Truyện ngôn tình » » Dụ tình | Hồi 6: Sập bẫy Chương 10 – Phần 2: Phụ nữ không hề thua kém đàn ông

Dụ tình | Hồi 6: Sập bẫy Chương 10 – Phần 2: Phụ nữ không hề thua kém đàn ông

Bạn Có thể dùng 2 phím mũi tên trái phải để chuyển qua lại giữa các chương truyện


truyện ngôn tình

Bóng nhanh chóng vọt tới hàng kegel, chỉ nghe một tiếng va chạm đổ vỡ vang lên gọn gàng, rồi “rầm” một tiếng, tất cả kegel đều bị đánh trúng. 

Màn hình lớn trên sàn xuất hiện số điểm tuyệt đối! 

Toàn bộ sàn bowling trong chớp mắt như bị sốc vì kinh ngạc, sau một khắc là tiếng hoan hô vang dội. 

Dennis cơ hồ có chút khiếp sợ kỹ thuật dẫn bóng tinh xảo của Lạc Tranh. 

Louis Thương Nghiêu lúc này cũng đã đứng dậy, nụ cười trên môi hắn như như đông cứng lại, đáy mắt giờ có thêm chút kinh ngạc. 

Nàng sao lại có thể mỗi lần phát bóng đều đánh trúng hết thảy như vậy? 

Trên trán Lạc Tranh rịn ra chút mồ hôi, nhân viên trên sàn lập tức ân cần tiến lên đưa khăn ướt cho nàng, Lạc Tranh khẽ cười cảm ơn. 

Lau nhẹ mồ hôi trên trán, sau đó lại tinh tế lau tay, Lạc Tranh nở nụ cười đi về phía Louis Thương Nghiêu. 

Louis Thương Nghiêu chăm chú nhìn nàng, vẻ mặt không thể tin nổi lúc nãy dần tan đi, hắn rất dễ dàng nhận ra ý khiêu khích trong ánh mắt nàng. Rốt cục khoé môi hơi nhếch lên, vỗ tay hoan hô nàng. 

“Sao rồi, điểm số của tôi, anh không có gì thắc mắc chứ?” Lạc Tranh đem khăn ướt bỏ vào thùng rác, nhìn hắn cười lạnh. 

Nàng cũng không tin hắn dám nuốt lời trước mặt nhiều người như vậy. 

Quả nhiên…

“Nếu tôi và em đã có giao ước, vậy tôi chấp nhận thua.” Louis Thương Nghiêu vừa cười vừa nói. 

Lạc Tranh nhìn thẳng vào mắt hắn, tuy ngoài miệng hắn nói vậy, nhưng nàng vẫn như trước, không thể nhìn thấu trong lòng hắn có phải cũng nghĩ vậy hay không. Nếu theo đúng giao ước, nàng đã thắng, vậy hắn sẽ phải làm theo yêu cầu của nàng, không được can thiệp vào tự do của nàng nữa. 

"Lạc Tranh..." Dennis tiến lên, nở nụ cười ngưỡng mộ từ tận đáy lòng, “Người Trung Quốc có một câu ngạn ngữ là “Cân quắc bất nhượng tu mi” (phụ nữ không thua kém nam giới), cuối cùng hôm nay tôi cũng hiểu được ý nghĩa của nó. 

"Cảm ơn!" Lạc Tranh nhìn về phía Dennis, cũng cười nhẹ một tiếng, "Tôi không dám tự nhận mình là cân quắc gì cả, nhưng mà…” Nàng lạnh lùng đưa mắt về phía Louis Thương Nghiêu, hừ lạnh, “…thắng cái vị tu mi này cũng thực dễ dàng.” 

Louis Thương Nghiêu nghe ra ý tứ trào lộng trong lời nói của nàng, cũng không hề tức giận mà chỉ nhếch môi cười. 

Dennis cũng cười khẽ, không nói gì thêm. 

Lạc Tranh nhìn đồng hồ, khẽ nhún vai, “Vào giờ này, đáng ra phải ngủ mới đúng, Dennis, anh không ngại cùng tôi đi uống trà sáng chứ?” 

Lạc Tranh là mẫu người có thói quen điển hình của người Hongkong. Cho dù đến Paris cũng vậy, điểm tâm sáng, bữa trưa, trà chiều, bữa tối, nếu có thể nàng sẽ không bỏ bất kỳ một bữa nào. Cho dù đang ở Paris, nhất là bữa trưa nàng thực không thích đi ăn đồ Tây cho lắm, bởi vì quá trình chờ đợi từ món khai vị đến món chính rồi món tráng miệng thực sự là một chuỗi quá dài dòng buồn chán. Cho nên nàng không muốn dành thời gian quý báu buổi trưa để lãng phí như vậy. 

Dennis còn chưa kịp mở miệng, Louis Thương Nghiêu đã nhanh chóng cướp lời, “Tôi biết một nhà hàng Trung Quốc có phục vụ bữa sáng rất được…” 

“Tôi không định cùng anh dùng điểm tâm sáng.” Lạc Tranh nghiêng đầu nhìn Louis Thương Nghiêu vừa nói xen vào, có chút buồn cười nhìn hắn. Có câu “Tướng bại trận nhuệ khí suy giảm” chắc anh đã nghe rồi. Hôm nay bị thua, tâm trạng anh nhất định rất tệ, tôi không muốn lúc dùng điểm tâm lại bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc tiêu cực. Hơn nữa, không phải anh cũng bận rộn nhiều việc sao? Vậy thì đừng lãng phí chút thời gian này nữa, hãy nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Louis Thương Nghiêu nghe vậy, vô thức nhíu nhíu mày.

