Truyện ngôn tình » Tình yêu nơi đâu » Tình yêu nơi đâu | Ngoại truyện 3

Tình yêu nơi đâu | Ngoại truyện 3

Bạn Có thể dùng 2 phím mũi tên trái phải để chuyển qua lại giữa các chương truyện


truyện ngôn tình

Ngoại truyện 3: Hắc Tử: Nhường nhịn phụ nữ mới là hảo hán


Vừa ăn cơm tối xong, Ái Đệ gặp ngay Hắc Tử đến cầu sợ trợ giúp của mình đang đứng ở cửa quán.

Nửa khuôn mặt của Đội trưởng Khu Thắng Trung béo lên lạ thường, mắt thâm tím, môi rách vài đường,vết máu vẫn còn dưới cằm.

Ái Đệ sợ hãi giật lùi mấy bước, nhanh chóng liếc mắt nhìn sau lưng anh.

“Nhìn gì mà nhìn? Giúp anh dán urgo.”

“Em sợ anh đi bắt trộm nhưng lại bị trộm bắt.”

“Anh nói thế không?” Hắc Tử trề mồm, giật giật, “Mau đi tìm mấy miếng urgo cầm máu, anh rể em ra tay cũng gớm lắm”.

“Anh…” Ái Đệ vội khép miệng,sau khi đưa anh vào căn phòng nhỏ mới hỏi: “Anh Khương làm anh ra thế này?”.

Thế này thật mất mặt quá. Hắc Tử trợn tròn mắt, “Cậu ta cũng chẳng khá hơn, có lẽ bây giờ chị em cũng đang xoa thuốc cho cậu ta”.

Ái Đệ lóng ngóng vội vàng tìm thuốc bôi Vân Nam ra đưa cho anh. Hắc Tử nghi ngờ hỏi: “Anh tự làm à?”. Vừa rồi lão Lương vội vàng chạy về khách sạn can ngăn đã nói thế nào nhỉ?

Ái Đệ sững người, sau đó mở nắp hộp cao, nói: “Thôi, anh vụng về, để em”.

Nhà kho nhỏ này là văn phòng của Ái Đệ kiêm chỗ nghỉ ngơi cho nhân viên, bên cạnh đống hàng là một chiếc bàn, hai chiếc ghế, gần như không có chỗ để nhúc nhích. Hai người ngồi sát vào nhau, Hắc Tử thoáng ngửi thấy mùi nước hoa trên người cô. Lòng anh vui sướng, định tuần sau khi họp sẽ biểu dương công việc gần đây của lão Lương.

“Anh đến tìm anh Khương để đánh nhau?” Ái Đệ biết hôm nay Hắc Tử đã đồng ý tới gặp Khánh Đệ, vì vậy mới hỏi như thế.

“Nói lý không được, đương nhiên đành phải giải quyết bằng nắm đấm. Đơn giản, hiệu quả.” Hắc Tử nghiến răng, “Xuống dưới một chút”.

Ái Đệ trừng mắt nhìn anh, “Có hiệu quả gì? Cùng lắm là hả giận”.

“Hả giận cũng tốt, anh đã nín nhịn hơn hai mươi ngày rồi. Này, nhẹ tay thôi, em đang báo thù cho chị gái đấy à?”

“Em đã nói với chị em rồi, người thô lỗ nhất nên dùng cách thô lỗ để giải quyết, nói lý với anh làm gì? Anh Khương dùng nắm đấm đánh cho anh phục là đúng rồi.”

“Thẩm Ái Đệ, em về phe ai? Cái gì mà không thể nói lý với anh?”

“Vậy để em nói lý lẽ với anh. Con người mà, quan hệ dù tốt đến đâu cũng nên giữ khoảng cách nhất định. Giống như em, cho dù em đã lấy Hướng Lôi, nhưng tình cảm dành cho anh ta cũng không thể sâu đậm bằng dành cho mẹ, cho chị gái. Như anh, trong lòng anh, Nhạn Lam là một cô gái tốt, nhưng chú anh vẫn là ruột thịt. Còn trong lòng anh Khương, Nhạn Lam và Cảnh Trình là số một, chính là người thân của anh ấy. Đây chẳng phải chuyện đơn giản hay sao? Anh không hiểu vì sao anh Khương lại vứt bỏ tình cảm mấy chục năm, chỉ bởi anh dùng tiêu chuẩn của mình để đánh giá người khác.”

“Chị em cũng nói với em rồi? Chuyện nhà họ Diêu?”

