Truyện ngôn tình » Hiệp nữ khuynh thành – Quyển 1 » Hiệp nữ khuynh thành – Quyển 1 | Chương 11

Hiệp nữ khuynh thành – Quyển 1 | Chương 11

Bạn Có thể dùng 2 phím mũi tên trái phải để chuyển qua lại giữa các chương truyện


Chương 11
 
 
Ở Thực Nhân Cốc không lâu, tuy ngày nào cũng trôi đi trong kinh sợ hãi hùng.
 
Nhưng nay bỗng phải đi, Khuynh Thành lại cảm thấy có phần lưu luyến.
 
“Huyết Sâm gia gia, cháu… cháu phải đi rồi.”
 
“Cứ đi đi! Trên đời này có bữa tiệc nào là không?”
 
Huyết Sâm tỏ ra rất am hiểu.
 
“Cháu sẽ còn trở lại thăm Huyết Sâm gia gia.”
 
“Được!”
 
Khuynh Thành lại nhìn sang Hồng Loan, nói: “Con chim phải gió có thể giúp ta một việc không?”
 
“Cô đừng nói với tôi như thế, tôi thấy sợ chết khiếp.”
 
“Ta muốn đi tìm Lam Tố, ngươi dẫn ta đi được chứ?”
 
Tâm trạng của Khuynh Thành ít lâu nay là thế nào, Hồng Loan hiểu cả.
 
Nó là một thần thú của thế giới thần tiên.
 
Chỉ cần vận linh thức quét một lượt, thì toàn bộ Thực Nhân Cốc nhỏ bé này đều nằm trong tầm mắt của nó.
 
Những chuyện trước kia Khuynh Thành gặp phải.
 
Nó đều biết rõ như lòng bàn tay.
 
Cho nên, vào lúc Diệp Khuynh Thành ngàn cân treo sợi tóc, nó mới có thể cứu cô thoát khỏi quỷ môn quan như thế.
 
“Chẳng phải tôi không muốn giúp cô, nhưng quả thực là tôi lực bất tòng tâm.”
 
Mặt Khuynh Thành sa sầm.
 
Cô lừ mắt dữ dằn nhìn Hồng Loan.
 
Khiến nó bất giác rùng mình. Cái ánh mắt này…
 
“Ta hỏi ngươi lần nữa, ngươi có giúp hay không?”
 
Huyết Sâm thấy thế vội vàng bước lên.
 
“Thần thú Hồng Loan! Khuynh Thành rất nặng tình với Lam công tử, thần thú nên giúp cô ấy một phen đi!”
 
Hồng Loan vẻ mặt nhăn nhó nhìn Huyết Sâm và Khuynh Thành.
 
“Không phải tôi không muốn giúp mà là tôi không thể giúp cô ấy.
 
Nếu tôi dẫn cô ấy đến chỗ vương gia.
 
Thì vương gia sẽ chém tôi mất thôi.
 
Tôi còn phải lấy vợ sinh con chứ!
 
Tôi chưa muốn chết đâu.”
 
Nên biết rằng, vương gia của nó đã nói ra điều gì thì tuyệt đối không thể khác.
 
Cái tính cách máu lạnh ấy, những người này đâu có biết!
 
“Hồng Loan, ta xin ngươi đấy!”
 
“Xin tôi cũng không ăn thua.
 
Tuy nhiên, tôi có thể mách cô một chiêu.
 
Có được việc hay không còn tùy ở cô.”
 
Sắc mặt Khuynh Thành bỗng tươi như hoa mùa xuân.
 
“Được, ngươi cứ nói cho biết. Ta nhất định sẽ làm được!”
 
“Cô hiện nay vẫn là một người tu chân. Cách duy nhất để nâng cao công lực là phải tiến vào Hồng Hoang[1]. Ở trong đó có rất nhiều yêu thú.”
 
[1] Cõi hỗn mang, nguyên thủy.
 
Khuynh Thành nguýt nó một cái.
 
“Ngươi nói thế cũng bằng thừa! Yêu thú à? Yêu thú ở đây vẫn còn ít hay sao?”
 
“Yêu thú ở đây khác xa với yêu thú trong Hồng Hoang. Yêu thú ở đây vốn là yêu thú thuộc về tiên giới, tuy lâu nay chúng đã bị rơi xuống trần gian. Có điều, không hiểu tại sao, lúc tôi giết con yêu xà chín đầu tôi bị một sức mạnh cực lớn kiềm chế, suýt nữa không thể hạ được nó. Cho nên cô nên vào Hồng Hoang. Tôi nói thật vậy: vương gia là vua trên thần giới, cô muốn tìm ông thì cô phải phi thăng lên tiên giới, sau đó mới có thể phi thăng lên thần giới.”
 
Khuynh Thành nhìn Hồng Y, hỏi: “Vậy phải mất bao nhiêu thời gian?”
 
“Điều này… nếu nhanh, thì cũng phải mất vài chục triệu năm; nếu chậm thì… tôi cũng không rõ…”
 
Chết tiệt!
 
Khuynh Thành suýt nữa không nhịn nổi, định vặn cổ Hồng Loan rồi quẳng đi cho xong!
 
Vài chục triệu năm!
 
Vài chục triệu năm thì đúng là quá lâu thì phải?
 
Hồng Loan dường như hiểu được tâm tư của Khuynh Thành.
 
Nó an ủi cô: “Cô yên tâm, vương gia hoàn toàn có thể đợi được. Chỉ là vài chục triệu năm chứ mấy?”
 

 
“Liệu có cách gì khác nhanh hơn không?”
 
“Đương nhiên là có một cách, nhưng… không thể dùng nó. Vương gia sẽ chém tôi ngay!”
 
Khuynh Thành cười ranh mãnh nhìn Hồng Loan, nói: “Ngươi sợ vương gia chém, ngươi không sợ ta sàm sỡ ngươi chứ gì?
 
Sẽ không đơn giản chỉ là hôn một chập lên mặt ngươi đâu.
 