"A, đúng rồi!" Lạc Tranh như là nhớ ra điều gì, đưa tay lên khẽ vỗ vào vai hắn, “Nhớ trước khi về, thanh toán phí thuê sàn. Cảm ơn nhiều!” 

Nói xong, nàng cười khẽ cầm lấy túi xách, rời đi. 

Ánh mắt Dennis dường như có chút thông cảm nhìn thoáng qua Louis Thương Nghiêu, trên mặt còn có chút cố nén cười, cũng không nói lời nào, đi đến trước mặt Louis Thương Nghiêu, vỗ vai hắn một cái, rời đi. 

Nhẩm tính thời gian, Dennis quen Louis Thương Nghiêu cũng không hề ngắn, nhưng việc hắn bị một phụ nữ đánh bại như vậy là lần đầu tiên anh ta được thấy. 

Louis Thương Nghiêu đứng đó, nhìn theo bóng lưng hai người họ rời đi, vẻ mặt hắn không có biểu hiện gì rõ rệt lắm. Một lúc lâu sau, hắn khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm yêu mị…

Suốt một đêm dài, ăn rồi so tài, kể từ khi tốt nghiệp đại học đến giờ, chỉ có lần này Lạc Tranh mới phóng túng như vậy. 

Bị chuông điện thoại đánh thức, Lạc Tranh mơ mơ màng màng nhận điện, nghe xong cơn buồn ngủ của nàng hoàn toàn biến mất. 

Lạc Tranh chơi cho đến bình minh mới trở lại biệt thự, sau khi về lại không thấy bóng dáng Louis Thương Nghiêu, có lẽ hắn đã đến công ty rồi. Nhìn lại đồng hồ, nàng mới ngủ khoảng ba tiếng đồng hồ. 

Rời giường rửa mặt, trang điểm nhẹ một chút nàng liền vội vàng ra ngoài. 

Vẫn là khách sạn đó, vẫn là căn phòng đó, khi Lạc Tranh đưa tay gõ cửa, trong lòng không khỏi có chút nặng nề, bởi cuộc điện thoại lúc sáng nàng nhận được là điện thoại từ cha mẹ Ôn Húc Khiên. 

Hai người họ hẳn đã nghe việc nàng đề xuất ly hôn, Lạc Tranh cũng không biết có phải Ôn Húc Khiên chủ động nói với họ hay không, nhưng nhận được điện thoại của họ, lòng nàng vẫn có chút bất ổn. Nàng không nghĩ tới, hai vị trưởng bối này lại vì chuyện của Ôn Húc Khiên mà bay sang Paris. 

Lại là khách sạn này! Lại là căn phòng mà Ôn Húc Khiên cùng Diêu Vũ đã yêu đương vụng trộm. 

Cửa phòng nhanh chóng được mở ra, Lạc Tranh thật sự bị bất ngờ khi thấy người ra mở cửa là Đường Diệu Liên - mẹ chồng nàng.

"Tranh Tranh à..." Đường Diệu Liên vừa nhìn thấy Lạc Tranh, cao hứng kéo lấy nàng, “Mau vào, mau vào đây!” 

Lạc Tranh nở nụ cười nhẹ nhàng, trên mặt có chút lúng túng. Bước vào phòng nàng mới thấy, trong phòng khách chẳng những có Ôn Triết đang ngồi, còn có Ôn Húc Khiên, thậm chí là cả Diêu Vũ. 

Lại chuyện gì đây?

Công khai quan hệ mập mờ hay sao? 

Lạc Tranh bất giác ngẩn ra, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt Ôn Húc Khiên cùng Diêu Vũ. Ôn Húc Khiên có chút lúng túng, còn Diêu Vũ có chút cứng cỏi. 

Đúng vậy, cô ta có gì phải sợ đây, cô ta đang mang thai đứa cháu nhà họ Ôn mà. 

Kẻ thứ ba có thể làm được tới mức này cũng coi như có bản lĩnh. 

Ôn Triết nhìn thấy Lạc Tranh, vội đứng dậy, mỉm cười hiền lành nhìn nàng, “Tranh Tranh à, sao con lại gầy đi nhiều vậy? Đều tại Húc Khiên không ra gì, không chăm sóc tốt cho con.” 

"Đừng nói như vậy..." Lạc Tranh trong lúc nhất thời thế không biết nên xưng hô với hai vị trưởng bối này thế nào, dù sao nàng vẫn chưa hoàn toàn ly hôn, liền dịu dàng nói, “Cha, mẹ, hai người sao lại tới Paris vậy?” 

“Còn không phải vì đứa con mất nết này sao!” Đường Diệu Liên dường như không nhịn nổi, lên tiếng trách cứ Ôn Húc Khiên, “Thứ tốt không học, lại đi học mấy thứ tật xấu của kẻ có tiền. Người vợ tốt như vậy lại không biết quý trọng, còn ở ngoài nuôi nhân tình.” 

Đường Diệu Liên tuy cả đời chỉ tiếp xúc với bệnh nhân, nhưng Ôn Triết lại là người có quan hệ khá rộng, cho nên bà cũng là người thông minh trong chuyện giao tiếp, biết tại trường hợp nào nên dùng lời nói thế nào. Khi bà nghe chuyện Lạc Tranh đề xuất ly hôn, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền tìm hiểu mới biết hết thảy đều do con trai mình gây ra.
Để lại bình luận như một lời động viên tới bọn mình nhé. Nếu được xin bỏ vài giây click quảng cáo (mấy dòng tiếng anh bên dưới comment) ủng hộ� phí duy trì web nhé các nàng!