Truyện Ngôn Tình » » Điện Hạ, Thần Biết Sai Rồi | Chương 8

Điện Hạ, Thần Biết Sai Rồi | Chương 8

Chương 8



Rượu của Liên Phong quả thực bị hạ dược, nhưng người hạ, không phải là Bạch Liên mà là Đỗ Cảnh.

Đỗ Cảnh vì sao làm như vậy? Rất đơn giản, vì nụ cười của mỹ nhân. Mà mỹ nhân này, chính là người đang đứng trong phòng, Bạch Liên.

Chuyện này nói ra cũng rất dài.

Bạch Liên là cô nương đứng đầu bảng của Ỷ Hồng lâu, những người muốn chiêm ngưỡng dung nhan của Bạch Liên có thể xếp thành một hàng dài tới tận đầu phố. Tuy nhiên, Bạch Liên lại tiếp rất ít khách, trong đó có Đỗ Cảnh.

Đổ Cảnh là chúa phong lưu, điều này toàn bộ kinh thành già, trẻ, gái, trai đều biết nhưng hắn vẫn bảo vệ được hình ảnh trong mắt mọi người, một phần là vì hắn là Hoàng tử, ngoài ra còn có một nguyên nhân rất quan trọng, hắn rất hiểu tâm tư nữ tử. Phàm là nữ tử hắn đã tiếp xúc, cho dù có bị hắn vứt bỏ, cũng vẫn nói tốt về hắn. Nói thẳng ra, đây là một người rất thủ đoạn.

Đỗ Cảnh rất yêu thích Bạch Liên, thấy nàng luôn ủ rũ không vui, qua nhiều lần tìm hiểu, rốt cục cũng biết nguyên do. Hoá ra trước khi bán mình, Bạch Liên vốn là nữ nhi của một thương gia, trong một lần theo phụ thân hồi hương bàn việc làm ăn thì gặp phải sơn tặc. Chúng không những cướp ngân lượng mà còn ham mê sắc đẹp của Bạch Liên.

Đúng lúc này, Liên Phong vốn đang xuất cung làm nhiệm vụ, gặp cảnh tượng này, liền cứu cha con bọn họ. Vì thế, từ ngày đó, Bạch Liên liền động tâm, nguyện lấy thân báo đáp ân nhân.

Sau này, nhà Bạch Liên làm ăn thua lỗ, tan cửa nát nhà. Nàng bị chủ nợ bán vào thanh lâu, thế nhưng, nàng vẫn không từ bỏ ý định lấy thân báo đáp Liên Phong.

Khi biết được nguyện vọng của Bạch Liên, để có được nụ cười mỹ nhân, Đỗ Cảnh liền nghĩ ra chủ ý này. Đỗ Cảnh quả là một nam tử ngàn năm có một, lại đi giúp nữ tử mình yêu thích đến với một nam tử khác. Cũng không trách có vô vàn cô nương nguyện chết vì hắn. 

Vì vậy mới có một màn như hiện tại.

“Ngươi cho gì vào trong rượu?”

Khi Liên Phong vừa nói xong câu đó, nội tâm Lâm San quả thật là sục sôi!!! Chuyện cẩu huyết như vậy mà mình cũng có thể đụng phải!!! Thật hưng phấn, thực kích động nha!!! (=_=)

Thế nhưng thoắt cái, Đỗ Cảnh bất thình lình gọi một đám tôi tớ lại, như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Liên Phong.

“Gỡ đao của hắn xuống!” Đỗ Cảnh ra lệnh một tiếng, những người đó đều hướng về phía Liên Phong.

Đao? Lâm San giật mình, tức sôi máu: Hừ, đường đường là một Hoàng tử, vì Kim Đao, lại dám hạ độc cả thị vệ đại nội! 

Ngươi có phải người không vậy? Kim Đao đó trị giá không nhỏ đâu!

Hiển nhiên, Lâm San đã hiểu nhầm.

Lúc đó, Liên Phong bị hạ dược, người mềm nhũn đứng không vững, cả cơ thể nóng bừng bừng, muốn vận nội lực nhưng lại không thể.

Hắn biết mình đã sơ sẩy, tay vẫn cầm chặt Kim Đao bên hông đối mặt với thủ hạ của Đỗ Cảnh.

Đao sắp ra khỏi vỏ, tránh không được sẽ xảy ra một trận máu tanh, bỗng một bóng người vọt ra chắn trước mặt hắn.

“Tất cả dừng tay cho ta!”

Tiếng quát long trời lở đất, mọi người trong phòng đều sửng sốt, đến khi lấy lại tinh thần mới nhận ra đúng là Phò mã 
Tống Lạc đang đứng chắn trước mặt Liên Phong, vẻ mặt vô cùng tức giận.

