Truyện ngôn tình » Hợp đồng hôn nhân 100 ngày » Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 3 – Chương 151

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 3 – Chương 151

Bạn Có thể dùng 2 phím mũi tên trái phải để chuyển qua lại giữa các chương truyện


Sắc mặt của người đàn ông nhợt nhạt, vẫn còn hắng giọng, thét lanh lảnh chói tai: “Đến đây! Mày nổ súng, giết tao đi! Giết đi………..dù sao tao cũng không muốn sống nữa rồi……”

“Được! Mày không sợ chết…..vậy tao tặng mày hai người bạn, để đường xuống suối vàng mày cũng không sợ cô đơn rồi. Dẫn người lên đây!”

Một người phụ nữ trung niên và một bé trai khoảng mười một mười hai tuổi bị kéo lên, vặn vẹo cơ thể giãy dụa, miệng bị nhét một mảnh vai, chỉ kêu “ua ua”.

Sắc mặt của người đàn ông thay đổi, run rẩy khắp người. “Nam Cung Nghiêu, mày không phải con người!”

Vệ sĩ lấy mảnh vải trong miệng người phụ nữ ra, bà ta điên cuồng gào thét. “Khốn khiếp, mau nói cho anh ta biết đi! Ông muốn hại chết chúng tôi hả?”

Người đàn ông hơi do dự, nhưng lời nói tiếp theo của bà ta, khiến cho ông ta đau lòng.

“Một mình ông chết thì thôi đi, tại sao còn muốn kéo mẹ con tôi theo nữa hả? Súc sinh!”
Ông ta đau đớn thất vọng, lạnh lùng nhìn Nam Cung Nghiêu. “Mày để cho hai người họ một con đường sống đi, dù sao họ không còn có quan hệ gì với tao hết………”

“Ông nói gì hả? Ông có còn là con người không………Nam Cung tổng tài, chúng tôi không có quan hệ gì với ông ta, mẹ con chúng tôi vô tội……….anh bỏ qua cho chúng tôi được không? Tôi dập đầu lạy anh…….”

“Không ngờ mày còn máu lạnh hơn cả tao, nếu đã như vậy, tao thành toàn cho mày!” Nam Cung Nghiêu nâng tay lên, miệng của người phụ nữ bị bịt lại lần nữa, cổ của hai người có thêm hai sợi dây thừng.

“Tao cho mày thêm một cơ hội……….”

Người đàn ông nhắm mắt lại. “Mày muốn giết cứ giết, tao sẽ không nói!”

“Rất tốt……..”

“Ưa ưa………ưa ưa………ưa ưa……….”

Dây thừng càng siết càng chặt, hai mẹ con giãy dụa, hai mắt mở trừng, hô hấp ngày càng yếu dần………

Nhìn thấy hai người họ sắp đi đời nhà ma, Nam Cung Nghiêu đột nhiên nghĩ đến uất Noãn Tâm. Nếu như cô ở đây, cô nhất định sẽ ngăn cản anh………..cô không hy vọng có người vì cô mà chết, trái tim cứng rắn có chút không đành lòng.

“Dừng tay!”

Vệ sĩ dừng tay lại, hai mẹ con nằm ngã dướ đấy, yếu ớt không có sức thở.

Người đàn ông cất tiếng cười lạnh. “Không ngờ rằng……….Nam Cung tổng tài cũng có lúc mềm lòng……….là người đàn bà kia làm mày thay đổi sao? Thật đáng tiếc…….nó sắp chết rồi………ha ha ha………..ha ha ha…….”

Ông ta vừa cười vừa ho ra máu, giống như sắp đem tất cả nội tạng ho ra ngoài……….

“Lôi ông ta xuống dưới, Uy Sói!”

Nam Cung Nghiêu vung một đấm hung hăn nện xuống bàn làm việc, lo lắng đến rơi nước mắt.

Uất Noãn Tâm, rốt cuộc em đang ở đâu?

…………..

Lại một ngày nữa trôi qua, Nam Cung Nghiêu điều động cả ngàn người, hải lục không quân cũng được điều động, tìm kiếm suốt ngày đêm, vẫn không tìm ra nơi cô bị nhốt. Lúc anh gần như tuyệt vọng, cục pháp y truyền đến tin, cho biết ánh sáng lóe lên trong đoạn video là ánh đèn đặc trưng của ngọn hải đăng Wesson trên bờ biển du lịch, do đó, Uất Noãn Tâm rất có khả năng bị nhốt ở khu vực xung quanh ngọn hải đăng.

