Truyện Ngôn Tình » Hợp đồng hôn nhân 100 ngày » Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 2 – Chương 90

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 2 – Chương 90

Biệt thự Bán Sơn.

Nam Cung Nghiêu thức trắng cả đêm, đứng ở bên cửa sổ hút thuốc nguyên đêm, ánh mắt nhìn chăm chăm dưới lầu. Anh rất rõ bản thân đang căng thẳng cái gì, chờ đợi cái gì, nhưng, anh từ chối thừa nhận. Hai bên có má chút xanh xao, ánh mắt lãnh đạm nhìn xuyên qua bóng tối. Trên khuôn mặt luôn lạnh lùng khốc liệt đó, hiện rõ một sự mệt mỏi và tiều tụy, đầu nhức nhối
Đêm nay, trong ấn tượng của anh rất ngắn. Anh không biết bản thân làm sao, chỉ nghĩ đến Uất Noãn Tâm, nghĩ xem cô đã đi đâu, có xảy ra chuyện gì nguy hiểm không. Bởi vì anh chán ghét bản thân nghĩ như vậy, ngày càng mâu thuẫn, đau đớn không nguôi.

Đã mười giờ rồi, mưa gió bên ngoài vẫn thổi. Ngày hôm qua lúc cô rời khỏi biệt thự, tâm trạng không ổn định như vậy, có thể té ngã ở trên núi không? Nếu như không có người phát hiện, cô rất có thể…

Trong lòng có một trận hoảng sợ, anh bắt lấy điện thoại, hạ mệnh lệnh cho một người ở bên đầu dây: “Trong vòng một tiếng, tìm ra Uất Noãn Tâm!”

Cô muốn chết, cũng phải chết trong tay anh, anh tuyệt không cho phép cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Ngay lúc đó, ngoài cửa truyền đến tiếng của Hà quản gia: “Thiếu phu nhân, cô về rồi….hôm qua cô đã đi đâu….có xảy ra chuyện gì không?”

Cô cứ vậy trở về sao? Nam Cung Nghiêu không ý thức được bước chân của chính mình vội vàng như thế nào, một mạch đi ra ngoài. Nhưng đi đến cửa, anh ép mình bước đi ổn định, giả vờ vừa bước ra cửa, vẫn trưng bộ mặt lạnh lùng với cô, mở miệng chế giễu. “Hôm qua không phải nói muốn cắt đứt quan hệ với tôi sao? Còn trở về đây làm gì?”

Vừa nhìn thấy anh, những âm mưu lợi dụng đều hiện ra, cho dù Uất Noãn Tâm cố gắng nhẫn nhịn, nhưng vẫn lộ ra một tia phẫn nộ, quật cường ra mặt, thẳng người đi qua anh.

Anh chán ghét vẻ làm ngơ của cô!

Nam Cung Nghiêu giữ cô lại. “Tôi đang nói chuyện với em!” Anh đoán cô sẽ kịch liệt phản kháng, nhưng không hề, chỉ bình tĩnh quay đầu lại, thờ ơ nhìn anh. “Giao dịch giữa hai chúng ta, vẫn chưa xong sao.” Bình tĩnh đến mức dường như anhh là người không có liên quan.

“Không phải anh đã nói, quan hệ giữa hai chúng ta chỉ là lợi dụng lẫn nhau thôi sao? Tôi có chán ghét anh, cũng phải vì sự nghiệp của ba tôi mà lo lắng, có phải không?”
(Các bạn đang đọc truyện tại: tuthienbao.com
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)

Cô cứ vậy mà dùng thái độ đó nói chuyện với anh, còn mỉa mai anh!

Trong lòng Nam Cung Nghiêu có một làn sóng thù địch tăng lên đột ngột, sớm biết như vậy, hôm qua không cần lo lắng cho cô, sống chết mặc kệ cô! Lòng tự tôn từ trước đến giờ của anh rất mạnh mẽ, rõ ràng bản thân không nghĩ vậy, lại làm ra chuyện so với tưởng tượng của mình khác nhau một trời một vực, lạnh lùng hất tay cô ra.

“Em có thể nghĩ như vậy thì tốt! Đừng có đòi sống đòi chết, thật phiền phức!”

Uất Noãn Tâm cười lạnh. “Anh yên tâm, chuyện ngốc nghếch như hôm qua, sẽ không bao giờ xảy ra thêm lần nữa!”

Trước khi trở về đây, trong lòng cô đã suy nghĩ thật kỹ càng. Bắt đầu từ hôm nay, bọn họ chỉ có quan hệ lợi dụng. Một người không quan hệ với mình, có gì đáng cho mình tức giận chứ? Không quan tâm, không lo lắng, cũng không có cảm giác!

Cô không thèm nhìn anh, quay người vào phòng. Ở trước mặt anh,, đóng sầm cửa lại.

Nam Cung Nghiêu thực sự bị thái độ của cô làm cho tức giận, nắm chặt tay lại, huyệt thái dương đột nhiên thẳng lên, gân trên bàn tay đều co rút lại. Cô từ trước đến giờ chưa bao giờ dùng thái độ này nói chuyện với anh, ban đầu, cô rất sợ anh, đến sau này, anh đối xử với cô tốt một chút, cô liền đối với anh tràn đầy say mê. Nhìn thấy ánh mắt của anh cực lực che dấu tình ý, tựa như một mối tình đầu, như một cô gái nhỏ không muốn bị đối phương phát hiện.