Ta sẽ vặt hết lông vũ của ngươi, lột trần ngươi ra.
 
Ta khiến ngươi suốt đời không thể lấy ai làm vợ!”
 

 
Cô gái này là hạng ngươi đã nói là làm bằng được.
 
Nó bèn tỏ ra rất đáng yêu, cười khì khì nhìn Khuynh Thành.
 
“Tôi không muốn chết, cũng chẳng muốn bị tồng ngồng như thế, được không?”
 
Khuynh Thành bỗng nở nụ cười tươi roi rói.
 
“Được! Tất nhiên là được. Chỉ cần ngươi cho ta biết cái cách ấy.”
 
“Thế thì tôi sẽ bị chết thê thảm.”
 
“Nếu ngươi không ngán bây giờ bị lột trần truồng ngay, thì ta cũng không ý kiến gì nữa.
 
Nếu ngươi nói cho ta biết, thì khi nào gặp Lam Tố ta sẽ nói rằng chính ta đã dọa dẫm bắt ngươi nói ra.”
 
Hừ!
 
“Con chim phải gió cứ việc cân nhắc xem, nên đắc tội với ta hay nên đắc tội với vương gia? Ngươi nên biết, vương gia của các ngươi còn phải nghe ta nữa là!”
 
Đe doạ quá trắng trợn!
 
“Thôi được! Tôi chấp nhận. Nhưng cô phải bảo đảm để vương gia không trách tội tôi.”
 
Thấy Hồng Loan đã thỏa hiệp.
 
Khuynh Thành lập tức thề độc luôn. “Ngươi yên tâm, đã có ta. Lam Tố sẽ không dám đụng đến ngươi đâu! Nếu anh ấy đánh đập ngươi, ta sẽ tuyệt giao với anh ấy, suốt đời không thèm nhìn mặt nữa!”
 
Đúng, xem ra hình như cô ta cũng có chút chân thành.
 
“Được! Thế thì tôi cũng không làm khó nữa, tôi sẽ cho cô biết.
 
Sau khi cô phi thăng lên tiên giới, tôi có thể đưa cô đi xuyên không gian lên đến thần giới.
 
Bởi vì tôi e thân thể cô không chịu nổi.
 
Cho nên tôi mới không dám nói với cô cái tối kiến này.”
 
“Hậu quả nặng nề nhất sẽ là gì?”
 
“Điều tệ hại nhất có thể là khi chưa lên đến thần giới thì đã đứt! Nhưng đã có tôi hộ vệ, cô không đến nỗi đứt đâu, có điều… bị thương là không thể tránh khỏi. Đi ngược với lẽ trời thì phải trả giá!”
 
Khuynh Thành nhẩm tính, hiện giờ mình là cao thủ đẳng cấp Kiếm vương.
 
Chỉ cần đạt được Kiếm vương đại viên mãn, sau đó độ kiếp.
 
Thì cô có thể phi thăng lên tiên giới.
 
Chỉ cần cô chuyên cần luyện tập, thì cũng sẽ không mất quá nhiều thời gian.
 
“Vì Lam Tố, dù gian khổ đến mấy ta cũng không sợ!
 
Hồng Loan hãy cho ta biết.
 
Hiện nay vương gia đang gặp rắc rối ra sao?”
 
“Điều này…”
 
“Con chim phải gió không tin ta, có phải thế không?”
 
“Ối! Sao số tôi đen đủi thế này? Dù sao tôi cũng là một thần thú, mà lại bị một người tu chân ở chốn phàm trần uy hiếp. Được! Tôi nói thật với cô, vương gia hiện đang gặp rắc rối lớn, toàn bộ người ở hoàng thành đã bị vây khốn; nếu không phải tại vương gia…”
 
Nói đến đây, Hồng Loan bỗng nhận ra mình đã nói quá nhiều, nó bèn ngậm miệng rõ chặt.
 
Vương gia hiện giờ chỉ là sự tồn tại của một ý niệm mà thôi. Điều này nó tuyệt đối không được nói ra.
 
“Con chim phải gió ngươi lại định giấu ta à?”
 
“Không… không phải. Nếu vương gia không lợi hại cực kỳ thì chỉ e ông đã bị đối phương bắt từ lâu.”
 
Nghe đến đây, Khuynh Thành không kịp nghĩ thêm gì khác.
 
Cô chỉ thấy lo cho Lam Tố.
 
Vậy là anh ấy đang đơn độc tác chiến?
 
Tại sao lần trước gặp, không hề thấy anh ấy nhắc đến một chữ nào?
 
Và, vẫn tươi cười ung dung nhẹ nhõm như ngày trước.
 
“Lam Tố, em sẽ không để anh phải đợi quá lâu đâu!”
 
Khuynh Thành nhìn Huyết Sâm, nói: “Huyết Sâm gia gia, bây giờ Khuynh Thành sẽ đi đến Hồng Hoang, Khuynh Thành muốn thật nhanh chóng nâng cao công lực rồi phi thăng lên tiên giới.”
 
“Khuynh Thành, ta hiểu. Cô cứ yên tâm đi đi! Có điều, sau này lên đến tiên giới rồi gặp Tiên đến, cô giúp ta chuyển một thứ cho Ngài, được chứ?”
 
“Huyết Sâm gia gia, là thứ gì vậy?”
 
Huyết Sâm giở bọc lấy ra một củ nhân sâm trông giống hệt hình hài đứa trẻ con, đưa cho Khuynh Thành.
 
“Cô đưa cái này cho Ngài.”
 
“Nhân sâm à? Huyết Sâm gia gia nghi ngờ Tiên đế thọ không đủ lâu, muốn tẩm bổ cho ông ấy hay sao?”
 
“Khuynh Thành cứ đưa cho Ngài là được.”
 
Huyết Sâm cũng không muốn giải thích thêm nữa.
 
Khuynh Thành cầm vậy. Dù sao cũng chỉ là đưa một thứ này, có gì đâu!
 
Rồi Khuynh Thành cáo biệt Huyết Sâm.
 
