Truyện Ngôn Tình » Hợp đồng hôn nhân 100 ngày » Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 1 – Chương 2

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày | Hồi 1 – Chương 2

Cho phép admin mượn đất :
"Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)"
Giá chỉ 400k (dùng trong 6 tháng)
ship đi toàn quốc trả tiền sau khi nhận hàng nếu bạn ở hcm ad sẽ giao tận tay. Thích hợp cho nàng nào thức khuya đọc truyện mà muốn dưỡng lại da nhé.
Liên hệ qua sdt: 0166 578 3977 hoặc yahoo riokenshin để đặt hàng. Chi tiết và cách sử dụng ở link sau: Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)

Hồi 1 – Chương 2: Tình một đêm – P2

Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động…

Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên giường, nhìn về phía người con gái vẫn còn đang run rẩy ngồi cuộn tròn ở bên ngoài cách đó vài bước, có chút buồn cười, dáng vẻ của chính mình đáng sợ đến vậy sao?

“Lại đây!” Anh hiếm lặp lại một câu nói hai lần. Giọng nói từ tính, không có chút ép buộc nào, nhưng lại làm cho người khác không cách nào chống lại.

Cơ thể của Uất Noãn Tâm hơi động đậy, nhưng vẫn không dám : “Tôi…”

“Nếu như cô không muốn, vậy cô có thể bước ra khỏi nơi này, tôi trước giờ không ép buộc phụ nữ!” Nhìn thấy cô vẫn không dám nhúc nhích, muốn cùng anh chơi trò lạc mềm buộc chặt, Nam Cung Nghiêu lấy điện thoại ra : “Tôi không ngại tự mình nói với người mua cô, cô làm tôi rất vừa ý…”

“Không cần!!!” Trong lòng Uất Noãn Tâm hoảng hốt, kích động chạy qua đó giật lấy điện thoại, do gấp gáp nên bước chân của cô chao đảo, làm cho cả người cô ngã thẳng vào lòng của anh. Trong lúc hoảng loạn cô muốn nắm lấy một cái gì đó đó để giữ thăng bằng, nhưng không biết sao lại để cô nắm trúng… cậu nhỏ của anh, khiến nó đột nhiên căng cứng lên, còn ác ý trêu chọc làm cô hoảng hốt một phen.

Cô xấu hổ đến mức mặt đỏ đến tận mang tai!

Nam Cung Nghiêu từ từ dời tầm mắt xuống, đối mặt với việc đã xảy ra anh chỉ còn cách là nắm lấy bàn tay đang giữ cậu nhỏ của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu: “Tôi thích cách chủ động này của em!”

“Không, không phải….Tôi, tôi….” Uất Noãn Tâm bối rối đến líu lưỡi, vội vàng rút tay lại. Nhưng anh lại nắm lấy chiếc cằm của cô, buộc cô phải nhìn thằng vào đôi mắt xanh tựa như sói của anh, một nỗi sợ hãi dấy lên trong trái tim cô, sau đó nhanh chóng lan ra khắp người.

“Trò chơi lạc mềm buộc chặt này, chơi vui không?”

“……”

Anh không để cho cô có cơ hội giải thích, thấp giọng hỏi: “Đi, hay ở lại?”

Bánh Tráng

.. Dù có chuyện gì thì tình yêu và cuộc sống vẫn cứ tiếp tục...