Nam Cung Nghiêu mừng như điên, mang theo vài trăm người đi điều tra từng nhà. Anh tự mình đi vào tìm kiếm trong một gian nhà xưởng bỏ hoang, không hiểu sao lại có linh cảm, cô đang ở trong đó. Dùng búa mở khóa, đi vào trong. Bên trong tối đen, không nhìn thấy rõ, vừa đi được vài bước, đột nhiên cảm thấy phía sau có một luồng gió lạnh, nghiêng người sang một bên ẩn nấp, đồng thời từng bước đi vào, trong bóng tối vang lên tiếng rên.
Còn có thêm vài tên cầm công cụ xông về phía anh, anh bị trúng mấy gậy, giật lấy một cái ghế đánh trả, kẻ đánh lén bị anh áp đảo hoàn toàn, tháo chạy thật nhanh.

“Uất Noãn Tâm, em ở đâu? Noãn Tâm, trả lời anh……..”

Đôi mắt đã suy yếu sắp chịu đựng không nổi của Uất Noãn Tâm hé ra một đường, cho rằng chính mình xuất hiện ảo giác. Nhưng âm thanh càng ngày càng rõ ràng.

Là anh ấy!
Thực sự là anh ấy! Anh đã đến cứu cô rồi!

Cô muốn gọi anh, nhưng cổ họng quá khô, không cất tiếng được, đôi chân thon dài duỗi ra, đá trúng một chai bia.

Nam Cung Nghiêu nghe thấy có một tiếng động nhỏ vang lên, đứng lại, chạy như điên về nơi phát ra âm thanh, chân đá cửa của một căn phòng nhỏ, bật đèn lên.

Uất Noãn Tâm suy sụp nằm ngã trong một góc, sắp không xong rồi.

Nam Cung Nghiêu mừng như điên, xông qua đó nâng cô dậy. “Em không sao chứ? Em có thể nghe thấy lời tôi nói không? Uất Noãn Tâm!!!”

Cô yếu ớt gật đầu, vui mừng, kích động, khóc không ra nước mắt.

“Cám ơn trời đất, em vẫn còn sống!” Nam Cung Nghiêu như vừa trải qua một ải sống chết, ôm chặt lấy cô, không nỡ buông ra. Anh từ trước đến giờ chưa bao giờ cảm ơn, cảm kích thượng đế đã để cô trở về bên cạnh anh như vậy, nếu không, anh thực sự không biết chính mình nên thay đổi như thế nào để sống tiếp.

Ôm rất lâu rất lâu, anh mới nghĩ đến phải cởi trói cho cô. Nhưng lúc này, trên người cô đang cột một trái bom đang phát sáng, bắt đầu đếm ngược thời gian 60 giây……..59 giây……..

Uất Noãn Tâm trợn to hai mắt, cổ họng khô ran cất lên tiếng thúc giục khàn khàn. “Đi……….đi………..đi mau…………..”

“Tôi không thể bỏ rơi em như vậy.” Nam Cung Nghiêu kéo ra từ phía sau hai sợi dây màu xanh và đỏ, nếu như cắt đúng dây, bom sẽ tự động dừng lại, nếu như cắt nhầm dây, sẽ lập tức phát nổi, cả hai đều thịt nát xương tan.

Anh nhặt một con dao phế liệu từ dưới đất lên.

Uất Noãn Tâm nhìn ra anh định làm gì, lắc đầu mạnh. “Không cần…….không cần lo cho tôi………nhanh……….đi nhanh đi……….”

Thời gian mỗi giây giảm dần………

30…………29………..28……….
Sống chết ở trước mắt, Nam Cung Nghiêu còn mỉm cười, xoa mặt cô. “Không cần sợ, tôi ở đây, tôi sẽ không bỏ lại em…….”

“Đi…….”

“Cho dù phải chết, cũng chết cùng với nhau………”

Uất Noãn Tâm cảm động khóc không ra nước mắt…….

Anh thực sự không cần vì mình mà làm như vậy đâu!

Chỉ cần trước lúc chết có thể nhìn thấy anh lần cuối, cũng đã quá đủ rồi, tại sao anh lại ngốc như vậy chứ? Cô không đáng để anh vì cô mạo hiểm.

Lưỡi dao để trên sợi dây màu hồng.

Nam Cung Nghiêu mỉm cười, đầy hy vọng nhìn cô. “Em tin tôi chứ?”

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 3 – Chương 151, 10.0 out of 10 based on 1 rating
Để lại bình luận như một lời động viên tới bọn mình nhé. Nếu được xin bỏ vài giây click quảng cáo (mấy dòng tiếng anh bên dưới comment) ủng hộ� phí duy trì web nhé các nàng!