Ái Đệ dừng tay, lặng lẽ gật đầu, rất lâu sau mới nói: “Năm đó, Nhạn Lam gầy vô cùng. Buổi tối trước khi chị ấy đi, thực ra bọn em đã gặp mặt… Khi ấy em đã nghĩ, chị ta giống như người mất hồn vậy”.

Trong phòng kín chỉ nghe thấy hơi thở nặng nề của Hắc Tử, đột nhiên anh mở miệng giải thích, “Chú anh… Chuyện này thật ra là…”.

“Người đó không còn nữa”, Ái Đệ tiếp tục bôi thuốc cho anh, “Đừng nhắc đến họ”.

“Ái Đệ…”

“Dạ?”

“Có phải em cho rằng trong chuyện này, anh không phân biệt phải trái, không hiểu đạo lý?”

“Em? Không biết nữa. Có điều nếu là em, em cũng sẽ suy nghĩ như anh thôi.”

“… Bóp thêm đi, tan máu tụ.”

“Tay đau không phải là anh!”

“… Ái Đệ, em có muốn kết hôn không?”

Đang vặn nắp hộp cao Ái Đệ nghe vậy vội đứng bật dậy. Bị cô nhìn, Hắc Tử nuốt nước miếng. “Anh nói thật, anh muốn kết hôn rồi”.

“Thế thì liên quan gì đến em?”

“Không phải, ý anh là, anh muốn kết hôn với em.”

“Em không muốn.”

Hắc Tử cứng họng, “Tại sao?”.

“Không muốn là không muốn, có gì mà tại sao? Bởi anh cao quá, lại làm cảnh sát, còn thích uống rượu, nói năng thô lỗ… Tóm lại, chẳng có điểm nào khiến người ta thích.”

Hắc Tử vẻ mặt như bị đả kích, ngoài uống rượu và thô lỗ ra, anh vẫn luôn cho rằng những thứ khác đều là ưu điểm trong mắt phụ nữ.

“Uống rượu anh có thể cai… giảm bớt đi. Nói năng thô lỗ là thói quen, sau này anh sẽ sửa. Em xem anh còn là nhân viên công vụ, sau này thu nhập ổn định, không để em đói đâu. Còn về cao, cao không tốt sao? Em thích kẻ lùn tịt như Hướng Lôi à?”

Ái Đệ cụp mắt, thu dọn đồ đạc, lúc sau mới đáp: “Quả thực em sợ rồi”.

Nếu lúc này Hướng Lôi ở trước mặt, thì điều Hắc Tử muốn nhất chính là bóp chết cậu ta.

“Trước kia em buồn phiền vì chuyện nhà cửa, nếu lấy anh ít ra em cũng chẳng phải đánh nhau vì chuyện ấy nữa, anh nhiều nhà lắm. Anh sẽ báo cáo gia cảnh nhà anh với em.” Hắc Tử ho một tiếng, ngồi thẳng người lên, tiếp tục nói: “Bố mẹ anh là công nhân viên chức làm ngành đường sắt, vì vậy ở khu tập thể đường sắt có một căn hộ, ở đơn vị, anh có một căn hai phòng ngủ một phòng khách, cái này em chắc biết. Chú anh để lại cho anh sáu căn hộ và ba cơ sở kinh doanh, cơ sở kinh doanh còn có bốn căn đều ở Nguyên Châu, còn lại ở Vấn Sơn. Giờ đang nhờ môi giới tìm người thuê giúp, hằng tháng thu nhập không ít. Em xem, chẳng phải đều cần sang tên hay sao? Nếu em đồng ý, sẽ sang tên em hết”.

Ái Đệ nghệt mặt, giống như miếng bánh từ đâu bay tới rơi trúng đầu cô, trong lòng hoảng loạng tính toán, bỗng một con số khiến người ta kinh sợ hiển hiện trước mắt.

“Sang tên cho em? Anh ngốc à? Não anh bị ngập nước phải không? Anh tính đi, đó là một món tiền lớn biết bao, thế mà lại tùy tiện ném cho người khác? Có kẻ coi tiền không ra gì như anh sao?” Cô hận sắt không thành thép, mỗi câu nói lại đá cho anh một cái.

“Sang tên cho em có gì mà không yên tâm? Con người em dù xấu tính độc mồm, lại tham tiền một chút, nhưng tâm địa vẫn chưa xấu hẳn. Người đối xử tệ với em thì là kẻ thù chết chắc”, nói tiếp: “Anh vẫn luôn tốt với em mà”.