Cô đem theo Hồng Loan ra khỏi Thực Nhân Cốc.
 
Bay nhanh về phía Hồng Hoang.
 
Vì khí trường của Hồng Loan quá mạnh nên nó không thể vào Hồng Hoang.
 
Nó có mặt thì chẳng yêu thú nào dám lò dò ra gây phiền hà cho Khuynh Thành.
 
Cho nên Hồng Loan lại bay về thần giới.
 
Một mình Hồng Loan lại bay về thần giới.
 
Một mình Khuynh Thành cô đơn tiến vào Hồng Hoang không biên giới.
 
Một cuộc giao đấu tàn sát kinh hồn động phách sắp sửa diễn ra.
 
Cùng với nó, vận mệnh của Diệp Khuynh Thành cũng thay đổi.
 
Nhưng trước khi vào Hồng Hoang.
 
Cô phải trở lại quân doanh nơi biên ải đã.
 
Hồng Y đã cai quản quân doanh rất tốt.
 
Có điều, hoàng đế vương triều Đại Cương đã mấy lần ban lệnh triệu Diệp Chấn Thiên về gặp Người.
 
Diệp Chấn Thiên thì đang toàn tâm toàn ý chuẩn bị độ kiếp.
 
Cho nên Hồng Y cũng không dám làm phiền ông, đành nói là tướng quân đang ốm, chưa thể về kinh đô ngay được.
 
“Vú em! Vú em Hồng Y!”
 
Nghe thấy giọng nói của Khuynh Thành, Hồng Y rất xúc động chạy ra, kinh ngạc nhìn mỹ nhân đang đứng trước mặt.
 
“Khuynh Thành ư? Có phải Khuynh Thành thật không đấy?”
 
Nếu không vì cô gái này vẫn có vài nét hao hao bà mẹ, thì Hồng Y thật sự không dám nghĩ người đẹp này là Khuynh Thành.
 
“Vâng! Đương nhiên là cháu! Sao? Có phải tại cháu xinh đẹp đến nỗi không nhận ra nữa không?”
 
“Trời ạ! Khuynh Thành, nếu mẹ cháu ở dưới suối vàng biết được, chẳng rõ bà sẽ mừng đến đâu!”
 
“Đúng thế, mẹ cháu vẫn mong mình sinh được cô con gái thật xinh đẹp, nào ngờ lại sinh ra đứa bé xấu như ma là cháu.”
 
“Khuynh Thành…”
 
“Cô ơi, gần đây quân doanh vẫn ổn cả mọi bề chứ?”
 
Khuynh Thành vừa nói vừa bước về phía đại doanh.
 
“Vẫn ổn cả. Có điều, trong cung vài lần cử người đến đưa tin, tôi không biết nên ứng phó ra sao.”
 
Khi xưa phủ Thái úy xảy ra chuyện quá lớn, mà cũng không thấy họ tuyên phụ thân Khuynh Thành vào cung.
 
Chỉ cử người đến thăm và an ủi.
 
“Cha cháu đang gấp rút độ kiếp, cho nên không thể để bị phân tâm.”
 
Khuynh Thành nhìn Hồng Y, nói: “Thế này vậy, cháu sẽ vào cung.”
 
Hồng Y lo lắng nhìn Khuynh Thành.
 
“Khuynh Thành…”
 
“Cô cứ yên tâm, cháu sẽ biết ứng xử thỏa đáng.”
 
Nghĩ ngợi một lát, Khuynh Thành lại nói: “Cô Hồng Y, ngày mai cháu chưa đi thăm cha cháu và mọi người vội, cháu sẽ đi luôn vào cung.
 
Kẻo mọi người hỏi han này khác, thì cha cháu sẽ lo lắng.
 
Những ngày vào cung, cháu sẽ sai bồ câu đưa thư.
 
Nếu không có chuyện gì bất ngờ, thì sau đó cháu sẽ đi thẳng đến Hồng Hoang.”
 
Thời gian thì rất gấp.
 
Khuynh Thành không muốn lãng phí một khắc nào.
 
“Hồng Hoang…”
 
Sắc mặt Hồng Y bỗng tái nhợt.
 
“Khuynh Thành có biết Hồng Hoang là nơi nào không? Đó là nơi đáng sợ nhất trên tinh cầu Lam Tử Tinh này.”
 
Trong con mắt của người phàm trần.
 
Hồng Hoang trên Lam Tử Tinh còn kinh khủng hơn Thực Nhân Cốc rất nhiều.
 
Ở đó có vô vàn yêu ma.
 
Vào đó, sẽ là thập tử nhất sinh.
 
Tuy nhiên hằng năm vẫn có rất nhiều người tu chân không sá gì nguy hiểm đến tính mạng, tiến vào Hồng Hoang chiến đấu.
 
Nhưng người ta vẫn đồn rằng rất ít người sống sót để mà trở ra.
 
“Vú em Hồng Y cứ yên tâm, công lực của cháu hiện nay thừa sức để đối phó với bọn yêu thú.”
 
Khuynh Thành trở về lần này.
 
Hồng Y cũng cảm thấy như thế.
 
Khí trường của người Khuynh Thành đã mạnh hơn nhiều.
 
Tiếng bước chân cũng êm ru khó mà nghe thấy.
 
Ngay đi trên nền cát, cũng hầu như không để lại vết chân.
 
“Khuynh Thành hiện nay đã đạt tới đẳng cấp nào rồi?”
 
“Đại loại là Kiếm vương cao cấp.”
 
!!!
 
Hồng Y đầy ngạc nhiên dường như không thể tin nổi!
 
Cô còn nhớ lúc Khuynh Thành ra đi, mới chỉ là Kiếm vương cao cấp hậu kỳ.
 
Sao mới đi có hơn một tháng trời.
 
Võ công đã tiến nhanh đột biến, trở thành Kiếm vương cao cấp rồi?
 
