Truyện Ngôn Tình » » VƠ ƠI CHÀO EM | CHƯƠNG 43+44

VƠ ƠI CHÀO EM | CHƯƠNG 43+44

Cho phép admin mượn đất :
"Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)"
Giá chỉ 400k (dùng trong 6 tháng)
ship đi toàn quốc trả tiền sau khi nhận hàng nếu bạn ở hcm ad sẽ giao tận tay. Thích hợp cho nàng nào thức khuya đọc truyện mà muốn dưỡng lại da nhé.
Liên hệ qua sdt: 0166 578 3977 hoặc yahoo riokenshin để đặt hàng. Chi tiết và cách sử dụng ở link sau: Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)

Chương 43: Mệt rồi…

Khách sạn nằm dưới chân núi Phật Sơn, khách trọ chủ yếu là người thành phố khác, điều kiện vệ sinh không tệ, nhưng chi phí cũng không rẻ, vậy mà sếp lớn lại đặc biệt đặt cho mỗi người một phòng, điều này khiến cho suy nghĩ “sếp lớn đều là quỷ hút máu” của Tô Nhạc có chút đổi mới.

Mưa càng ngày càng lớn, Tô Nhạc đứng cạnh cửa sổ, bắt đầu nghi ngờ lần này tới Phật Sơn phải chăng sẽ phải chết dí trong khách sạn, trời mưa thế này, cho dù là trèo lên Phật Sơn thanh tịnh, linh thiêng thì cũng không an toàn. Nhỡ may khi ngã xuống núi lại đúng lúc Phật không nhìn thấy, thì một khắc sau lập tức có thể đi gặp Phật.

Tiếng gõ cửa vang lên, Tô Nhạc mở cửa ra đã thấy Ngụy Sở đứng bên ngoài, bộ âu phục nghiêm chỉnh cũng đã được đổi thành một bộ quần áo thoải mái, anh nở nụ cười khiến Tô Nhạc liên tưởng tới một câu thành ngữ vô cùng tầm thường: “tuấn nhã phi phàm”.

“Nghe nói gần đây có một quán lẩu rất ngon, mọi người chuẩn bị tới đó.” Ngụy Sở nhìn sắc mặt Tô Nhạc, dường như không còn vẻ mệt mỏi như lúc mới lên xe: “Em đã đỡ mệt chưa?” Nói xong, anh vươn tay nắm lấy tay Tô Nhạc, đối phương không né tránh.

Chỗ đó không xa, nếu đi xe du lịch đến quán lẩu cũng không quá thích hợp, mọi người miễn cưỡng đi bộ ra ngoài, mưa rơi rào rào, đập vào ô khiến người ta cảm thấy ban đêm đặc biệt yên tĩnh.

Một đôi nam nữ che chung một chiếc ô đi phía trước là hình ảnh vô cùng đẹp trong mắt mọi người, ngay cả chiếc ô trên đầu hai người đó cũng có vẻ phong cách hơn hẳn, thực ra đó chỉ là chiếc ô tùy tiện mua ở ven đường thôi.

“Trai thanh gái lịch, thì ra chàng thanh niên đầy hứa hẹn này đã là vật trong bàn tay Tô Nhạc, chúng ta không có hy vọng rồi.”

“Cực phẩm không còn thì còn thượng phẩm, đừng kén chọn nữa.”

Giang Đình nghe hai nữ nhân viên bên cạnh thấp giọng nói chuyện với nhau, chị mỉm cười, đoạn tình cảm này đúng là thành công ngoài dự đoán, nhưng không biết chị có được coi là bà mối hay không, nếu không có chị bảo Tô Nhạc tới Kim Sở bàn chuyện hợp tác, vị tổng giám đốc Ngụy vĩ đại này có lẽ cũng chưa theo đuổi được Tô Nhạc, đúng không?

“Em đang nhìn gì vậy?” Ngụy Sở thấy Tô Nhạc dáo dác nhìn quanh, cười hỏi: “Muốn mua gì sao?”