Ái Đệ quả nhiên rất cảm động, “Chị em chưa khen em thế bao giờ”.

Hắc Tử cười tự đắc, “Đương nhiên, dù sao chúng ta quen nhau vài năm rồi. Ái Đệ, coi như duyên phận, chúng ta kết hôn nhé?”.

Ái Đệ suy nghĩ, cảm thấy mình như sắp vỡ ra đến nơi, đầu óc vang lên những tiếng thét chói tai “Anh ấy có tám căn nhà, ba cơ sở kinh doanh”, cùng lúc lại xuất hiện giọng lạnh lùng cảnh cáo “Không được đồng ý dễ dàng, dễ dàng quá người ta coi thường”.

Cô nghe thấy mình nói: “Em đã đến bệnh viện kiểm tra rồi. Em không sao. Chính là vấn đề đó… sinh nở ấy, còn anh?”.

“Anh cũng không sao!” Hắc Tử đỏ mặt, nhất thời hai con mắt tím bầm ươn ướt. “Chắc là không có vấn đề gì.”

“Nhưng anh đã hơn ba mươi tuổi rồi, em nhớ anh còn lớn hơn anh Khương nửa tuổi, đúng không?”

“Chỉ hơn bốn tháng, không phải nửa tuổi.”

“Thế cũng là nhiều tuổi, nhiều tuổi như thế…” Ái Đệ dù là từng kết hôn, nhưng cũng có những điều không tiện hỏi ra.

“Trước kia không phải anh chưa từng…” Hắc Tử ngượng ngùng, không nói tiếp nữa, “Chuyện trước kia không nhắc nữa, sau này nếu anh còn gây sự, em ôm tài sản rồi ly hôn với anh là được”.

“Nhưng chuyện này đột ngột quá.” Ái Đệ lẩm bẩm. Với trực giác của người con gái, cô sớm đã phát hiện ra tình cảm của anh, nếu không ngày trước khi mẹ Hướng Lôi nghe phong phanh rồi nói năng linh tinh, cô cũng đâu đến nỗi gặp Hắc Tử liền tìm cách tránh mặt. “Và cũng nhanh quá.”

“Không nhanh. Chị em chẳng phải sắp kết hôn rồi sao? Chúng ta hãy làm trước. Như thế sau này cậu ta sẽ phải đến cầu thân với chúng ta.”



Ngớ ngẩn! Thì ra là đấu nhau!

Ái Đệ trừng mắt, tức giận đuổi người: “Đại đội trưởng Khu, thuốc xoa xong rồi, anh có thể đi được rồi đấy!”.

Hôm sau trời còn chưa sáng, Ái Đệ đã mang theo đôi mắt gấu trúc ra đường Đại Hưng mở cửa quán.

Cả đêm không ngủ, những con số không tính toán rõ được kia cứ nhảy nhót trong đầu, khiến cô ảo não và chán nản.

Buổi trưa Ái Đệ nhận được một tin nhắn rất dài, viết thế này: “Phật nói một lần nhìn lại của năm trăm năm kiếp trước mới đổi được một lần đi lướt qua nhau kiếp này, còn duyên phận của chúng ta, anh tin đã đợi đủ nghìn năm rồi! Khó mà quên được ngày mùa đông lạnh giá đó, đôi mắt xinh đẹp yêu kiều của em khiến anh hiểu thế nào là tiếng sét ái tình. Ai nói tình yêu không cần vĩnh cửu, ngày nào anh cũng chờ mong… chờ em nhập hộ khẩu vào nhà anh”.

Hắc Tử, người gửi tin nhắn trên đang đứng ngồi không yên, mắt nhìn chằm chằm di động, miệng hỏi: “Lão Lương, như thế này được không?”.

“Đương nhiên được, con gái thích ngọt ngào, nhớ năm đó tôi…”

“Sao vẫn chưa trả lời?”

“Vội gì chứ? Tôi đã bỏ bao công sức mới tìm được những lời đó trên mạng cho cậu, lại phải suy nghĩ khổ sở mới ra lời tỏ tình ấy. Ái Đệ nhận được chắc chắn vui như hoa nở, đọc năm ba lần, sau đó…”

“Có rồi.” Tiếng chuống báo tin nhắn vang lên, tay Hắc Tử run run, lòng thầm nghĩ Ái Đệ trả lời tin nhắn của mình thật sao? Mà còn hết tin này tới tin khác?

Hắc Tử hít một hơi thật sâu, lấy dũng khí mở ra xem.

Tin nhắn thứ nhất: “Đội trưởng Khu? Muốn làm hộ khẩu à?”.

