Truyện Ngôn Tình » » Ngoan,anh yêu em | chương 1

Ngoan,anh yêu em | chương 1

Chương 1. Rời xa Tiếu Diệc Trần

Những vì sao tỏa ra ánh sáng ngọc lấp lánh, vũ trụ mênh mông đen nhánh một mảng. Đêm đã khuya rồi!

Có một người đã từng nói rằng:

Tri tâm em đã từng ở lại, tôi muốn nhờ hắn thay tôi hỏi thăm em.

Chỉ vì tôi sợ khi nhìn thấy được em nói không nên lời.

Em đối với quá khứ có còn nhiều cảm xúc hay không?

Tôi đã từng làm cho em tan nát cõi lòng.

Nhưng… tôi vẫn yêu em.”

Có một người đã từng nói rằng

Tri tâm em từng đi tìm tôi

Tôi muốn hắn giúp tôi che giấu em

Chỉ là sợ mọi chuyện sẽ càng trở nên khó khăn hơn

Tôi đối với quá khứ vẫn còn quá nhiều cảm xúc.

Em đã từng làm cho tôi hạnh phúc

Tôi đã rất muốn gặp em nhưng lại sợ không chấp nhận nổi đau đớn

Tình yêu này tôi chôn chặt trong trái tim

Tôi chỉ có thể đem em đặt sâu trong đáy lòng.

Này là một cảm giác muốn gặp em nhưng lại sợ không chấp nhận nổi đau đớn

Để cho tôi đối với em tư niệm càng thêm sâu đậm

Tôi chỉ có thể đem em chôn chặt trong tim mình

Nhớ lại giọng nói em, bóng dáng em, bàn tay em

Tôi chưa bao giờ quên

Em bây giờ đã lựa chọn ở bên người ấy

Tôi chỉ có thể một mình gặm nhấm nỗi đau

Tôi mãi mãi một lòng chờ em quay về bên tôi.

Bài hát “Nghe nói tình yêu đã trở lại” Đồng Yên đã nghe vô số lần trong từng đêm cô độc. Cô bưng một ly café đứng trên ban công, lặng im nhìn lên bầu trời đêm, nghe gióng hát ôn hòa, trầm lắng một lần một lần hát ra bằng cả trái tim mình, đau đớn từng đợt dâng lên trong lòng cho đến lúc cả người dường như chết lặng.

Chuông điện thoại di động vang lên, cô uống thêm một ngụm café, quay trở lại phòng khách, khẽ đặt nhẹ chén trên bàn trà, ngón tay vuốt vuốt đôi mắt đang híp lại cười của con heo nhỏ rồi mới cầm điện thoại lên nhấn nút nghe.

“Alo? Diệc Trần à?” Thanh âm của nàng trước sau trầm ấm, nghe nhiều giống như giọng của một con mèo nhỏ.

Tiếu Diệc Trần mỗi lần nghe được nàng nhẹ nhàng ôn nhu gọi tên mình, trong lòng anh giống như bị móng vuốt của mèo từ từ gãi, tê tê dại dại, từng dây thần kinh đều cảm thấy thư sướng vô cùng.

“Em đang làm gì vậy?” Anh đứng ở ban công nhà mình, nhìn thoáng qua tiếng động lớn rầm rĩ phòng khách, đóng hai cánh cửa thủy tinh dày lại, nới lòng cà vạt ra, nhẹ nhàng cất lên câu hỏi.

Đồng Yên dùng bả vai kẹp điện thoại, một tay cầm remote điều chỉnh tiếng CD nhỏ đi, một tay cuộn lại tấm nệm thật to trong ghế salon, nằm xuống, nhẹ nhàng nói ra hai chữ “Nhớ anh!”

Tiếu Diệc Trần lòng lại như bị móng vuốt của con mèo nhẹ nhàng vờn vờn, sau đó nhéo nhéo, loại này giác vừa say lòng người vừa có chút đau đớn, làm cho hô hấp của anh từ từ dồn dập: “Sau khi kết thúc buổi mừng thọ của Thiên lão gia, buổi tối anh sẽ trở về. Em biết điều một chút ở nhà chờ anh.”