“Nhu cầu cấp bách hiện nay của em là một cái ô, ánh mắt bắn về phía này có sức xuyên thủng quá mạnh mẽ.” Tô Nhạc không nhịn được mà xoa xoa cánh tay, tỏ vẻ không chịu đựng được. Cô nghiêng đầu nhìn bàn tay đang cầm ô, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ, làn da hơi trắng, mỗi một ngón tay giống như được điêu khắc ra, cô có chút thèm muốn được chọc chọc lên những ngón tay và mu bàn tay kia, một người đàn ông có vẻ ngoài dễ nhìn như vậy làm gì?

“Em biết mà, bạn trai có tiền đã là không an toàn, nếu có bạn trai vừa có tiền vừa đẹp trai, đó chính là tai họa.” Cảm thấy chưa hết giận, cô lại chọc chọc lên bàn tay anh, Tô Nhạc thở dài nói: “Anh nói xem, anh và em hẹn hò thật là mệt, hoảng hốt lo sợ thì không nói làm gì, nay còn bị người ta dùng ánh mắt như tia X kia để rà quét nữa, mệt, thật sự rất mệt.”

“Ừ, sau này anh nhất định sẽ bồi thường thiệt hại cho em.” Ngụy Sở thoải mái cười trả lời, khiến cho cơn giận vì bị người ta vây xem của Tô Nhạc lập tức chìm xuống, cô không cam lòng nhìn vẻ mặt cười cười của Ngụy Sở, hừ một tiếng: “Đừng dỗ dành em như trẻ con.” Cô cảm thấy có chút tổn thương lòng tự trọng.

Ngụy Sở khẽ cười thành tiếng: “Tới rồi.”

Tô Nhạc ngẩng đầu nhìn lên, bảng hiệu màu đỏ hoàn toàn, phía trên còn in hình một nồi lẩu đỏ rực, làm cho người ra liếc mắt nhìn qua đã cảm giác nó vô cùng cay, quay đầu lại nhìn hơn ba mươi người phía sau, Tô Nhạc bắt đầu hoài nghi không biết sẽ có bao nhiêu người gào khóc vì không ăn được cay.

Bước vào quán lẩu, có gần mười chiếc bàn bốn người ngồi đã sắp xếp bát đũa, thìa muôi, nhưng chưa có người ngồi. Nhân viên tiếp tân nhìn thấy đoàn người bọn họ, hỏi hai ba câu rồi lập tức dẫn bọn họ tới những bàn trống.

Thì ra đã gọi điện đặt trước, Tô Nhạc chọn vị trí ngồi cạnh cửa sổ, Ngụy Sở ngồi xuống bên cạnh cô, một lát sau, mọi người đều đã yên vị, cả trai lẫn gái đều tự ghép đôi, nhưng bàn của Tô Nhạc và Ngụy Sở lại chỉ có hai người bọn họ.

Tô Nhạc vừa cho thêm dầu vừa oán thầm, nếu bàn này thật sự chỉ có cô và Ngụy Sở, lát nữa nhất định cô sẽ không tiêu hóa được.

“Sếp, bàn khác đều đủ người rồi, xem ra em đành ngồi đây vậy.” Trần Húc tự nhận lấy trách nhiệm nặng nề này mà ngồi xuống đối diện bọn họ, nhìn thấy nụ cười ôn hòa của Ngụy Sở, anh vội ho một tiếng, bổ sung: “Thật ra hai người có thể coi như em không tồn tại.”

Ngụy Sở đặt thực đơn vào trong tay Tô Nhạc, dịu giọng nói: “Em thích ăn gì cứ gọi đi, dù sao người ngồi đối diện kia đã nói coi như cậu ta không tồn tại.”

Bàn tay đang xúc gia vị của Trần Húc run lên, một muỗng muối đều rơi hết vào nồi lẩu, sếp, anh có thể đừng coi lời nói khách sáo của em thành lời nói thật được không?

Tô Nhạc nhìn Trần Húc đầy thông cảm, cầm lấy thực đơn, thỉnh thoảng hỏi ý kiến Trần Húc, cuối cùng cũng không thật sự khiến anh biến thành không khí trong suốt.

Cũng may Tô Nhạc phúc hậu chọn một nồi lẩu Uyên Ương, chứ không phải một nồi lẩu cay, nếu Trần Húc không ăn được cay còn có thể vớt vát được vài miếng dạ dày đáng thương.