“Khuynh Thành, cô biết cháu luôn dốc lòng vì họ Diệp, nhưng cháu rất không nên tự đánh giá quá mức kẻo mà…”
 
Chết thật!
 
Cô ấy không tin Khuynh Thành là Kiếm vương cao cấp.
 
“Cô ạ, cháu không nói dối cô đâu, đúng là thế đấy!”
 
Khuynh Thành bèn kể lại cho Hồng Y nghe mọi cảnh ngộ cô đã trải qua ở Thực Nhân Cốc.
 
Lúc này Hồng Y mới ngỡ ngàng và hiểu rõ.
 
Thảo nào công lực của Khuynh Thành tăng tiến nhanh như vậy.
 
“Đã thế thì cô cũng không ngăn cháu nữa.
 
Có điều, cháu rất nên thận trọng mọi bề.
 
Trên tinh cầu Lam Tử Tinh này, không có nhiều cao thủ đẳng cấp Kiếm vương.
 
Cho nên lần này vào cung, họ cũng không thể gây khó dễ cho cháu.
 
Vú em này cũng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.”
 
“Cô cũng nên nỗ lực luyện công, cô ạ!”
 
Cũng chẳng rõ tại vì vấn đề năng khiếu hay vì nguyên nhân gì khác.
 
Võ công của Hồng Y hầu như tiến bộ rất rất chậm.
 
Cho đến nay cô mới chỉ là Kiếm sĩ cao cấp mà thôi.
 
Nếu Hồng Y không thể tu luyện thành thượng tiên thì có nghĩa là cô cũng chỉ như một người bình thường.
 
Sinh lão bệnh tử.
 
Ở trong vòng lục đạo luân hồi[2].
 
[2] Danh từ Phật học. Lục đạo: sáu nẻo đường Thiên đạo, A tu la đạo, Nhân đạo, Súc sinh đạo, Ngạ quỷ (quỷ đói) đạo, Địa ngục đạo; Luân hồi: chúng sinh luẩn quẩn mãi trong đó không bao giờ được giải thoát.
 
Khuynh Thành không có nhiều người thân thích.
 
Cô đã chứng kiến từng người lần lượt phải chết.
 
Vì cô yếu đuối nhu nhược.
 
Cô không cứu nổi họ.
 
Vì năng lực của họ không đủ mạnh.
 
Họ không tự bảo vệ nổi mình.
 
Cho nên.
 
Khuynh Thành sẽ quyết không để cho bi kịch tái diễn.
 
“Cô Hồng Y, cô ăn cái này đi.”
 
“Đây là…”
 
“Là Kim Đan mà Lam Tố cho cháu, nó có tác dụng cải tử hoàn sinh. Người bình thường ăn vào công lực sẽ tăng nhanh gấp bội.”
 
Khuynh Thành mở lọ dốc ra hai viên kim đan đưa cho Hồng Y, và dặn dò: “Cô nuốt một viên, còn viên kia cô đem theo người đề phòng khi cần dùng đến.”
 
“Khuynh Thành, thứ này quý lắm, cháu cứ giữ lại cho mình. Hồng Hoang có rất nhiều yêu ma, kim đan này sẽ rất quan trọng đối với cháu.”
 
Đâu phải Khuynh Thành không biết kim đan quan trọng ra sao đối với mình.
 
Khi cần thiết, nó có thể cứu mạng kia mà!
 
Nhưng, cô nghĩ.
 
Tính mạng của Hồng Y cũng quan trọng như tính mạng cô.
 
“Cô ạ, chắc cô cũng không muốn cháu đi mà vẫn không yên tâm, đúng không?”
 
Hồng Y do dự một lúc, cuối cùng cũng chìa tay ra nhận kim đan.
 
“Khuynh Thành yên tâm, cô sẽ tự chăn sóc chu đáo. Cháu cứ yên tâm mà đi! Cô rất muốn được nhìn thấy cháu và Lam công tử gắn bó với nhau. Vì hạnh phúc của cháu, cô cũng sẽ nỗ lực luyện công.”
 
Hồng Y không muốn làm vướng chân Khuynh Thành.
 
Sau khi sắp đặt mọi thứ ổn cả rồi.
 
Khuynh Thành ngự kiếm phi hành về hướng hoàng cung vương triều Đại Cương.
 
Là bề tôi thì phải tuân theo quy củ và lễ nghi của bề tôi.Tuy Khuynh Thành rất không muốn quỳ trước hoàng đế của cái vương triều nhí nhố này.
 
Nhưng vì cô là người nhà họ Diệp.
 
Nên cô vẫn cứ làm đầy đủ.
 
Hoàng cung của vương triều Đại Cương thực uy nghiêm, tráng lệ.
 
Tất cả mọi nơi mọi chốn đều tỏ rõ sự giàu có của vương triều.
 
Trong tẩm cung, xà ngang xà dọc trên mái đều làm bằng gỗ đàn hương.
 
Tường pha lê, gắn ngọc bích làm đèn.
 
Ngọc trai xâu lại làm rèm.
 
Chân cột kê trên vàng khối.
 
Trong điện, trên nóc treo một quả cầu Minh Nguyệt khổng lồ thả xuống, rực rỡ lung linh, chẳng khác gì một vầng trăng sáng.
 
Nền điện lát bạch ngọc, khảm thêm vàng và ngọc, lại còn khắc chìm xuống nền để tạo hình sen.
 
Những đóa hoa sen với năm cuống chụm lại, những cánh sen hồng tươi lung linh như thật.
 
Ngay nhụy hoa cũng mơn mởn đáng yêu, dù chân trần bước lên cũng thấy ấm áp.
 
Tất cả đều dùng ngọc quý Lam Điền gọt giũa chạm khắc mà nên, có cảm giác mỗi bước đi đều nở ra hoa sẽ ngọc, sự xa hoa hoàn toàn có thể sánh với hình ảnh “Phan Ngọc Nhi bộ bộ kim liên[3]” năm xưa.
 