Tin nhắn thứ hai: “Lão đại, anh yêu tôi nhưng tôi không yêu anh”.

Tin nhắn thứ ba: “Mẹ kiếp!”.

Tin nhắn thứ tư: “Nổi hết da gà!”, còn kèm theo một icon nhảy nhót.

Tin nhắn thứ năm: “Ôi ôi, người yêu, lâu lắm không đến Quốc Hội Sơn, nhớ em rồi phải không? Tối nay đợi anh đấy! Tốt nhất nên mang theo vài người bạn, gần đây có mấy em gái ngon lắm”.



Hắc Tử quay ngoắt sang lão Lương: “Tôi gửi cho cả nhóm rồi. Chết tiệt! Tôi không cẩn thận gửi cho cả nhóm rồi”.

Lão Lương cứng lưỡi, đang định nói gì đó thì di động trong tay Hắc Tử tiếp tục rung lên, “Lại có nữa”.

“Mất mặt quá.” Hắc Tử lau mặt, lấy hết can đảm đọc tin nhắn: “Chưa tới mức em rụng cả răng rồi. Đang bận ở quán, không lằng nhằng với anh nữa, tối rảnh thì nói tiếp”.

Hắc Tử đột nhiên lòng như nở hoa, nhìn kỹ màn hình, đúng là hai từ “Ái Đệ”.

Hôn lễ của Hắc Tử và Ái Đệ định vào ngày mười một. Ái Đệ kiên quyết chọn căn hộ nhỏ mà Cục Công an phân cho anh làm căn hộ uyên ương của hai người, mặc cho Hắc Tử phản đối.

Cô nói với Hắc Tử, “Nhỏ thì nhỏ thật, nhưng đủ dùng là được. Quan trọng là anh đi làm chỉ mất năm phút, không cần đi xe, tiết kiệm tiền xăng. Những căn hộ khác tiếp tục cho thuê tốt biết bao, tiền thuê nhà để hiếu kính bố mẹ. Chúng ta còn trẻ, khổ một chút chẳng phải cũng nên sao?”.

Hắc Tử nghe vậy thì nhướng mày, cảm thấy mình đúng là nhặt được ngọc quý, người vợ thấu tình đạt lý như thế có thắp đèn lên cũng khó tìm. Bình thường Ái Đệ cáu giận thì anh cũng thôi, chỉ cần việc lớn không hàm hồ, thỉnh thoảng trái tính trái nết tình cảm thêm mặn nồng? Việc bố mẹ anh phản đối, lý do của họ anh cũng đành phớt lờ, lâu dần, hiểu nhau, lại có anh ở giữa vun vào, cố gắng khuyên can, hai ông bà già sẽ thay đổi cách nhìn thôi.

Bố mẹ anh tương đối bất mãn trước lựa chọn của con trai. Không ngờ Hắc Tử treo miệng tới ba mươi tuổi, cuối cùng lại tìm một người đã ly hôn! Nghe Hắc Tử truyền lại lời của Ái Đệ, bố mẹ anh không có ý kiến gì, nhưng ngay sau đó mẹ Hắc Tử lập tức khen ngợi cô con dâu tương lai với hàng xóm láng giềng.

Còn Ái Đệ lại quay sang kể khổ với chị: “Em sợ nhất phải sống cùng nhà với bố mẹ chồng, không có việc gì cũng phải gây chuyện. Nhà nhỏ thì nhỏ, đồ chất đầy, để không ai đòi vào sống cùng. Chị, trời biết em thích căn hộ đôi ở khu biệt thự Ung Cánh biết bao!”.

Khánh Đệ trêu: “Tính toán thế nào cũng không có chuyện mười phân vẹn mười. Đúng rồi, chị còn phải nhắn tin chúc mừng Hắc Tử, sổ hộ khẩu có thêm người rồi”.

Ái Đệ xấu hổ.

Trong hôn lễ, Hắc Tử càng xấu hổ hơn. Từ lãnh đạo tới cấp dưới, anh em huynh đệ, những lời chúc mừng trăm câu như một, “Chúc mừng, chúc mừng thêm một người vào sổ hộ khẩu!”.