Trong suốt quá trình ăn cơm, Trần Húc chết lặng nhìn hai người mặt không đổi sắc, nhúng thịt dê, nấm kim châm, nấm hương trong nồi lẩu đỏ lòm, anh không nhịn được mà uống hai ngụm Sprite nữa mới cảm thấy vị giác của mình trở lại bình thường.

Hay là, hai người này khẩu vị giống nhau nên mới hợp thành một đôi? Trần Húc hoài nghi nghĩ.

Ăn lẩu xong, Tô Nhạc còn uống một bát canh mộc nhĩ trắng được nhà hàng miễn phí, gặm một quả dưa chuột, khiến cho Trần Húc ở bên cạnh đang no đến mức vuốt bụng cũng phải quỳ gối dưới sức ăn kinh hoàng của con gái.

“No chưa?” Ngụy Sở rút khăn tay đưa cho Tô Nhạc, nhìn ngoài trời còn đổ mưa: “Không biết ngày mai có tạnh mưa không.”

Lau miệng sạch sẽ, Tô Nhạc nhìn màn mưa bên ngoài: “Có lẽ là tạnh thôi.”

“Nếu vẫn mưa thì thật đáng tiếc.” Ngụy Sở thở dài có chút nuối tiếc.

“Vâng, vậy là đến không một chuyến.” Tô Nhạc sờ sờ cái bụng ăn no căng của mình, hiếm khi nào được ăn một nồi lẩu mùi vị chính thống như thế, thật sự quá hạnh phúc.

“Anh nghe nói rút quẻ trong miếu thờ trên núi này rất linh, nhất là quẻ nhân duyên.” Vẻ mặt Ngụy Sở vẫn nuối tiếc như trước.

Khóe mắt Tô Nhạc giật giật, cô giơ tay chọc chọc cái trán Ngụy Sở: “Tổng giám đốc Ngụy vĩ đại của tôi ơi, chúng ta đi miếu Phật chứ không phải miếu Nguyệt Lão.”

“Ừ, anh đúng là của em.” Ngụy Sở đưa tay ra cầm lấy ngón trỏ của Tô Nhạc, vẻ mặt cười rất bất đắc dĩ.

Tô Nhạc liếc mắt khinh thường, sau này ai còn gọi người này là Ngụy đại thần, nhất định là mắt mù: “Độ dày của da mặt anh có điểm cuối không vậy?”

Ngụy đại thần cười, lộ ra một hàm răng trắng bóc: “Trước mặt vợ yêu, mấy loại điểm cuối này có thể ăn được chắc?”

Trần Húc ở bên cạnh yên lặng bịt mắt, đại ca như thế này quả thật quá vô sỉ rồi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Khi đoàn người ra khỏi quán lẩu thì sắc trời đã tối sầm, Tô Nhạc nhìn ngọn đèn đường có phần mông lung trong cơn mưa, tâm trạng không hiểu sao hơi chùng xuống.

Một bàn tay dịu dàng cầm lấy tay cô, Tô Nhạc nhìn người bên cạnh, tay kia của anh đang cố gắng vươn về phía cô, chiếc ô in hoa giúp cô chặn lại tất cả những giọt mưa trên đỉnh đầu, một chút tâm trạng khó hiểu một giây trước đó đều tản đi như mây khói.

Hai người đi trong mưa, những người phía sau đều nhìn thấy, chàng trai trước giờ luôn kiêu ngạo đang che chắn cho Tô Nhạc, xe cộ qua lại dù có vẩy nước bùn lên cũng sẽ không bắn tới được cô gái đi bên cạnh anh.

Giang Đình thấy vậy, không nói gì chỉ cười cười, bỗng nhớ tới một câu nói trong tiểu thuyết của tác giả Tất Cửu: “Người đàn ông che ô cho phụ nữ trong ngày mưa chẳng có gì đáng khen tặng, quan trọng là, người đàn ông này có bằng lòng che chắn tất cả nước bùn, tai nạn và gió lạnh hay không.”

Tô Nhạc đi rất chậm, Ngụy Sở cũng phối hợp với tốc độ của cô, không gian vô cùng yên tĩnh.