[3] Lam Điền: thuộc Tần Lĩnh Bắc Lộc, Trung Quốc, xưa nay là mỏ đá quý. Phan Ngọc Nhi, một ái phi của Tùy thiếu đế, được coi là người đẹp “hễ bước đi thì hoa sen nở dưới chân”.
 
Nghệ thuật tinh xảo đỉnh cao tuyệt mỹ.
 
Khuynh Thành lần đầu tiên được nhìn thấy.
 
 “Con gái của Diệp Chấn Thiên là Diệp Khuynh Thành tham kiến hoàng thượng!”
 
“Diệp Chấn Thiên làm bộ làm tịch gớm nhỉ!
 
Trẫm đã vài lần tuyên chiếu mà vẫn dám không vào cung gặp thánh thượng.”
 
Một giọng nam, hơi có nét bực tức.
 
Lành lạnh. Không chút nồng ấm.
 
Nếu Khuynh Thành chưa từng trải sự đời.
 
Thì chắc cô phải cực kỳ ngạc nhiên.
 
Khuynh Thành lén nhìn hoàng đế đang ngồi trên ngai vàng.
 
Tuổi mới ngoài hai mươi.
 
Người ấy mặc hoàng bào thêu kim tuyến, thêu hình con rồng sinh động như thật.
 
Hai nét lông mày chạy dài chạm tóc mai.
 
Sắc mặt lành lạnh thản nhiên.
 
Cũng có thể gọi là một trang nam nhi khôi ngô hơn người.
 
Nhưng so với Lam Tố thì vẫn còn thua không ít.
 
“Bẩm hoàng thượng, nhà họ Diệp kể từ ngày kiến quốc đến nay luôn một lòng trung thành với hoàng tộc, không hề có bụng khác. Đúng là cha tiểu nữ Diệp Chấn Thiên đang ốm đau nên mới không về yết kiến hoàng thượng, mong Người xá tội.”
 
Hoàng thượng không ngờ một cô gái trẻ lại có thể nói năng sắc sảo như thế.
 
Cô ta không hề có chút căng thẳng hay sợ sệt.
 
Trái lại, rất điềm tĩnh.
 
Tuy nhiên, là người nhà họ Diệp dù là con gái, tỏ ra như thế thì cũng không có gì là lạ.
 
“Thì ra Diệp tướng quân bị ốm thật ư?”
 
“Chuyện xảy ra với phủ Thái úy, chắc hoàng thượng đã biết cả rồi? Cha tiểu nữ phải chịu đau thương nặng nề, quá lo buồn, lại thêm mắc chứng phong hàn cho nên cứ ốm đau mãi.”
 
“Vậy là… trẫm đã nghĩ oan cho Diệp tướng quân rồi?”
 
Hoàng thượng nhìn Diệp Khuynh Thành, hình như ông cười mà cũng không hẳn là cười.
 
Rất khó đoán thực ra câu nói của ông là ý gì.
 
Nhưng Khuynh Thành cũng không phải tay vừa.
 
“Vua muốn bề tôi chết, bề tôi không thể không chết, chứ đâu có chuyện nhà vua nghĩ oan cho ai.”
 
Câu nói rất đàng hoàng thẳng thắn và cũng có phần ấm ức nữa.
 
Ý chừng nói rằng, dù sao ông cũng là to nhất.
 
Muốn nói xuôi ngược kiểu gì cũng được.
 
Chứ đừng nói là oan hay không oan.
 
Nếu ông bảo chúng tôi chết.
 
Chúng tôi cũng phải chết ngay tức khắc.
 
Tuy nhiên, câu nói này cũng thể hiện rõ thái độ của mình với nhà vua.
 
Tức là nhà họ Diệp vẫn rất trung thành tận tụy.
 
Họ vẫn rất sợ hoàng thượng.
 
“Nhưng tại sao trẫm nghe nói Diệp tướng quân không hề có mặt ở quân doanh. Chức trách tướng quân lại do một người vú em của nhà họ Diệp đảm đương. Nếu thế thì quân uy của vương triều Đại Cương ở đâu cả rồi?”
 
Gay thật!
 
Đôi tai của đức vua giẻ rách này cũng thính ra trò!
 
Tuy nhiên vị hoàng đế này xưa nay chỉ ngồi ngôi cao chứ không bận tâm công việc.
 
Chẳng qua chỉ cầm bút rồi ký đại một chữ rất oách.
 
Cho nên Khuynh Thành đoán rằng.
 
Ông ta không thể đích thân đến tận quân doanh nơi biên cương của vương triều Đại Cương.
 
Vậy thì chỉ có một khả năng.
 
Đó là có kẻ đã cố ý chơi khăm nhà họ Diệp.
 
Nhà họ Diệp vốn đã sa sút.
 
Người của triều đình Đại Cương thì không dại đến mức rắc thêm muối vào vết thương của nhà họ Diệp.
 
Kẻ ngốc đến mấy cũng không tự chặt những cánh tay trợ lực cho mình.
 
Thế thì khả năng thực sự chỉ có thế là bọn người của vương triều Hoằng Lịch và vương triều Tấn đã giở thủ đoạn.
 
Chúng không tìm thấy những người còn sót lại của nhà họ Diệp nên chúng nghĩ ra cái trò bẩn này.
 
Nhưng, dù là kẻ nào.
 
Thì chúng cũng vẫn quá ngây thơ.
 
Cho rằng làm thế thì có thể tìm ra người nhà họ Diệp, sau đó sẽ giăng lưới vét sạch hay sao?
 
Khuynh Thành thành bất giác nắm chặt nắm đấm.
 
“Liệu hồn, chớ để ta tìm ra, kẻo mà…”
 
Cô lạnh lùng nghĩ thầm.
 
Coi chừng cô sẽ bắt bọn chúng phải học để biết chữ “tử” nên viết như thế nào!
 
