Truyện ngôn tình » Hợp đồng hôn nhân 100 ngày » Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 2 – Chương 82

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 2 – Chương 82

Bạn Có thể dùng 2 phím mũi tên trái phải để chuyển qua lại giữa các chương truyện


Uất Noãn Tâm đem chính bản thân mình cuộn lại thành một cuộn nhỏ. “Em…..em đâu có ý muốn chạy đâu……chỉ là như vậy rất kỳ cục……”

“Giữa vợ chồng với nhau, xảy ra chuyện gì, không phải rất bình thường sao?” Nhìn dáng vẻ ngơ ngác như nai con của cô, Nam Cung Nghiêu càng muốn trêu chọc cô. Không thể không nói diễn xuất của cô rất tốt, là dùng những chiêu này khiến cho bọn đàn ông mê mẫn đến xoay vòng vòng sao?
Cô vừa tắm xong, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng cotton, phía trước ngực rộng thung thình được viền bằng vải ren có thêu hoa, mái tóc đen xõa tung trên vai, theo làn gió nhẹ bay lên, phong tình vạn chủng (phong tình vạn chủng: ý chỉ cảm xúc biểu lộ ra bên ngoài của người đàn ông đối với người phụ nữ vô cùng nhiều). Dáng người mảnh mai, làn da trắng như tuyết, trong suốt sáng ngời, đem lại cho người khác một loại cảm giác tựa như trong bùn không hề tanh mùi bùn, vẻ đẹp tinh khiết và trong sáng.

Đôi chân trần, giống như một tiểu tinh linh về đêm, đẹp đến không thể tin được, mùi vị ở trên người rất thơm rất ngọt, quyến rũ anh.

Anh không khỏi xích lại gần hơn, ngón tai thon dài của anh nương theo hai gò má chạy xuống cánh môi tựa như hoa của cô.

“Đừng….đừng như vậy có được không?”

Bởi vì thẹn thùng nên mặt của cô đỏ ửng lên, giọng nói mềm mại yếu ớt, không giống cự tuyệt, mà giống như mời gọi. Quả thực cô rất đẹp, Nam Cung Nghiêu đã mất không chế, ngoại trừ âu yếm, trong đầu không có một ý nghĩ nào khác.

Anh men theo khát vọng, hôn lên môi cô.

“Ua…..” Uất Noãn Tâm muốn tránh qua một bên, nhưng Nam Cung Nghiêu dùng một tay cố định đầu cô, theo ý của mình. Ban đầu chỉ có dãy dụa, khắc họa trên kẻ môi của cô, dịu dàng hôn nhẹ, từ từ xâm nhập sâu vào, nhẹ nhàng ngậm lấy cánh môi của cô. Thừa dịp môi cô mở ra, anh bá đạo đi vào dò xét. Mút cái lưỡi mềm mại non nớt như cánh hoa, hấp thụ mùi hương ngọt ngào, quyến rũ cô cùng anh nhảy múa.

Hơi thở bao quanh Uất Noãn Tâm dày đặc, cô cảm thấy cả người khô nóng, một loại khát vọng từ trong lòng ngực lan rộng ra ngoài. Vô cùng căn thẳng, ở bên dưới người của anh run rẩy, đầu lưỡi như muốn rút lại.

Cảm giác hôn sâu triền miên như vậy, cô chưa từng nếm thử qua, hoàn toàn không biết nên đáp lại như thế nào.

Khát vọng một khi bị đánh thức, như ngọn lửa của thần chết lập tức bốc cháy hừng hực. Ánh mắt khiến người khác ngày càng nghẹt thở của Nam Cung Nghiêu, dấy lên một ánh lửa dục vọng.

Toàn bộ cơ thể của Uất Noãn Tâm bị anh đè chặt trên xích đu, hôn cô một cách hung hăn và bá đạo. Lồng ngực cường tráng đè lên cô, tuyên bố năng lực đàn ông của bản thân.

Trong nụ hôn kích thích như vậy, không có bất kỳ người phụ nữ nào có thể chống cự lại được. Uất Noãn Tâm cũng từ từ mất đi lý trí, tay không biết lúc nào đã để trên cổ anh, cái lưỡi đinh hương có chút trúc trắc liếm bờ môi của anh.
Hành động trúc trắc vộ tội đó, khiến cho Nam Cung Nghiêu hận không thể ực một phát nuốt cô vào trong. Hô hấp của anh càng ngày càng sâu, cơ thể ở chổ nào đó xao động không yên.

Nụ hôn đáp trả của Uất Noãn Tâm càng ngày càng bạo gan, cùng với sự kích thích của anh quấn chặt lại một chổ, đến nỗi đôi mắt màu xanh lục của Nam Cung Nghiêu bởi vì dục vọng đã trở nên đục ngầu, đôi môi lạnh băng cũng trở nên nóng bỏng.

Đầu óc thả lỏng, đường rãnh ở giữa lộ ra càng sâu, làm cho anh muốn phạm tội, Nam Cung Nghiêu không nhịn được thầm rủa một tiếng, xoa nơi đầy đặn của cô, dùng sức vuốt ve.
Uất Noãn Tâm bất thình lình thức tỉnh, đây mạnh ra. “Không cần! Không cần! Đừng như vậy….”

Nam Cung Nghiêu thở có chút hổn hển dừng lại, thấp giọng hỏi: “Vì sao?”

“Em không muốn!” Uất Noãn Tâm quay đầu đi, không dám nhìn anh.