Đỗ Cảnh cũng có chút kinh ngạc, hắn nhìn người luôn rất chuẩn, vốn tưởng rằng Tống Lạc là loại người háo sắc, nhu nhược, sẽ tự biết thân biết phận, để hắn dễ bề quản lý. Không nghĩ rằng, hắn lại lao ra, phá hỏng chuyện tốt của mình, thật là đau đầu!

“Tống hiền đệ, Ỷ Hồng lâu có rất nhiều cô nương, ngươi thích ai hầu hạ đều được, đừng phá hỏng chuyện tốt của ta chứ!”.
Nữ nhân cái rắm! Lão tử chỉ cần Kim Đao! Kim Đao!!! Lâm San lại càng tức giận, vẫn chắn ở trước mặt Liên Phong, không hề nhúc nhích.

Đỗ Cảnh bắt đầu có chút khó chịu, nói: “Tống hiền đệ, ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”, dứt lời, hướng đám tôi tớ phất tay “Lên!”.

Giữa Hoàng tử và Phò mã, đám tôi tớ dĩ nhiên biết nên nghe lời ai, ngay lập tức, hùng hổ như một bầy lang sói, xông lên phía trước.

Lâm San sốt ruột, đột nhiên cái khó ló cái khôn, bỗng hô to một tiếng: “Các ngươi ai dám làm gì, ta liền nói cho Minh Nguyệt Công chúa!”.

Một câu nói, làm cho đám người không dám ho he gì.

Cho dù đám tôi tớ có hùng hổ như một bầy lang sỏi, thế nhưng… Công chúa là Hổ đó!

Giữa Công chúa và Hoàng tử, tất cả mọi người đều thống nhất chọn Công chúa. Đắc tội với Hoàng tử, cùng lắm thì đi nương nhờ người khác, còn đắc tội với Công chúa, chính là đắc tội với Hoàng thượng đó!

“Phò mã…Bảo…bảo bọn họ ra ngoài…” Liên Phong đứng sau Lâm San, yếu ớt nói.

Lâm San gật đầu, quát: “Ta đếm đến 10, các ngươi ra ngoài hết cho ta. Nếu đếm đến 10 mà ai còn ở trong phòng, ta bảo Công chúa cho người đó tiến cung, nữ làm cung nữ, nam làm thái giám! 1,2,3,7,8,9,10!

Tức khắc, tất cả mọi người đều nhanh chóng chạy như bay khỏi phòng, mà bọn tay sai kia thì vắt chân lên cổ mà chạy. Mỹ nhân Bạch Liên- phong thái nhỏ nhẹ dịu dàng có thể so với Lâm Đại Ngọc, cũng không ngoại lệ. Sau cùng, trong phòng chỉ còn Đỗ Cảnh, nhìn Lâm San dở khóc dở cười.

“Phò mã, thực ra…”

“Đi mau!” Ngươi nhanh lên một chút,  muốn lấy Kim Đao của lão tử, không có cửa đâu, đừng nói Tam Hoàng tử, kể cả Thập Tam Hoàng tử cũng không thể.

Đỗ Cảnh bất đắc dĩ lắc đầu, đem nửa câu sau “ta là ta hạ xuân dược” nuốt vào trong bụng, ném cho Lâm San ánh mắt “Ngươi tự mình cầu phúc đi!”, rồi đóng cửa rời đi. Hắn cảm thấy vô cùng tức giận, đường đường là một Hoàng tử mà bị một Phò mã uy hiếp, thật mất mặt!!! Chỉ khi thấy cửa căn phòng kia được khoá chặt, hắn mới vừa lòng đi tìm một cô nương.

Giờ chỉ còn lại Lâm San trong phòng, nàng nghĩ, ta dũng cảm lấy thân bảo vệ Kim Đao như vậy, ngươi cũng nên cho ta sờ Kim Đao một chút chứ!

Nghĩ vậy, nàng bèn cười híp mắt, định đi lĩnh công thì người bỗng ngây ra như phỗng.

Này, này, này… Tại sao biểu cảm dưới chiếc mặt nạ bạc kia lại có vẻ hơi kì quặc… Tại sao mặt lại hồng như vậy?  Này, ngươi áp sát ta như vậy để làm gì?

Tức khắc, Lâm San rốt cục tỉnh ngộ.

Đỗ Cảnh, đồ Vương bát đản!!! Ngươi vì muốn đoạt thanh đao mà hạ xuân dược!!!  Ta…ta…ta phải chuồn thôi.