“Bẩm hoàng thượng, cha của tiểu nữ bị nhiễm phong hàn, rồi thân thể suy nhược, tâm trạng lại không vui, cho nên tiểu nữ đánh liều cho ông uống thuốc mê, sau đó để cho hai người anh của tiểu nữ đưa ông ấy đi ra ngoài tĩnh dưỡng cho nhẹ nhõm. Việc quân doanh vốn do tiểu nữ làm thay ông, về sau tiểu nữ lại có chút việc riêng phải giải quyết, bèn ủy thác cho người vú em tạm làm thay. Tiểu nữ cũng biết, làm thế là vi phạm kỷ luật quân đội, nhưng có điểm này khiến tiểu nữ tin tưởng: đó là trong quân doanh không có ai không tin phục người vú em của tiểu nữ”.
 
Kể từ sau lần giao chiến với thượng tiên.
 
Trong con mắt của quân sĩ, Khuynh Thành đã là một thượng tiên rồi.
 
Hồng Y là vú em của cô.
 
Mọi ngày thái độ của cô đối với Hồng Y ra sao. Thì ai ai cũng biết rõ.
 
Cho nên họ đều răm rắp nghe lệnh của Hồng Y.
 
Hoàng thượng chăm chú nhìn Khuynh Thành hồi lâu.
 
Con cháu nhà họ Diệp, quả là không đơn giản!
 
“Ngươi ngẩng đầu lên để trẫm nhìn xem thế nào!”
 
Vì không muốn gây nên những phiền hà không cần thiết, Khuynh Thành đã đeo một tấm sa mỏng che trước mặt.
 
Lúc này hoàng thượng bảo cô ngẩng đầu lên.
 
Cô cũng không dễ gì biện hộ, đành ngẩng lên vậy.
 
Một khuôn mặt trắng trẻo mịn màng như ngọc thấp thoáng ẩn hiện sau tầm sa.
 
Càng tỏ vẻ đẹp mê hồn.
 
Chỉ một thoáng nhìn.
 
Hoàng thượng dường như ngơ ngẩn.
 
Ông chưa từng thấy một cô gái nào có được nét hấp dẫn đặc biệt như thế này.
 
Vừa trong sáng hồn nhiên lại vừa kiều mỵ.
 
Kiều mỵ nhưng vẫn rất cao nhã.
 
Cao nhã lại xen một chút lạnh lùng.
 
Dưới nét lạnh lùng lại ẩn chứa một sát khí ghê gớm.
 
Trên thế gian này lại có một cô gái như thế này ư?
 
Diệp Khuynh Thành cũng cảm thấy ánh mặt hoàng thượng nhìn mình có điều gì đó không bình thường.
 
Cô lập tức khẽ hắng giọng.
 
“Bẩm hoàng thượng, nếu không còn việc gì khác thì tiểu nữ xin cáo lui.
 
Ở quân doanh công việc bề bộn, đang chờ tiểu nữ trở về giải quyết.”
 
“Diệp cô nương vất cả đường xá về đây, có thể ở lại trong cung vài hôm rồi hãy đi. Đây cũng là tấm lòng của trẫm đối với nhà họ Diệp. Diệp thái úy gặp chuyện chẳng lành, trẫm cũng rất đau buồn. Nay Diệp tướng quân lại bị cảm phong hàn, trẫm quả thật rất thương xót. Để thể hiện sự quan tâm yêu mến của trẫm đối với nhà họ Diệp, Diệp cô nương có thể cứ ở lại trong hoàng cung tĩnh dưỡng vài hôm.”
 
Khuynh Thành bất giác thầm cười nhạt.
 
Con cáo già xảo quyệt.
 
Lúc nãy vừa quở trách người ta.
 
Bây giờ đã đổi giọng được ngay, nhanh thật.
 
“Ông nội tiểu nữ từng nói với tiểu nữ, là một quân nhân thì phải giữ được phong cách của quân nhân, cho nên, Khuynh Thành xin phép, không thể nán lại trong cung để hưởng lạc một mình. Các anh em ở quân doanh ngoài biên ải đang chịu đựng bao gian khổ, tiểu nữ là tướng quân thì nên nêu gương cho họ.
 
Xin hoàng thượng chuẩn y cho! Không làm hỏng hình ảnh trong sáng của Khuynh Thành trong tâm trí quân sĩ.”
 
Khuynh Thành nói những lời này có phần mệt nhọc tốn sức.
 
Bởi lẽ cô không phải cổ nhân, cô không thạo lựa chọn từ ngữ hoa mỹ.
 
Những năm tháng làm lính đánh thuê.
 
Cũng không có ai dạy cô lời ăn tiếng nói phải như thế nào.
 
Cô chỉ học các bản lĩnh để giết chóc.
 
Tuy nói năng không khéo lắm.
 
Nhưng không có nghĩa là những điều vừa nói không có logic.
 
Chắc chắn ông ta sẽ không tiện tiếp tục nài ép cô ở lại.
 
“Ha ha… Diệp cô nương quả là hào kiệt trong giới nữ lưu, không hổ danh là con cháu nhà họ Diệp, một cô gái lại có bản sắc của nam nhi! Trẫm rất ưng những cô gái như ngươi.”
 
Cái câu này nghe sao mà quái dị.
 
Lẽ nào gã này có ý đồ với cô thật?
 
Vừa nãy cô đã khéo nói để từ chối rồi.
 
Gã không thể không hiểu rõ ý cô.
 
“Hoàng…”
 
“Diệp cô nương, trẫm sẽ đồng hành với cô đi ra biên ải một chuyến.”
 
Chết dở!
 
“Hoàng thượng, Khuynh Thành chợt nhớ ra mình còn có việc phải đi Hồng Hoang, tiểu nữ đã hứa với quân sĩ: sau khi yết kiến nhà vua, tiểu nữ sẽ đi Hồng Hoang giết mấy con yêu thú để luyện vài thứ binh khí thượng hạng.”
 
Cô không tin gã này lại có thể đi theo cô đến Hồng Hoang.
 
Hoàng đế hơi ngớ ra ngạc nhiên.
 
Hồng Hoang?
 
Cô gái này mới chỉ là Kiếm sư cao cấp.
 