Không muốn? Nghĩ là sao? Cô đang giở thủ đoạn lạc mềm buộc chặt, hay cô thực sự chán ghét anh như vậy. Tình nguyện dụ dỗ người đàn ông khác, cũng không muốn anh chạm vào sao?

Cô thực sự cho rằng, anh không có cô thì không được sao?

Mặc dù bên dưới đã sưng lên, Nam Cung Nghiêu không muốn ở trước mặt cô mất đi tôn nghiêm, bỏ tay ra. Cả hai người đều thở dốc, không khí vừa mơ hồ và lúng túng.

“Thực xin lỗi, em….” Uất Noãn Tâm không biết giải thích như thế nào. Cô lo sợ anh biết được bản thân không phải xử nữ, sẽ để bụng! Cảm giác lo lắng này không giống như lúc đầu, hơn thế nữa, cô lo lắng bản thân mình không nguyên vẹn, mang đến sự ghét bỏ, chán ghét, mãi mãi không có được tình yêu của anh.

“Đi ngủ sớm đi!” Nam Cung Nghiêu trở lại vẻ lạnh lùng rất nhanh, ánh mắt trở lại dửng dưng như lúc đầu, đứng dậy rời khỏi.

Uất Noãn Tâm rất muốn kéo anh lại, nhưng cô….không có tư cách! Chỉ có thể ôm chặt đôi chân, cho bản thân một chút ấm áp. ngồi ở trên đất rất lâu rất lâu.

……………….

Một đêm ngủ không ngon, ngày hôm sau thức dậy, mở tivi, xem xét động tĩnh bên ngoài. Trên các kênh truyên hình đều phát trực tiếp cuộc họp báo của Ngũ Liên.

Mở cuộc họp báo? Lông mày nhíu lại một đường, anh lại muốn giở trò gì đây? Hại cô chưa đủ thảm sao?
Có đến hàng trăm cái máy ảnh ở trước mặt Ngũ Liên, nhưng anh vẫn cứ ung dung bình thản, ôn hòa như ánh mặt trời, còn trêu nghẹo cô phóng viên nữ kế bên, nhìn vào tựa như không hề chịu bất cứ ảnh hưởng nào của scandal ngoại tình. Uất Noãn Tâm xem đến phát hỏa. Anh có bao nhiêu nhẫn tâm hả!

Tám giờ, buổi họp báo bắt đầu.

“Hôm nay mở buổi họp báo, là muốn làm sáng tỏ một việc. Tôi và vợ của Nam Cung Nghiêu, thiên kim thị trưởng Uất Noãn Tâm không hề ngoại tình!”

“Nhưng những tấm ảnh bị chụp lén, không lẽ là giả sao?” Truyền thông buôn dưới hỏi.

“Nhưng tấm ảnh đó là thật!”

Huyệt thái dương của Uất Noãn Tâm bất ngờ nhảy lên.

“Nhưng mà………..” Những làn sóng dưới đáy mắt mê hoặc của Ngũ Liên lần lượt lướt qua, gợi lên một ý cười. “Là tôi quyến rũ cô ấy, nhưng cô ấy lại cự tuyệt tôi!”

“A………” Cả hội trường ồ lên, tiếng thầm thì to nhỏ. Ngũ Liên lăng nhăng, rất có tiếng, như thế nào cũng không giống người có thể nói ra những lời như vậy. Hơn nữ người có sức hấp dẫn như anh, người phụ nữ nào có thể cản lại, chỉ cần một cái động tay liền có vô số phụ nữ nhảy vào, đâu cần phải tự mình đi ‘quyến rũ’, đã vậy còn bị cự tuyệt? Nghe xong thật khó mà tin được.

Uất Noãn Tâm không ngờ anh có thể nói ra những lời này, tuy những lời anh nói là sự thực, nhưng từ trước đến giờ cô không nghĩ anh sẽ làm như vậy, điều này đối với danh dự của anh có ảnh hưởng rất lớn.

Bởi vì loại scandal này, chức vị tổng tài của anh bị lung lay. Lại đem trách nhiệm này đổ lên người mình, e rằng sẽ bị mất chức.

Nếu như chuyện này là do một tay anh bày ra, bây giờ tại sao anh muốn làm vậy chứ?

Không lẽ từ trước đền giờ, cô đã hiểu lầm anh sao?

Phóng viên tiếp tục sống chết hỏi: “Ngài nói như vậy, là đang bảo vệ cho Uất Noãn Tâm sao?”

“Trong từ điển của tôi, từ trước đến giờ chưa bao giờ bảo vệ một người phụ nữ nào. Tôi chẳng qua chán ghét các người bám đuôi hỏi phiền phức, đơn giản đứng ra nói cho rõ ràng. Ngoài ra, thực sự không nghĩ tới có một người con gái vì tôi mà gánh chịu tội danh mình không làm. Những điều muốn nói chỉ có bấy nhiêu, đối với chuyện này, tôi không có bất kỳ câu trả lời nào khác hết.”

Ngũ Liên nở một nụ cười, đứng dậy nhàn nhã bước ra ngoài.

Phóng viên điên cuồng đuổi theo anh, nhưng bị bảo vệ chặn lại.
Đầu óc của Uất Noãn Tâm hiện ra một mảng mịt, càng xem càng không hiểu tình huống này.

Rốt cuộc đại thiếu gia này đang hát kịch gì đây?

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 2 – Chương 82, 10.0 out of 10 based on 1 rating
Để lại bình luận như một lời động viên tới bọn mình nhé. Nếu được xin bỏ vài giây click quảng cáo (mấy dòng tiếng anh bên dưới comment) ủng hộ� phí duy trì web nhé các nàng!