Mặc kệ cô đang diễn kịch, hay nghiêm túc, anh không thể không thừa nhận, cái cảm giác thẹn thùng đó thực sự đã đá động đến anh. Cho nên anh mới không thể khống chế, hôn cô. Phải biết rằng, điều này đối với anh mà nói chẳng có ý nghĩa gì hết.

Diễn xuất trước đây của cô quá khéo, đến nỗi anh không cách nào chấp nhận được trong mắt không còn tràn đầy tình yêu, sự lạnh nhạt của cô càng khiến cho nổi trận lôi đình.

Anh hung hăn đẩy cửa phòng, tức giận đẩy đổ chiếc ghê da. Điện thoại di động đổ chuông, bên dầu kia của điện thoại đưa đến tin tức khiến cho lông mày của anh nhíu chặt lại.

“Cậu nói, cô ấy ở trong biệt thự của Ngũ Liên một đêm sao?”

“Vâng! Thiếu phu nhân khoảng chín giờ sáng hôm nay mới rời khỏi!”

“Bốp…” Nam Cung Nghiêu quăng chiếc di động lên bàn làm việc, ánh mắt tức giận như một con thú nguy hiển. Phản ứng tối hôm qua của cô kịch liệt như vậy, anh còn cho rằng cô thực sự rất đau lòng, kết quả vừa quay lưng một cái cô đã đi tìm Ngũ Liên. Bởi vì có Ngũ Liên làm lá chắn, cô mới không kiêng kỵ gì ở trước mặt anh diễu võ giương oai sao?

Cô quá coi thường anh rời, anh cũng có cách làm cho cô sống không bằng chết!

…………….

Những ngày sau đó hai người hoàn toàn bước vào kỷ nguyên băng hà, Uất Noãn Tâm cố ý tránh né Nam Cung Nghiêu, còn anh xem cô như là không khí. Căn nhà vốn không có bất kỳ tức giận gì, bây giờ hoàn toàn trở thành hầm băng. Uất Noãn Tâm còn mong như vậy, nếu đã chán ghét nhau như vậy, vậy thì cứ giày vò nhau đi!
Truyền thông đưa tin, vụ án Ngũ Liên cường bạo là bị vu oan, Lâm Lâm cũng ra mặt làm chứng, là cô bị uy hiếp, Uất Noãn Tâm không biết Ngũ Liêm đã làm như thế nào, nhưng điều này làm cho cô có chút yên tâm. Bản thân là một luật sư, cô không muốn nhìn thấy có người khác bị hãm hại. Vì điều đó, thậm chí cô cũng không tiếc ra mặt làm chứng Nam Cung Nghiêu mới là kẻ giật dây ở đằng sau.

Vết thương của Lương Cảnh Đường không có gì đáng ngại, đã xuất viện mất ngày, Uất Noãn Tâm đi đón anh. Anh phải ở nhà nghỉ ngơi một thời gian, mời y tá có chuyên môn về chăm sóc, không cần cô thường xuyên đến thăm. Trải qua những chuyện vừa rồi, cô cũng rất mệt. Hầu hết thời gian. đều ở trong nhà nghỉ ngời, người duy nhất có thể làm bạn với cô, là Nam Cung Thiếu Khiêm, quan hệ giữa hai người vẫn giống như ngày trước vậy vô cùng thân thiết.

“Cốc cốc….

Uất Noãn Tâm mở cửa, rất ngạc nhiên khi nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Nam Cung Thiếu Khiêm, bình thường hai người đều ở trong phòng anh hoặc vườn hoa nói chuyện, anh trước giờ chưa từng chủ động đến tìm cô.

Nam Cung Thiếu Khiêm mỉm cười, dịu dàng như làn gió, nhìn ánh mắt quan tâm và ôn áp của cô. “Canh Hà quản gia hầm, anh chỉ uống một chén, còn rất nhiều, mang qua cho em!”

Uất Noãn Tâm sững người, vội vàng nói. “Qua phòng anh đi!”

“Không cần phiền phức vậy đâu, ở đây đi!”

“Vậy anh đợi em một chút….”Uất Noãn Tâm đóng cửa lại, tỉ mỉ dò xét nguyên căn phòng một lần, sợ có bất kỳ đồ vật nào ‘bán đứng’ quan hệ giữa cô và Nam cung Nghiêu. Xem đến lần thứ ba chắc chắn không có gì, mới mở cửa. “Đi vào đi!”

Nam Cung Thiếu Khiêm bỏ chung canh xuống, đổ ra cho cô. “Thì ra em ở căn phòng này!”

“Ưm!”

Nam Cung Thiếu Khiêm nghĩ một lúc, nghi ngờ mở miệng. “Thực ra….anh vẫn muốn hỏi em, em và gia đình Nam Cung có quan hệ gì. Lúc đầu anh nghĩ em là người làm, sau này mới biết không phải.” Sợ cô không vui, lại vội vàng nói thêm. “Anh chỉ tùy tiện hỏi thôi, nếu em thấy ngại, cũng không cần trả lời.

Bánh Tráng

.. Dù có chuyện gì thì tình yêu và cuộc sống vẫn cứ tiếp tục...

  • foreveriunhok@yahoo.com
    s kết thúc laj nv..tg truyen f? con` dai lắm chứ.. :/ :( ((