Dám đi Hồng Hoang? Ảo tưởng!
 
Hay là cô ta giấu nhẹm thực lực của mình?
 
Ông ta hờ hững nhìn Diệp Khuynh Thành.
 
Không ai có thể đoán ra ông ta đang nghĩ gì.
 
“Thế thì… thế thì trẫm không thể đi với cô được!
 
Trẫm chỉ muốn đến quân doanh để động viên sĩ khí.
 
Xem ra nguyện vọng này không thể thực hiện được mất rồi.”
 
Nhìn sắc mặt quái dị của gã.
 
Khuynh Thành không thể không cười thầm.
 
“Tiểu nữ nhất định sẽ truyền đạt với quân sĩ tấm lòng quan tâm yêu mến của hoàng thượng. Chắc chắm họ sẽ vô cùng cảm động.”
 
Cô cố nhịn để không bật cười.
 
“Đành như thế vậy. Nhưng trẫm cũng rất muốn đến Hồng Hoang để cảm nhận phong thái của Diệp tướng quân! Các cuộc giao tranh giữa mỹ nhân và yêu thú chắc chắn sẽ là kinh hồn động phách.”
 
Ông ta rời ngai vàng bước xuống.
 
Đưa tay đỡ Khuynh Thành đứng dậy.
 
Rồi áp miệng vào bên tai cô “hà” một luồng hơi ấm.
 
Ông ta gần như cắm vào tai Khuynh Thành, nói giọng có phần tình tứ: “Chẳng biết sẽ có cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân không đây?”
 
“Chắc chắn là không có cơ hội cho dù có thì hoàng thượng cũng không thể nhận ra.”
 
Khuynh Thành không thể không thầm chửi gã.
 
Gã hoàng đế giẻ rách!
 
Trông cũng đẹp mã, nhưng lại là gã yêu râu xanh.
 
Lẽ nào các hoàng đế thời cổ đều thế này cả?
 
Hễ trông thấy cô gái nào sạch nước cản là muốn chăn dắt?
 
“Phải đấy! Cho nên trẫm rất tiếc. Tuy nhiên, không rõ liệu có thể có niềm vui bất ngờ hoặc chuyện thần kỳ gì xảy ra không nhỉ?”
 
Làn hơi âm ấm của gã không ngớt phả vào tai Khuynh Thành.
 
Có pha chút tà ý.
 
Rồi gã bỗng buông Khuynh Thành ra.
 
Ngón tay gã lại như vô tình lướt qua lòng bàn tay của Khuynh Thành. Gã thản nhiên nói: “Vậy trẫm không tiễn Diệp tướng quân nữa. Chúc Diệp tướng quân thuận buồm xuôi gió!”
 
Nói xong.
 
Gã uốn éo thân mình, bước trở lại ngai vàng.
 
Tất cả hình tượng vừa rồi dường như chỉ là mộng ảo.
 
Nhưng.
 
Khi Khuynh Thành còn chưa nguôi sợ hãi về con người này.
 
Thì ra là vừa nãy.
 
Gã đưa ngón tay lướt trên lòng bàn tay Khuynh Thành.
 
Gã đã vẽ trên đó một hình trái tim!
 
Gã hoàng đế quái quỷ khốn kiếp.
 
Gã đang có ý đồ gì?
 
“Diệp Khuynh Thanh xin cáo lui!”
 
Cô thậm chí không dám nhìn lại gã nữa. Vội quay người bước đi.
 
Không phải cô sợ gì gã.
 
Mà là vì địa vị của gã khiến cô phải e ngại.
 
Cô không được phép tùy tiện làm bừa.
 
Cô đi ngàn dặm xa đến hoàng cung.
 
Chỉ vì mục đích bảo vệ những người còn lại của nhà họ Diệp.
 
Cô không thể chỉ vì muốn hả dạ cho bõ tức, để rồi làm liên lụy đến người nhà mình.
 
Ra khỏi hoàng cung, Khuynh Thành không chần chừ một khắc nào nữa.
 
Cô lập tức ngự kiếm phi hành đi Hồng Hoang.
 
Trên tinh cầu Lam Tử Tinh, có thể coi Hồng Hoang như một khu Tu La trường[4] ở chốn nhân gian.
 
[4] Danh từ Phật học. Ý nói “chiến trường”.
 
Ở đó yêu thú nhiều vô kể.
 
Và cũng hung dữ khác thường.
 
Tuy nhiên năm nào cũng luôn luôn có rất nhiều người tu chân tiến vào Hồng Hoang.
 
Ở đó tuy đầy hiểm nguy.
 
Song cũng có vô vàn cám dỗ.
 
Với một người tập võ.
 
Một thứ binh khí hạng nhất, quý giá chẳng khác nào sinh mạng của mình.
 
Cho nên luôn luôn có hàng đàn người lũ lượt kéo nhau vào Hồng Hoang.
 
Họ muốn giết được một số yêu thú mà linh lực còn yếu.
 
Để luyện chế ra vũ khí thượng hạng cho mình.
 
Nên biết rằng.
 
Trong người mỗi con yêu thú không chỉ có kim đan.
 
Mà bộ da và nanh vuốt sắc nhọn của nó cũng rất đáng quý.
 
Và đương nhiên là các báu vật mà chúng có nữa.
 
Nếu gặp vận may.
 
Thì chưa biết chừng còn lấy được các bi kíp võ công thượng thặng hoặc một vật liệu nào đó để chế tác thành linh khí.
 
Có điều, họ chỉ có thể đến vùng ven Hồng Hoang để săn bắn.
 
Mỗi chuyến đi, họ phải tập hợp thành nhóm ít nhất là trên chục người.
 
Nếu không, dù họ có lấy được báu vật thì cũng không sống nổi mà hưởng. Dẫu không bị yêu thú khác giết thì cũng bị những người khác cũng vào Hồng Hoang như họ giết chết. Cứ gì người bình thường, mà cả người tu chân cũng vậy.
 