Đồng Yên nhếch nhếch khóe miệng, lấy tay nghịch nghịch, trêu chọc con heo nhỏ rồi nói: “Vâng!”

Tiếu Diệc Trần nghe thấy có người gọi mình, có chút phiền não, hạ mi nói: “Yên nhi, anh cúp máy đây. Hôn em!”

Đồng Yên mìm cười, cũng không nói lời nào, khi cúp điện thoại trong nháy mắt nghe nghe được một thanh âm thanh thúy mà quen thuộc “Lão công! Anh đang làm gì thế? Tất cả mọi người đều chờ anh khai tiệc đó!”

Cô vứt di động sang một bên, sau đó hai cáng tay ôm chặt chân, mặt úp vào giữa hai đầu gối, nước mặt lặng lẽ chảy xuống.

Chủ nhân của giọng nữ kia là Tương Dao. Cô cùng học, cùng ở chung một phòng trong kí túc xá suốt bốn năm đại học với cô ta, tình bạn của hai người vô cùng thân thiết, cô từng là người bạn tốt nhất của cô ta, toàn tâm toàn ý đối tốt với cô ta, cùng cô ta chia sẻ chuyện tình yêu của mình và Tiếu Diệc Trần từng ly từng tý. Thời gian đó thật sự rất vui vẻ.

Nhưng thật không ngờ lại có biến cố xảy ra làm thay đổi mọi chuyện xung quanh cô. Cô bị cha buộc gả cho một người con trai của người có chức vụ lớn của tỉnh, lớn đến nỗi có thể bảo vệ mọi người trong gia đình cô đều bình yên, có thể đem chuyện cha cô nhận hối lộ đè xuống, và ông không phải ngồi tù.

Cô dù chết cũng không đồng ý. Cô cảm thấy qúa nực cười. Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi mà còn có sự việc nực cười như vậy ư? Cô đã khóc, khóc rất nhiều, cầu xin ông không gả cô đi. Cuối cùng cô bị cha nhốt lại trong phòng không cho ra ngoài, ông nói cho cô biết rằng một tuần sau sẽ cử hành hôn lễ. Cô đã tuyệt thực suốt hai ba ngày, uy hiếp cha cô cho cô gọi điện thoại cho Tương Dao.

Cô ôm một tia hi vọng cuối cùng mà gọi điện cho Tương Dao, nói rằng cô đang bị cha nhốt trong phòng không cho ra ngoài, nhờ cô chuyện lời nói với Tiếu Diệc Trần nhất định phải cứu cô ra. Tương Dao rất thoải mãi, vui vẻ đáp ứng.

Sau đó là sự chờ đợi kéo dài. Cho đến một đêm trước ngày đính hôn, Tương Dao gọi điện thoại lại cho cô, nói với cô rằng tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong, nhưng cô ngày mai nhất định phải đến lễ đính hôn. Nàng không có một chút hoài nghi nào đồng ý.

Nhưng lễ đính hôn trong ngày hôm đó, cô lại nhìn thấy Tiếu Diệc Trần thân mật nắm lấy tay người chị em tốt của mình là Tương Dao đi tới, dùng thanh âm ôn nhu nói với nàng: “Chúc mừng em! Tuần sau anh sẽ phải ra nước ngoài, Dao Dao sẽ cùng đi với anh. Bọn anh sẽ kết hôn ở nước ngoài!”