Vội xoay người chạy về phía cửa, mới phát hiện: Cửa khoá!!!

Giờ khắc này, Lâm San chỉ có một ý nghĩ trong đầu: Sự trong sạch của ta, … ngươi cố gắng kiên trì…

  • ly
    g
  • nhok nghịch ngợm
    sao m~ chưa ra chap ms zậy? >,<
    • http://yupjcbjbj89.wordpress.com/ Mây Mỹ Miều
      yupjcbjbj89.wordpress. com <= qua đây theo dõi chap mới nà bạn ^^
  • lâu ra chap ms quá tác jả ơi
  • Trang
    Sao chua co chap moi nua.hic
  • tác giả làm j mà lâu jữ zậy
  • kidgang
    Truyện chọn mẫu người đàn ông vô cùng thực tế!!!!!!~ Ngày đầu tiên đk kết hôn dẫn gái zề nhà là thấy k tôn trọng nhau r. Dù k iu nhau , mún zì ra đường xử. Tui thấy nam 9 là loại sống thiếu gái k đc, nói tiếng iu k đáng tin, nói mế muội thì nge đc. Dùi iu cũng k đc mấy năm, phiên ngoại thấy liền, kết hôn mới 7 năm thèm phở liền, q’ định cơm nhà zẫn hơn, loại này lấy zề có ngày bị lây bệnh qá. Nhìn nữ 9 bị lừa dối tiếp, quay quay, như con ngu , tội nghiệp gê. Nữ 9 chồng tốt k đc tác giả chọn, vứt cho loại ng` rách nát zì đâu k. Fan~ bội đau lòng tiếp z đó, nhưng chắc chắn tác giả sẽ viết nữ 9 tha thứ r sống tiếp với thằng ck. Tiểu tam xuất hiện, cũng k tin tiểu tứ ,tiểu ngũ k xuất hiện. H chỉ thấy viết mà bỏ thằng ck này ik qen với anh Hoa bá là thấy hay àh!!!!~ haiz
    • kidgang
      ps: Comment truyện 365 ngày hôn nhân
  • Hảo Nguyễn
    Chừng nào mới ra chấp mới đây
    • http://yupjcbjbj89.wordpress.com/ Mây Mỹ Miều
      yupjcbjbj89.wordpress. com <= qua đây nà bạn ^^
      • Quân
        nó tên gì vậy bạn? sao mình tìm không thấy?
  • Xuantra Nguyen
    Chuyen rat hay minh doc ma wen thoi gian luon
  • Guest
    tk
  • tuyet bong
    cho to ? truyện chìm trong cuộc yêu đã ra hết chưa vậy hị hị
  • Thu Anny
    ad có thể cho ta mang truyện này sang bên wattpad đk k
  • Henna Lê
    co aj biet chung nao ra chuong 150 ko
  • Mi Nguyet
    chừng nào mới có chương mới nửa chủ nhà?
  • Mĩm
    chưa full ạ :(
  • Phong Linh
    Mình không thích Trọng Tử lắm nhưng rất khâm phục tình yêu của nàng, vượt lên mọi quy tắc, xóa bỏ mọi khuôn khổ, tình yêu ấy rất đáng trân trọng. Chỉ tiếc cho một Trọng Hoa Tôn giả một thời anh minh lại vì lý do trách nhiệm với thiên hạ mà hại Trọng Tử hại luôn chính mình. Truyện này mình thích nhất là Thiên Chi Tà, mọi cảm xúc xoay quanh nhân vật này chỉ có thể hình dung là thanh mát, trong sạch dù biết rằng những gì mà Chi Tà làm với Trọng Tử rất tàn nhẫn. Một câu chuyện hay!
    • phạm kim
      đang nói về truyện nào vậy nàng
      • Hồng Hồ
        trọng tử đó bạn
  • hoang tuyet
    Lan truok dok dk ca ngjn chuong zoy ma bj tac gja bo bom. Zo laj edit laj à
  • Đại Mông Gia
    Quả ngược tâm nha!!!! Nhưng bất quá may là trá hình T_________T Cuối cùng cũng ở bên nhau, hạnh phúc quá đi!!!!!!!!!!!!!!!!
  • thuy le
    dai vai
  • Muối
    tính đọc mà dài qtqd :v thôi :3
  • hoanh
    minh thik lạc âm phàm phai đau khổ nhiu lên ms đáng những gì mà trọng tử đã phải chịu
  • Ái Linh
    Tính đọc cơ mà dài quá :) )) nên thôi chờ hào môn kinh mộng 3 vậy :3
  • congvu
    cái này là phần tiếp của truyện nào vậy. t đọc phần trước về bạch mạn điệp rồi thì phải