“Em nghĩ…” Tô Nhạc đột nhiên mở miệng, sau đó lại do dự không nói.

“Sao vậy?” Ngụy Sở thấy vẻ mặt do dự của Tô Nhạc, trên mặt xuất hiện chút lo lắng.

“Quả nhiên là không nên ăn quá no.” Tô Nhạc bất nhã xoa nhẹ cái bụng mình.

Ngụy Sở: …

Chương 44: Giở trò…

Con đường đá nhỏ, cây cối um tùm, không khí dễ chịu, chim hót líu lo, nước chảy róc rách, cảnh đẹp như vậy mà Tô Nhạc không thèm liếc mắt một cái, cô chống tay vào một cây thông, cúi người thở dốc. Vì sao những người này chỉ nói đến chuyện chơi vui vẻ không ai nói chùa miếu được xây trên đỉnh núi, đi bộ lên đến nơi, không chết cũng mất nửa cái mạng.

Sáng sớm hôm sau, khi Tô Nhạc thức dậy thì mưa đã tạnh, vì vậy, mọi người liền mang theo đồ uống, lên núi. Nhìn từ xa, núi này không quá cao, nhưng khi thật sự đặt chân lên, cô lập tức lĩnh hội được rằng đi chơi cũng rất cần thể lực. Cô bắt đầu hối hận vì mình suốt ngày ở trong nhà nên thể lực không đủ tốt.

Ngẩng đầu nhìn những bậc thang không có điểm dừng, Tô Nhạc gần như muốn rớt nước mắt. Thế này đâu phải đi xem tượng Phật, đi xem biển mây, rõ ràng đây là tự ngược đãi!

“Này, Tô Nhạc, cố gắng lên.” Trần Húc cầm theo một túi nước, một túi đồ ăn vặt và những thứ linh tinh mà vẫn bước đi như bay, rất nhanh đã rút ngắn khoảng cách với Tô Nhạc, giống như những thứ cầm trong tay không phải đồ uồng và đồ ăn vặt, mà là cuộn giấy vệ sinh nhẹ bẫng.

Tô Nhạc liếc mắt khinh thường, vỗ vỗ lòng bàn tay, chuẩn bị tiếp tục leo lên trên. Một bàn tay thật đẹp đưa tới trước mặt cô, cô cũng không khách sáo, đặt tay mình vào trong lòng bàn tay đó, sau đó lẩm bẩm: “Em giao mình cho anh đấy.” Một câu nói tùy tiện như thế nói ra khỏi miệng đột nhiên lại biến thành cực kỳ mờ ám.

Nụ cười trên mặt Ngụy Sở trở nên vô cùng sáng lạn, anh kéo tay khiến cho nửa người Tô Nhạc dựa trên người mình, sau đó nói: “Cứ yên tâm giao cho anh.”

“Thảo nào đại ca không chịu ngồi cáp treo.” Trần Húc quay đầu lại nhìn, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng như vậy, thầm nói: “Thật sự là không từ thủ đoạn nào.”

Bàn tay đỡ bên hông hơi ấm ấm, thắt lưng có chút ngứa, Tô Nhạc cảm giác gò má mình nóng lên, sau đó lại cảm thấy bước chân như bay, từng bước hướng lên trên. Cho tới khi đã nhìn thấy hình dáng thấp thoáng của ngôi chùa, vẻ mặt Ngụy Sở vẫn không đỏ, hơi thở không dồn dập.

Tô Nhạc đột nhiên nhớ tới lời mẹ già nhà mình từng nói, đàn ông có đẹp trai hay không không quan trọng, quan trọng là anh ta có thể khiêng gạo hay không. Tô Nhạc cho rằng mình có lẽ nặng hơn bao gạo, xem ra thể lực của Ngụy Sở cũng không tệ. Điểm này, mẹ già nhà mình chắc là thỏa mãn rồi chứ?

Ý thức được bản thân đã suy nghĩ xa xôi, Tô Nhạc vỗ lên bàn tay đặt bên hông: “Tới rồi.”

“Em yêu, em qua cầu rút ván.” Ngụy Sở sờ sờ chỗ bị đánh trên tay, vẻ mặt vô cùng đáng thương.