Đồng Yên càng chôn chặt mặt mình vào hai đầu gối. Chuyện xảy ra cách đây đã bốn năm, mỗi lần nhớ lại cảnh tượng kia, lòng cô lại đau đớn không cách nào hô hấp được. Sau đó vị hôn phu ôm lấy dìu cô đi như thế nào cô cũng không nhớ rõ. Lúc đó cô chỉ có một ý nghĩ rằng muốn tìm Tiếu Diệc Trần hỏi cho rõ ràng mọi chuyện, anh làm sao có thể đối xử như vậy với cô, mà ở chính trong hôn lễ đó, thời khắc nhìn thấy Tương Dao cô mới hiểu ra được, thì ra Tương Dao đã thầm yêu Tiếu Diệc Trần. Người đàn bà kia nhìn về phía cô ánh mắt không hề che giấu hận ý một chút nào, rồi nhìn về người đàn ông đứng bên cạnh nồng đậm yêu thương, lúc đó thân thể nàng không ngừng phát run.

Không nghi ngờ một chút nào, Tương Dao không chỉ không có đem lời của cô nói với Tiếu Diệc Trần, còn thêm mắm thêm muối nói rằng cô là tự nguyện đính hôn với người khác, mà cứ như vậy Tiếu Diệc Trần cũng không gọi điện thoại cho cô hỏi rõ mọi chuyện, hoàn toàn tin tưởng lời Tương Dao, đem tình yêu say đắm trong bốn năm của bọn họ quẳng đi không chút lưu tình.

Làm thế nào để cùng người con trai của vị quan chức to lớn kia từ bỏ hôn ước? Đúng rồi! Nghĩ tới điều gì đó cô liền dùng dao gọt trái cây hung hăng cứa vào cổ tay mình. Cô nhìn chăm chắm vào dòng máy đỏ tươi từ vết đứt nho nhỏ trên cổ tay không ngừng tuôn ra, nhưng lại không cảm giác được một tia đau đớn, bởi vì lòng cô đã đau đến chết lặng!

Cô hôn mê trong bệnh viện ba ngày, khi tỉnh lại, mẹ cô khóc rất nhiều, trong giọng nói đứt quãng toát ra sự đau khổ, day dứt không thôi. Bà nói với cô rằng Lăng gia đã hủy bỏ hôn ước, cha cô đã bị cánh chức, bất quá không phải ngồi tù. Bọn họ quyết định đưa nàng ra nước ngoài.

Đồng Yên không hề phản đối.

Đến ngày phải đi nước ngoài, trừ người nhà ra chỉ có một người đàn ông tới tiễn cô, đó chính là vị hôn phu cùng cô hủy bỏ hôn ước – Lăng Khiên. Đó là lần đầu tiên Đồng Yên nhìn kỹ người đàn ông này. Anh là một người đàn ông rất rất anh tuấn, ngũ quan rõ ràng, tuấn mỹ, sắc mặt hơi tái, thân hình hơi gầy, cao lớn đứng ở đó toát ra khí chất phi phàm.

Đồng Yên từ từ đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu dùng ánh mắt cực kỳ thần khiết nhìn anh, chân thành mà ẩn hàm xin lỗi. Cô khom lưng thật thấp hướng anh bái một cái, cuối cùng cúi đầu nói câu: “Thật xin lỗi, tôi không thể cưới một người đàn ông mà tôi không yêu.”

Một năm trước cô trở về nước, trong một buổi họp lớp gặp lại Tiếu Diệc Trần cùng Tương Dao. Bọn họ thật sự đã kết hôn, Đồng Yên thản nhiên hướng bọn họ mời rượu. Cô nhìn thấy Tiếu Diệc Trần nhìn về phía mình với ánh mắt âm trầm mà bi thương. Cô trong lòng cười lạnh.

Ngày thứ hai, cô gọi điện cho Tiếu Diệc Trần, hẹn gặp anh ở nhà hàng nhỏ trước kia hai người hay đến sau đó không hỏi thêm chuyện gì rồi cúp máy.

Ba ngày sau, cô gọi điện cho bạn tốt của Tiếu Diệc Trần là Trần Tuấn, hẹn anh đi uống rượu. Bọn họ đã uống rất nhiều rượu. Cô biết Trần Tuấn hồi trước rất quý cô, nửa tỉnh nửa say cô nói hết ủy khuất trong lòng mình ra, bởi vì cô biết rằng, Trần Tuấn nhất định sẽ nói lại cho Tiếu Diệc Trần.