Vị trí phù rể không có phần cho Khương Thượng Nghiêu. Khánh Đệ thì thầm hỏi chồng tương lai có giận không. Nói thật thì Khương Thượng Nghiêu cũng có chút bất mãn. Nhớ tới trước kia Hắc Tử từng nói hai người sẽ cùng kết hôn đãi tiệc rượu, anh bỗng nổi cáu, người bạn này lầm lầm lì lì, dám đi trước mình một bước. Còn việc Hắc Tử vẫn giận, không mời anh làm phù rể, Khương Thượng Nghiêu chẳng buồn để ý. Anh tự tin nói với Khánh Đệ, “Em xem, rồi sẽ có lúc cậu ta nhờ cậy anh”. Quả nhiên kinh một tuần rượu, Hắc Tử và bốn vị phù rể kia đã không trụ nổi nữa.

Khách tới dự đám cưới một phần là lãnh đạo và đồng nghiệp của Hắc Tử ở đơn vị, một phần là đám huynh đệ chơi với nhau từ nhỏ, một phần bạn làm ăn trên thương trường của chú Đức, và các mối quan hệ khác. Sau khi những vị trưởng bối và lãnh đạo rời bàn tiệc, tiệc rượu chỉ còn lại đám bạn bè cùng trang lứa. Cả nhóm quyết định sẽ chúc mừng Hắc Tử thật rôm rả. Thịnh tình khó khước từ, ngoài mặt Hắc Tử khí thế phừng phừng, nhưng trong lòng thầm kêu không chịu nổi, hai mắt không ngừng liếc về phía bàn Khương Thượng Nghiêu.

Khương Thượng Nghiêu ngồi im như đá, nghe Quang Diệu nói: “Trông bộ dạng Hắc Tử có vẻ không bám trụ thêm được nữa, cậu ta đâu uống được nhiều rượu”. Anhh cũng chỉ cười cười, tiếp tục ngồi im quan sát.

Chẳng lâu sau, bốn phù rể đổ gục được đưa ra ngoài, Hắc Tử vờ vịt hướng về Khương Thượng Nghiêu nháy mắt, những tiếng reo hò bàn bên cạnh hết đợt này tới đợt khác vang lên ầm ầm, Quang Diệu lắc đầu, “Hai người các cậu, cộng tuổi lại cũng hơn sáu mươi rồi, còn như trẻ con mãi thế?”.

Khánh Đệ cũng thấy không thuận mắt, khẽ đá Khương Thượng Nghiêu một cái dưới gầm bàn, “Đừng để anh Hắc Tử uống nhiều, liên lụy tới em gái em”.

“Được, coi như nể mặt hai người, anh không thèm chấp cậu ta.” Khương Thượng Nghiêu đặt đũa xuống, tiện tay cầm chén rượu của mình lên, sải bước về phía chiếc bàn đang náo nhiệt nhất giải vây cho bạn.

Khóe mắt liếc thấy người anh em tới, Hắc Tử thở phào nhẹ nhõm, lòng nghĩ nếu còn không tới cứu, tối nay gục trên bàn tiệc thì sao có thể động phòng với “em vợ” của cậu?

Ái Đệ từ sớm đã ra chỉ thị, nếu dám uống say thì sẽ không cho anh lên giường.

Nghĩ tới bộ dạng nũng nịu của cô, Hắc Tử rất đỗi vui sướng. Anh thích Ái Đệ, thích sự lanh lợi hoạt bát của cô, thích tính cách rộng lượng không thù lâu nhớ dai của cô, thích bộ dạng thỉnh thoảng lại rất hung hăng của cô, cũng thích cả cánh tay và cặp đùi tròn lẳn của cô nữa. Nhưng trên thực tế, mấy năm làm bạn, hai người vẫn chưa thực sự hiểu nhau hoàn toàn.

Ái Đệ nhận lời cầu hôn của anh, Hắc Tử suy nghĩ và cho rằng năm mươi phần trăm vì cô thích mình, phần còn lại có lẽ bởi xuất phát từ suy nghĩ thực tế. Nha đầu này thích nhất là nhìn dãy số không dài dằng dặc mỗi cuối tháng kho ngồi tổng hợp doanh thu, đồng thời thích vờ rằng trong tổng doanh thu đó không bao gồm tiền vốn bỏ ra, sau đó tự mình thỏa mãn thích thú một hồi. Nếu cô đã thích tiền như thế, thì anh sang tên nhà cho cô là được, về mặt này Hắc Tử chẳng yêu cầu gì, dù sao chỉ cần vài mét để làm chỗ ngủ.

Song điều anh không biết là, Ái Đệ nhận lời cầu hôn của anh, không hoàn toàn vì thích anh, mà có lẽ do cái tối trong quán bar của Vu Phi hôm ấy, do những lời Hắc Tử nói khi ôm cô khóc hu hu.