“Ngụy đại thần, mời anh giữ gìn chút hình tượng, mấy người trong công ty anh đang ở ngay bên cạnh.” Tô Nhạc không thèm để ý, ánh mắt đã nhằm thẳng đến một tòa tháp bằng đá ở bên cạnh, hình dáng có chút giống tháp xá lị, hơi loang lổ, xem ra đã được xây dựng nhiều năm. Cách đó không xa có một hòa thượng mặc áo xanh đang quét lá rụng trên một tấm đá, Tô Nhạc nhìn cảnh tượng này, có cảm giác như mình đã xuyên qua thời không, nhưng tiếng nói chuyện vui vẻ của mọi người ở bên cạnh nhắc cô nhớ đây chỉ là một danh thắng mà thôi.

Vào trong chùa, bái Phật, Tô Nhạc không đi cầu nhân duyên giống như Ngụy Sở nói hôm qua, cô cũng không tin người đàn ông này sẽ ký thác tình yêu vào một quẻ xâm mờ ảo.

Mùi đàn hương, tiếng hòa thượng tụng kinh, và cả phong cách kiến trúc cổ xưa, tất cả đều khiến Tô Nhạc cảm thấy những chật vật vừa rồi thật đáng giá. Cô đứng dậy từ bồ đoàn, nhìn những tượng điêu khắc Bồ Tát trong chùa, cảm xúc nhất thời không nói nên lời, giống như tâm tư ổn định lại không ít.

“Đừng nhìn nữa, nếu nhìn nữa rồi em xuất gia thật thì anh biết làm thế nào?” Ngụy Sở cầm lấy tay Tô Nhạc, kéo cô ra khỏi chùa: “Cách đây không xa có một đài ngắm cảnh, đứng trên đó có thể nhìn thấy biển mây, chúng ta đi xem đi.”

Cột đá điêu khắc hoa văn tường vân, kết hợp với mây mù bốc lên từ trong núi tạo cho Tô Nhạc cảm giác mình đã rời khỏi trần thế, mọc cánh bay lên trời thành tiên, cô dựa vào cột đá, dưới chân là mây mù vương vất, cảm thấy mình nên là một thiên tài làm thơ, đáng tiếc là một lúc lâu vẫn chưa nghĩ ra một bài thơ thích hợp, vì vậy cô hoàn toàn chỉ là một người bình thường.

“Mấy năm trước anh đã tới đây một lần.” Ngụy Sở cười ôm lấy thắt lưng Tô Nhạc: “Ngày đó trời còn đổ mưa, đường không dễ đi, anh đứng bên ngoài chùa nghe kinh văn một lúc lâu rồi lại đứng ở đây nhìn biển mây cả nửa ngày.”

Tô Nhạc nhướng mày nhìn Ngụy Sở: “Không ngờ anh còn thích làm ra vẻ thanh niên nghệ sĩ như vậy, cảm giác dầm mưa ngắm mây có lãng mạn không?”

“Khi đó anh che ô.” Ngụy Sở có chút tiếc nuối: “Lần sau anh thừa dịp trời mưa, tới thưởng thức một lần nữa rồi sẽ nói cho em biết.”

Tô Nhạc bất nhã liếc mắt khinh thường, hình tượng đại thần này đã hóa thành tro tàn trong lòng cô, chỉ còn lại hai chữ đanh đá: “Hay là em tìm hai chai nước hất lên người anh để anh tìm cảm giác nhé?”

“Chuyện này thì không cần.” Ngụy Sở cười gượng, dời ánh mắt về phía biển mây đang cuồn cuộn, nhớ lại tâm trạng mình khi đến đây vài năm trước, vài năm đã qua, nay tâm trạng anh đã hoàn toàn khác.

Khi anh cho rằng đã không còn cơ hội, bọn họ lại gặp nhau lần nữa, khi anh cho rằng chỉ có thể đứng nhìn từ xa, mới biết được bọn họ có cơ hội để mãi mãi ở bên nhau, mặc dù con đường theo đuổi rất khổ cực, nhưng anh cũng vô cùng thỏa mãn.