Một tuần sau Tiếu Diệc Trần tìm được cô, nói với cô rằng anh thật ra vẫn còn rất yêu cô, anh nói anh sẽ cùng Tương Dao ly hôn, nói rằng cô hãy chờ anh. Đồng Yên nhìn hắn nước mắt chảy ra, khẽ gật đầu một cái, sau đó liền chuyển đến sống ở biệt thự của Tiếu Diệc Trần ở ngoại thành.

Một năm, Tiếu Diệc Trần luôn luôn đối xử với cô đầy yêu thương, nhưng lại chưa từng nói với Tương Dao lời ly hôn, bởi vì Tương Dao mang thai. Đồng Yên chẳng bao giờ ép anh quá, cũng không tỏ ra một tia bất mãn, tựa như chỉ an nhàn giống như một con mèo nhỏ hưởng thụ sự sủng ái của anh.

Nhưng Tương Dao cũng không có sinh con, bởi vị đang mang thai năm tháng thì cô ta bị sảy thai ngoài ý muốn. Bác sỹ nói rằng thành tử cung của cô ta quá mỏng, rất có thể về sau sẽ sinh non.

Tiếu Diệc Trần đem việc này nói với Đồng yên, vẻ mặt hắn trầm trọng vô cùng. Đồng Yên cái gì cũng không nói, chẳng qua biết điều một chút mặc hắn ôm, trong lòng cũng cười một cái. Làm việc trái với lương tâm cuối cùng gặp phải báo ứng.

Từ sau ngày đó, Đồng Yên liền quyết định rời xa người đàn ông mình yêu đến tận xương tủy này, bởi vì cô sợ mình có một ngày cũng sẽ gặp phải báo ứng.

Khóc mệt, Đồng Yên vào phòng ngủ, thu dọn mọi thứ của mình vào trong rương ôm rồi rời khỏi biệt thự. Cô chỉ mang theo một cái rương rất nhỏ, bên trong chỉ có những vật tùy thân như quần áo hằng ngày, các vật tùy thân cô mang đến… Tiếu Diệc Trần mua cho cô rất nhiều đồ dùng, quần áo cô cũng không mang đi, cũng không phải là cô tỏ ra thanh cao, mà là không muốn xúc cảnh sinh tình. Sau khi về nước, cô trải qua một năm hỗn độn, cô không có việc làm, tựa như Tiếu Diệc Trần nuôi một con sủng vật, biết điều một chút trốn ở trong một góc của thành phố này, chờ chủ nhân thỉnh thoảng cưng chiều.

Không thể phủ nhận rằng, cô ban đầu là trả thù trong lòng, cô muốn cướp đi hết thảy mọi thứ của Tương Dao, muốn cho cô ta nếm trải cảm giác đau đớn của cô năm xưa. Nhưng theo thời gian, Tiếu Diệc Trần đối với cô càng ngày càng tốt, cô cảm thấy mệt mỏi rồi, tâm hồn thật sự mệt mỏi, cảm giác mình rất trẻ con, rất buồn cười, hủy hoại cuộc sống của hai người đó tương đương đồng thời phá hủy cuộc sống của chính mình.

Kéo rương da đi ra khỏi biệt thự, bầu trời rất hợp với tâm trạng cô, xuất hiện cơn mưa nhỏ. Đồng Yên ngẩng đầu mông lung nhìn mưa phùn, nhẹ cười khẽ. Lão thiên gia thật là chiếu cố nàng, dùng một con mưa xuân rửa sạch hủ vị trên người nàng, đem tâm hồn mờ mịt của nàng cọ rửa sạch sẽ.

Nàng kéo hành lý đi, bước đi nhẹ nhàng, bộ dạng thanh thản từ từ đi trên đường, trên mặt vẻ mặt tự nhiên nhẹ nhõm, khóe miệng uốn lên một độ cong nho nhỏ, đầu tóc dính nước mưa đã ướt nhẹp, các sợi tóc bết lại với nhau ôm sát mặt cô, trên khuôn mặt nhỏ nhắn một đôi mắt to linh động chớp chớp nhìn hai bên đường, cười đến có chút nghịch ngợm.