Hắc Tử uống nhiều sẽ nói nhiều. Tối ấy, anh bắt đầu kể lại quãng thời gian từ khi mình hơn mười tuổi cho tới lúc trưởng thành. Anh nhắc tới sự bất mãn của chú Đức với mình, sự ấm ức khi bị chèn ép ở cơ quan, nỗi đau khổ khi bị người anh em phản bội, thậm chí cả thời gian khi còn trong quân ngũ, mối tình đầu thất bại với một người con gái trong đó.

Ái Đệ vừa buồn cười, lại có chút đau lòng. Nếu như trước kia Hắc Tử luôn khiến cô có cảm giác bị áp bức, thì tối hôm đó anh đã gối lên cánh tay cô, lải nhải kể khổ những câu không đầu không cuối, tựa như đứa trẻ không nhận được sự quan tâm yêu thương của người lớn.

Nhưng đêm động phòng, cảm giác áp bức hoàn toàn biến mất lại xuất hiện khi anh áp sát hôn cô với hơi thở nồng nặc mùi rượu. Sau đó anh nặng nề ngã ập xuống người cô khiến hình ảnh ngày xưa tái hiện trong lòng, đồng thời khiến cô ngày càng hoảng hốt, không thể kiên trì, chịu đựng thêm được nữa.

Cô miễn cưỡng đè nén tâm trạng chán ghét xuống, quay mặt sang hướng khác. Hắc Tử cảm nhận được sự cứng đờ của cơ thể cô, lòng bàn tay vuốt ve khuôn mặt vợ, khẽ tiếng cười, hỏi: “Có gì mà xấu hổ? Cả hai chúng ta đều không phải lần đầu tiên mà”.

Ái Đệ đang trong tâm trạng đầy mình, câu nói này thật sự khiến cô nghĩ theo hướng khác. Cho rằng Hắc Tử đang chế nhạo mình đã từng kết hôn, không còn là trinh nữ nữa, cô lập tức đáp lại chẳng hề khách khí, “Anh có ý gì? Tưởng em cũng giống mấy cô bạn gái kia của anh à, tùy tiện ngủ với bất kỳ thằng đàn ông nào?”.

Hắc Tử sững lại, ngay sau đó cười khổ, “Ái Đệ, anh không có ý gì, em đừng đa nghi… Hôm nay vui thế này, chúng ta không nên tính toán nợ cũ được không?”.

Thấy sắc mặt Ái Đệ dịu đi một chút, Hắc Tử ôm chặt eo cô, cúi đầu hôn lên mũi cô, nói: “Tính khí nóng này của em…”.

Giọng điệu bất lực của anh trong nháy mắt đã khiến tim Ái Đệ mềm nhũn. Cô nhắm mắt lại, ra sức xua đuổi những ký ức ghê tởm làm mình run rẩy ra khỏi đầu. Nhưng theo mỗi hơi thở của Hắc Tử, hơi rượu quen thuộc khiến người ta buồn nôn đó lại kích thích thần kinh mẫn cảm của cô, cho đến khi nghe thấy tiếng rên rỉ, Ái Đệ mở trừng mắt. Nhờ ánh trăng chiếu qua rèm cửa, nhìn thân hình cao lớn của anh đổ ập xuống người mình, cô bất giác kêu thét lên một tiếng, rồi đẩy anh ra.

Hắc Tử không kịp để phòng, cũng may cơ thể khỏe mạnh, nên không ngã ngửa xuống chân giường, mà chỉ nằm nghiêng một bên. Anh một chân chống đất, sững lại giây lát, rồi ngồi dậy, bật đèn ở đầu giường, hỏi: “Thế này là sao?”.

Ánh đèn đột nhiên rọi vào mắt, Ái Đệ giơ tay che nửa khuôn mặt, co ro ngồi trên ghế, khẽ giọng nói, “Có lẽ… mùi rượu nồng quá, em… không chịu được”.

Hắc Tử khịt mũi ngửi khắp phòng, “Vậy anh đi tắm nhé”.

Từ nhà vệ sinh bước ra, thấy Ái Đệ sớm đã nghiêng người nằm ngủ từ bao giờ, Hắc Tử đẩy vai vợ một cái, Ái Đệ khẽ run rẩy, nói: “Ngủ sớm đi, anh Hắc Tử, ngày mai còn phải ra sân bay”.

Hắc Tử chăm chú nhìn lưng cô, lẳng lặng tắt đèn ở đầu giường.