“Tô Nhạc.”

“Vâng.”

Ngụy Sở nhìn người bên cạnh, cô không phải là một cô gái đặc biệt xinh đẹp, da nhẵn mịn trắng nõn nhưng không phải vô cùng mịn màng, dáng người mảnh mai nhưng không uyển chuyển như liễu, tuy thông minh nhưng không đặc biệt đến mức trăm ngàn người có một, nhưng, một cô gái như vậy đã khiến anh rung động, khắc ghi trong lòng nhiều năm, hiện giờ, mong ước đã thành sự thật, khiến anh có cảm giác không chân thực không thể miêu tả bằng lời.

“Anh thích em.”

“Em biết, anh đã từng nói rồi.” Cô gái nghiêng đầu, lộ ra cần cổ xinh đẹp.

Xem đi, cô ấy thậm chí còn không biết thế nào là lãng mạn, thế nào là yếu đuối dựa dẫm, cũng không biết nói những lời tâm tình dễ nghe.

Nhưng chính những khuyết điểm và sự bình thường như vậy đã tạo nên một Tô Nhạc có một không hai. Anh vẫn còn nhớ lần gặp gỡ đầu tiên, cô gái kia buộc tóc đuôi gà, đôi mắt lấp lánh, cùng với vẻ mặt không hề có sự sợ hãi.

Sự đặc biệt ngay lần đầu gặp gỡ, cộng với nhiều lần gặp lại cô bé đó, khiến cho trái tim anh dần dần rung động, chỉ tiếc rằng gương mặt đẹp trai cùng thân phận chủ tịch hội sinh viên kia lại không thể khiến cô chú ý đến anh một chút.

Từ khi đó anh mới hiểu được, dù thân phận và năng lực của mình có tốt hơn thế nữa cũng không nhất định khiến cho mọi người đều chú ý, nếu muốn có được thứ mình muốn, chỉ có thể chủ động bắt tay vào làm.

Không phải tất cả mọi người đều sẽ nhìn tới người đang ở trên cao, không phải sao? Còn người đứng trên cao, chỉ cần muốn là có thể nhìn thấy người muốn thấy.

“Anh chỉ muốn nói với em một lần nữa thôi.” Ngụy Sở trêu đùa: “Tỏ tình ở đây chẳng phải rất lãng mạn sao?”

Tô Nhạc vô cùng ngạc nhiên nhìn Ngụy Sở, cô cho rằng đối phương chỉ đang nói đùa thôi, không ngờ trong mắt anh tràn đầy sự nghiêm túc, bốn mắt nhìn nhau, xung quanh yên tĩnh không gì sánh được, xa xa còn truyền tới tiếng tụng kinh loáng thoáng, càng khiến Tô Nhạc cảm thấy người đàn ông trước mặt không phải đang nói lời ngon ngọt, mà nói ra lời nói từ tận đáy lòng.

Cảm giác này rất kỳ quái, Tô Nhạc cảm thấy trái tim mình có chút hoảng loạn, rồi lại có chút sung sướng, quả nhiên những lời tỏ tình như thế này rất có lực sát thương. Cô dời ánh mắt, không nhìn vào đôi mắt đẹp kia nữa: “Lãng mạn không ăn được.”

“Ừ, đúng là không thể ăn.” Ngụy Sở gật đầu đồng ý, vươn tay kéo Tô Nhạc vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.

Cách đó không xa là thánh địa có các hòa thượng đang tụng kinh, còn có một số lữ khách, Tô Nhạc bỗng dưng mở to mắt, trong đầu trống rỗng.

Ngụy Sở vẫn rất dịu dàng, giống như mưa phùn trong gió xuân, khi Tô Nhạc phản ứng lại thì chính cô đã dựa trong lòng đối phương, thậm chí cô còn nghe thấy giọng nói ồn ào của một số nhân viên Bách Sinh và Kim Sở.

Gương mặt, lập tức đỏ đến mức có thể rỉ máu, cô nhấc chân giẫm lên chân Ngụy Sở, nhưng mặt lại vùi vào trong lòng anh.

Thật mất mặt! Ngụy Sở, tên khốn này, dám nhân cơ hội giở trò với chị đây!