Một chiếc xe thể thao màu bạc, khí phách vô cùng cao quý nhãn hiệu Maserati Coupe dừng lại sau lưng nàng một chỗ cách chừng mười thước. Trong xe một người đàn ông một tay cầm tay lái, một cánh tay khoác lên ngoài cửa sổ, ngón tay đang kẹp chặt một điếu xì gà, mấy phút đồng hồ mới hít một hơi thuốc, động tác ưu nhã, sắc mặt trầm tĩnh, một đôi mắt trong trẻo đen nhánh, thâm thúy, sắc bén như chim ưng, gắt gao nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.

Điện thoại di động trong túi áo rung hai tiếng, Lăng Khiên mắt như cũ ngó chừng phía trước, mặt không chút thay đổi móc điện thoại ra, liếc mắt một cái nhìn số điện thoại gọi đến, trong mắt ánh lên một tia nhu tình, áp điện thoại vào tai, trên mặt tái nhợt thay bằng nụ cười ôn nhu.

“Yên nhi.” Giọng nam trầm thấp, thuần hậu, ôn hòa nhưng vô cùng gợi cảm.

“Khiên, em đã làm một bữa ăn khuya, anh chừng nào trở về vậy?”

Lăng Khiên mí mắt nhẹ giơ lên một chút nhìn cô gái đứng ở ven đường đang chờ xe phía trước, khóe miệng nhếch lên nụ cười: “Tối nay anh muốn làm thêm giờ, em ngủ trước đi, đừng chờ anh.”

“Khiên, em không ngoan sao?”

Lăng Khiên cười cười “Không có, Yên nhi rất biết điều.”

“Vậy tại sao gần đây anh luôn muốn làm thêm giờ vậy?”

Lăng Khiên bật cười: “Chuyện làm ăn thôi mà.” Dừng lại một chút rồi nói nốt một câu “Ngày mai anh đưa em quay trở về trường học.”

Người bên kia nghe vậy ậm ừ, rồi ngắt điện thoại.

Lăng Khiên thu điện thoại, bất đắc dĩ cười một tiếng, lái xe tiến lên phía trước một chút , dừng lại trước một thân ảnh đang run lên vì lạnh, nhoài người ra ngoài cửa xe, cười đến phong khinh vân đạm “Mỹ nữ đi nơi nào vậy? Tôi tiễn em một đoạn đường nhé.”

Đồng Yên kinh ngạc một chút, chờ thấy rõ người, mới khẽ nhíu mày lùi lại phía sau “Thật xin lỗi, tôi không quen anh.”

Lăng Khiên cằm chống trên cánh tay cười khẽ “Phải vậy không? Tôi lại cho rằng hai ta đã quen biết nhau từ trước rồi kia.”

Đồng Yên mày nhíu lại càng chặt hơn, hít sâu một hơi mới lên tiếng “Em thật không nhận ra anh, Lăng Khiên!”

Lăng Khiên nhìn vẻ mặt ra vẻ trấn tĩnh của cô, khóe miệng lại cong lên một nụ cười, thân thể thon dài từ từ trở về trên ghế dựa, ngón tay nhẹ nhàng gõ tay lái, vẻ mặt có chút mệt mỏi ngó chừng phía trước nhìn trong chốc lát, sau đó quay đầu, mang theo nụ cười thản nhiên mở miệng: “Đồng Yên, nếu như tìm không được công việc, em có thể tới Viễn Đông. Anh chờ em.” Sau đó, khẽ gật đầu, lượn một đường cua rất đẹp, và rời đi.
  • Nguyễn Thị Kim Ngân
    sao truyen nay co 2 chap vay sao doc duoc hik
  • minh cachua
    admin ơi, truyện này bắt đầu từ chương 51 mình k đọc đc. ad xem giúp mình với. đang ghiền. hí hí