Đêm tân hôn chẳng tuyệt như người ta vẫn nói. Nghe thấy hơi thở đều đều phát ra bên cạnh, nỗi buồn bã trong lòng Hắc Tử dần dịu đi, nhưng lại dấy lên cảm giác nghi ngờ không thôi. Tại sao Ái Đệ lại như thế? Lẽ nào trước đây cô và Hướng Lôi cũng…

Nghĩ tới đây, dù vui mừng trước hoạn nạn của người khác, nhưng anh vẫn thấy chua xót không dễ chịu chút nào. Hắc Tử quay người lại, ôm chặt Ái Đệ vào lòng từ phía sau, “Anh biết em chưa ngủ, Ái Đệ, nói với anh, em không thích làm chuyện đó phải không?”.

Theo như anh biết, thực sự có một vài phụ nữ bị chứng lãnh cảm, có tâm lý từ chối chuyện chăn gối. Nhưng Ái Đệ hoạt bát thế sao có thể mắc chứng bệnh đó, anh thực sự nghĩ không thông.

Ái Đệ rõ ràng cả người căng thẳng nằm trong lòng anh, một lúc sau mới nói, “Cũng chẳng phải, nhưng hôm nay mệt quá, nên không hứng thú. Vừa rồi không phải em cố ý đẩy anh đâu”.

Lời xin lỗi mềm mỏng khiến Hắc Tử dễ chịu hơn một chút, anh nhìn lưng cô cười, “Không thật thà, anh biết em đang nói dối”.

Đợi mãi không thấy Ái Đệ trả lời, Hắc Tử vùi mặt vào mái tóc dài của vợ, lại hỏi: “Trước kia cũng thế?”.

“… Trước kia không thế.” Nghe thấy hơi thở sau lưng nặng nề thêm vài phần, Ái Đệ ý thức được Hắc Tử có lẽ đã hiểu nhầm và đang giận. Cô vội vàng giải thích, “Trước kia thực ra cùng Hướng Lôi không nhiều. Không liên quan tới người khác, vấn đề ở em…em ngửi thấy mùi rượu là khó chịu”.

“Có phải lần đầu tiên em thấy anh uống rượu đâu.”

“Không phải chuyện ấy.” Ái Đệ chán nản quay người, nhìn thẳng vào đôi mắt nghiêm túc của Hắc Tử.

Rồi cô lại quay đầu đi, “Em không thể giải thích”.

Làm sao cô có thể giải thích nỗi sợ hãi đã bám rễ trong lòng mình? Thân hình cao lớn luôn xuất hiện trong ác mộng của cô, hơi thở gấp gáp lẫn cả hơi rượu và dục vọng đó? Vừa nghĩ đến đã khiến người cô run rẩy. Song anh Hắc Tử không phải là bố, mặc dù cũng cao như thế, cũng thô lỗ như thế. Anh Hắc Tử thô nhưng vẫn tinh tế, thỉnh thoảng còn dịu dàng nữa. Ái Đệ lau những giọt lệ nơi khóe mắt, ý thức được rằng cái đẩy vừa rồi của mình như đã tận tay hủy hoại điều gì đó. Cô quay người về phía Hắc Tử, vùi mặt vào ngực anh, khẽ nói: “Anh Hắc Tử, em xin lỗi”.

“Người một nhà sao còn nói thế? Ngủ đi, mấy hôm nay đúng là mệt mỏi, ngày mai còn phải lên máy bay sớm.”

Những ngày phép trong năm đã được Hắc Tử dùng sạch để lo cho tang lễ của chú Đức, nên tuần trăng mật chỉ có thể ngắn ngủi có bảy ngày. Quang Diệu sớm đã giúp họ đặt phòng ở biệt thự Mandarin Oriental, Sanya. Sau ngôi biệt thự là bể bơi thiên nhiên đổ thẳng ra biển. Ái Đệ chưa từng đến nới đây, đối mặt với màu xanh thăm thẳm ấy, cô nặng nề hít một hơi thật sâu.

Nhân lúc Ái Đệ đang sững người, Hắc Tử lẻn vào phòng gọi điện cho Khánh Đệ. Do dự rất lâu, vẫn khó mở lời, cuối cùng anh đành cắn răng hỏi: “Khánh Đệ, có phải Ái Đệ trước kia đã xảy ra chuyện gì với Hướng Lôi… Chuyện khó nói, vì vậy…”.

Khánh Đệ lập tức nhớ tới cuộc điện thoại ban sáng của em gái, Ái Đệ nói cô đã làm hỏng đêm tân hôn, hỏi nguyên nhân cụ thể thì lại ngập ngừng không nói. Hắc Tử hỏi vậy, Khánh Đệ đương nhiên nghĩ ngay đến chuyện vợ chồng thân mật.