Chỉ vì một thứ vật liệu nào để để chế tác linh khí, họ sẵn sàng hỗn chiến một mất một còn.
 
Khuynh Thành mải miết ngự kiếm phi hành về phía trước.
 
Sau khi ra khỏi hoàng cung, cô bay theo hướng bắc, phi hành khoảng xấp xỉ mươi mười hai ngày thì mới đến được Hồng Hoang.
 
Chặng đường này tuy tẻ ngắt.
 
Nhưng cũng nhẹ nhõm.
 
Chỉ hiềm Khuynh Thành lại không biết rằng.
 
Trong hoàng cung, một âm mưu ghê gớm đang manh nha trỗi dậy.
 
Khi cô vừa ra khỏi hoàng cung.
 
Thì hoàng thượng khẽ nhếch mép.
 
“Ra cả đây, các ngươi!”
 
Trong đại điện bỗng dưng xuất hiện hai bóng xám nhờ nhờ.
 
Đó là hai tên hộ vệ luôn kề cận ông ta.
 
Những người được gọi là Bóng Mờ.
 
Bóng Mờ có cả thảy 36 tên.
 
Họ phụ trách các hoạt động ám sát và tình báo.
 
“Hoàng thượng!”
 
“Tả Long, Hữu Hổ, hai ngươi nghe trẫm dặn dò.
 
Trẫm không cần biết các ngươi dùng biện pháp gì, nhưng phải tìm cho ra Diệp Chấn Thiên, Diệp Bái, Diệp Thành và Lão tổ tông nhà họ Diệp cho trẫm!”
 
“Vâng!”
 
Tả Long, Hữu Hổ sắc mặt hơi nhăn nhó.
 
Nhưng cả hai vẫn “vâng”rất rắn giỏi.
 
Họ là một đội tử sĩ.
 
Không phải họ không sợ chết mà là họ luôn thừa sức giết chết đối phương.
 
Chứ thực ra trên đời này làm gì có ai không sợ chết?
 
Nhưng giơ đây.
 
Người mà họ phải đối mặt là Lão tổ tông nhà họ Diệp.
 
Đó là một nhân vật lợi hại biết chừng nào!
 
Hoàng đế nhận ra sắc mặt của Tả Long và Hữu Hổ tái nhợt.
 
Ông ta nhìn cả hai, rồi rút trong bọc ra hai thanh đoản kiếm đưa cho họ.
 
“Đây là hai thứ linh khí thượng thặng, các ngươi hãy cầm theo mà phòng thân. Nhưng phải nhớ kỹ: không được làm hại tính mạng người nhà họ Diệp. Hãy bí mật giải bọn họ về hoàng cung, rồi chờ lệnh của trẫm!”
 
Sau khi có được linh khí thượng thặng.
 
Tả Long và Hữu Hổ phấn chấn hẳn lên.
 
Sắc mặt vừa nãy trắng bệnh.
 
Lúc này đã khác, rất hứng khởi.
 
“Sau khi làm xong việc, hai linh khí này sẽ thuộc về hai ngươi.”
 
Vừa nghe xong câu này.
 
Cả hai càng không nén nổi phấn khích trong lòng.
 
Nên biết, đây là linh khí thượng thặng!
 
Rất nhiều người tu chân dù trong mơ cũng mong có được!
 
“Tuân lệnh! Bẩm hoàng thượng, thuộc hạ thề quyết tử để hoàn thành nhiện vụ.”
 
Hoàng đế ngán ngẩm nhìn cả hai.
 
“Sao còn đứng đó làm gì?
 
Mau đi đi chứ!”
 
“Vâng!”
 
Hai đạo tàn ảnh nháng lên.
 
Bọn họ đã biến mất khỏi đại điện.
 
Không ai biết họ đã biến đi như thế nào.
 
Cũng không có ai biết họ đã ra khỏi đại điện hay chưa?
 
Hoặc, biết đâu họ đang ở trong bóng tối cầm dao nhằm vào ngực ai đó?
 
Vì điều này mà các văn võ bá quan xưa nay tuyệt đối không dám có bụng khác.
 
Vì không ai có thể biết một hôm nào đó sau khi mình lên chầu thiên tử rồi, mình không bao giờ trở về nữa.
 
Hoàng thượng lạnh lùng “hừ” một tiếng.
 
Mới chỉ là hai thứ linh khí mà đã xúc động đến thế.
 
Xem ra, ngày chúng phải bỏ mạng chẳng còn xa nữa.
 
Đối với những kẻ như thế này, ông ta không bao giờ cảm thấy tiếc nuối.
 
Tử sĩ.
 
Bóng Mờ.
 
Lẽ ra chúng phải có một quả tim băng giá, khát máu.
 
Chứ không thể khoái trá vì được một thứ binh khí.
 
Chỉ có một thứ khiến chúng khoái trá, đó là máu của kẻ địch.
 
Và chỉ có thế.
 
Chúng mới tiếp tục sống càng có giá trị hơn.
 
Hoàng thượng mân mê cái nhẫn ngọc đeo trên ngón tay cái.
 
Ánh mắt lạnh tanh nhìn ra ngoài đại điện.
 
“Diệp Khuynh Thành! Không bao giờ có chuyện những gì trẫm muốn có mà lại không có được. Nếu không lấy được nàng làm hoàng hậu thì trẫm cũng đừng làm hoàng đế nữa! Hồng Hoang… Diệp Khuynh Thành. Chúng ta cứ chờ đấy rồi xem!”
 
Những ngón tay thon dài nắm thành quyền rõ chặt.
 
Ông ta nở một nụ cười tà mị.
 
Thân ảnh màu vàng sáng biến mất trong nháy mắt.
 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (4 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Hiệp nữ khuynh thành – Quyển 1 | Chương 11, 10.0 out of 10 based on 4 ratings
Để lại bình luận như một lời động viên tới bọn mình nhé. Nếu được xin bỏ vài giây click quảng cáo (mấy dòng tiếng anh bên dưới comment) ủng hộ� phí duy trì web nhé các nàng!