Lòng buồn bã, không cách nào giải thích, nghe hơi thở mệt mỏi của Hắc Tử, Khánh Đệ quyết định lên tinh thần, trả lời: “Anh Hắc Tử, có những chuyện đợi khi nào Ái Đệ tình nguyện hãy hỏi nó. Nhưng, tốt nhất đừng uống nhiều rượu trước mặt nó, bố em uống rượu rất nhiều, anh cũng biết đấy… Tính nó thẳng thắn, hồi nhỏ bị bố em đánh nhiều lần. Hơn nữa, năm đó…năm đó nó chuyển khỏi nhà, cũng không phải không có nguyên nhân.”

Hắc Tử đã quên mất việc giúp Ái Đệ chuyển nhà, thậm chí anh còn giải quyết tranh cãi trong gia đình cô. Trước kia nghe Ái Đệ mắng đồ khốn gì gì đó, Hắc Tử vẫn cho rằng quan hệ bố con nhà họ Thẩm không được tốt, nhưng theo lời Khánh Đệ, hình như có điều gì đó không ổn. Làm nghề này lâu rồi, những mặt tối trong xã hội anh gặp không ít, nhưng khi chuyện đó xảy ra với mình, Hắc Tử lại thấy run run.

Nhìn Ái Đệ hào hứng chạy vào nói muốn thay quần áo đi tắm, anh đau lòng chỉ muốn ôm cô vào lòng an ủi.

Ăn xong cơm tối, hai người nắm tay dạo bước trên bờ biển. Bóng dừa phủ xuống dưới ánh trăng, sóng biển dịu dàng vỗ về bờ cát. Ái Đệ thỉnh thoảng lại nhìn anh cười, sự việc không vui tối qua dường như đã bị nụ cười rạng rỡ làm cho tiêu tan tựa mây khói.

Họ quay về căn phòng nhỏ của mình, Ái Đệ kêu rằng mấy hôm nay cần phải học bơi. Hắc Tử không nỡ từ chối nên nhận phụ đạo. Bể bơi lớn như thế mà chỉ có hai người bọn họ, hai tay Hắc Tử thả lỏng, tiết học bơi hôm ấy cuối cùng lại biến thành màn té nước vui vẻ.

Khi trăng lẩn trốn trong đám mây, anh giơ tay kéo cô vào lòng, tay kia đỡ lưng, đặt nụ hôn lên môi cô. Dưới nước, cô thả lỏng cơ thể hơn tối hôm qua rất nhiều, cánh tay ôm chặt cổ Hắc Tử, dịu dàng đáp lại nụ hôn của anh.

Nụ hôn kéo dài từ hồi bơi lên đến tận chiếc ghế trên bờ cát, mùi nước hoa của cô tỏa hương, quấn quýt không rời.

Chiếc ghế trên bờ biển quá chật, Ái Đệ nằm lên người anh giống như gấu Koala ôm cây vậy. Vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt cháy phừng phừng vì dục vọng của Hắc Tử, cô thè lưỡi liếm đôi môi bị chồng hôn tới sưng mọng của mình.

Cảm giác chỗ nào cũng rất thật, cô cười đắc ý, cúi xuống hôn anh.

Sự chủ động này khiến Hắc Tử căng thẳng, rõ ràng cô muốn bồi thường cho chuyện tối qua, “Ái Đệ, em không cần làm thế”. Anh mở miệng một cách khó khăn, nói ngược lại với bản năng dục vọng của mình.

Ái Đệ nghi hoặc nhìn anh, “Anh không thích à?”.

“Anh thích, nhưng anh sợ em không thích.” Anh ngồi thẳng dậy, “Anh vẫn thích em làm những việc mình thích hơn”.

Cô hơi sững lại, rồi giống như hiểu được ý anh muốn nói, Ái Đệ cười tươi: “Một buổi tối thế này, tất cả em đều thích”.

Hắc Tử cũng cười ngây ngốc theo.

Đêm về khuya, những cành hoa quấn quanh hàng rào khe khẽ rung rinh, Ái Đệ nằm dưới anh run rẩy, đây không phải là sợ hãi mà là tình yêu quấn quýt vào nhau.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Để lại bình luận như một lời động viên tới bọn mình nhé. Nếu được xin bỏ vài giây click quảng cáo (mấy dòng tiếng anh bên dưới comment) ủng hộ� phí duy trì web nhé các nàng!