Truyện Ngôn Tình » Đạo tình » Đạo Tình | Chương 93: Đối đầu

Đạo Tình | Chương 93: Đối đầu

Cho phép admin mượn đất :
"Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)"
Giá chỉ 400k (dùng trong 6 tháng)
ship đi toàn quốc trả tiền sau khi nhận hàng nếu bạn ở hcm ad sẽ giao tận tay. Thích hợp cho nàng nào thức khuya đọc truyện mà muốn dưỡng lại da nhé.
Liên hệ qua sdt: 0166 578 3977 hoặc yahoo riokenshin để đặt hàng. Chi tiết và cách sử dụng ở link sau: Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)

Khung cửa sổ xe màu đen từ từ hạ xuống, hơi thở của Ly Tâm nghẹn lại ở cổ họng, lên không xong xuống cũng không xong. Ly Tâm toát mồ hôi lạnh khi bắt gặp đôi mắt của người ngồi trong xe.

Ở trong chiếc Cadillac màu đen, Tề Mặc nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt lạnh lùng, tuy không hề có sự uy hiếp hay sát khí, nhưng cũng đủ khiến Ly Tâm luống cuống đến mức không biết để chân tay vào đâu, chỉ có thể đứng im tại chỗ nở nụ cười ngây ngốc với Tề Mặc. Thật là hết nói nổi, Ly Tâm trước bất cứ người nào cũng thoải mái như không, chỉ riêng với Tề Mặc là như chuột gặp mèo.

 

“Vị tiểu thư này, mời đi theo tôi”. Người hầu được giao nhiệm vụ dẫn đám Ly Tâm và Ngô Sâm rời khỏi nơi đó vội nhấn mạnh ngữ điệu khi thấy Ly Tâm đứng bất động, mắt không rời khỏi xe của khách quý.

Ly Tâm dậm chân, lại nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Tề Mặc, cô than thầm trong lòng, bị bắt ngay tại trận thế này, bây giờ mà cô dám bỏ đi ngay trước mặt hắn thì đến mười Ly Tâm cũng không bù đắp nổi, hơn nữa trước sau gì cô cũng chẳng thoát khỏi bàn tay hắn, vậy thì chỉ còn cách nghênh đón. Nghĩ đến đây, Ly Tâm không để ý đến người hầu đang sốt ruột, cất bước đi về phía Tề Mặc.

Ngô Sâm đứng ở ngay bên cạnh Ly Tâm, phản ứng nhanh lập tức giơ tay túm lấy cô và nói nhỏ: “Cô làm gì vậy? Chúng ta mau đi thôi, người đàn ông đó chúng ta không dây nổi đâu”.

Ngô Sâm vừa nói vừa kéo Ly Tâm theo hướng ngược lại. Vừa rồi anh ta cũng bắt gặp đôi mắt Tề Mặc, dù chỉ là trong giây lát nhưng anh ta đủ nhìn thấy sự bá đạo tuyệt đối từ ánh mắt của hắn, sự bá đạo không phải ai cũng có. Hơn nữa, ánh mắt lạnh lẽo của hắn chiếu vào Ly Tâm, khiến anh ta nổi da gà, không hiểu Ly Tâm có thể chịu đựng?

Ly Tâm bị Ngô Sâm kéo về phía sau vài bước, cô lập tức giật tay ra khỏi Ngô Sâm: “Tôi biết”. Nói xong cô lại rảo bước về phía Tề Mặc.

Lúc này, Tuấn Kỷ đứng ở cửa tòa nhà chính cũng đã phát hiện ra hành động bất thường của Ly Tâm. Thấy Ly Tâm đi tới với dáng vẻ miễn cưỡng, anh ta còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, cửa chiếc xe Cadillac đỗ ở phía trước đột nhiên mở ra, Hồng Ưng và Hoàng Ưng lặng lẽ xuống xe một cách có trật tự.

Tuấn Kỷ và Hồng Ưng đã từng tiếp xúc, vừa nhìn Hồng Ưng bước xuống từ cửa bên này, anh ta liền đoán ra khách quý là ai.

Bốn người đàn ông vừa xuống xe đều là những người tương đối xuất sắc, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng. Trong đó một người thấy Ly Tâm đi tới lập tức tiến về phía cô. Tuy Tuấn Kỷ chưa từng gặp Hoàng Ưng bao giờ nhưng việc anh ta ngồi trong xe chính đã đủ nói lên địa vị của anh ta.

Thấy Hoàng Ưng đi về phía Ly Tâm, Tuấn Kỷ nhíu chặt lông mày, nếu khách quý đến đây chính là Tề Mặc, vậy thì quy tắc của Tề Mặc tương đối nghiêm ngặt, hắn không bao giờ cho phép một người phụ nữ lại gần hắn. Anh ta vội vàng mỉm cười đi về phía Ly Tâm.

“Vị tiểu thư này, ở đây…”.

Đám người hầu đứng cúi đầu ở hai bên thấy Ly Tâm đi tới lập tức lên tiếng ngăn cản. Không ngờ họ chưa nói hết câu, Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng cắt ngang lời họ: “Tránh ra”.  Đám người hầu ngẩng đầu nhìn Phương lão đại đứng trước cửa chính để chờ ý kiến chủ nhân. Phương lão đại hơi gật đầu, đám người hầu lập tức cung kính nhường lối cho Ly Tâm.

Ly Tâm liếc nhìn Hoàng Ưng, bắt gặp ánh mắt chế nhạo của anh ta, cô liền lườm anh ta một cái. Bây giờ tâm trạng của cô đang tương đối căng thẳng, vậy mà anh ta còn cười nhạo cô, anh ta thật sự không phải người tốt.

“Tôi xin lỗi, là do tôi sắp xếp không chu đáo, để bạn tôi làm phiền các vị, xin các vị thứ lỗi”. Tuấn Kỷ vừa nói vừa xông đến đứng chắn trước mặt Ly Tâm.

Hoàng Ưng thấy vậy liền đưa mắt qua Tuấn Kỷ rồi lại liếc nhìn Ly Tâm đứng sau Tuấn Kỷ. Anh ta không lên tiếng mà chỉ nhếch mép cười cười.

Tuấn Kỷ vẫn giữ nụ cười tao nhã trên môi, anh ta gật đầu tỏ ý xin lỗi với Tề Mặc vẫn ngồi trong xe ô tô: “Tôi xin lỗi, Tề lão đại, mời ngài, phụ thân tôi đang đợi Tề lão đại. Hiếm có dịp Tề lão đại đến Phương gia chúng tôi, xin ngài đừng để mất hứng, hãy thứ lỗi bạn tôi đã mạo phạm đến ngài”. Tuấn Kỷ vừa nói vừa phất tay ra hiệu Ly Tâm lui xuống. Nhưng Ly Tâm tự nhiên bị đứt một sợi dây thần kinh cứ tiếp tục xông lên, có lẽ cô thật sự không biết Tề Mặc là người vô tình và tàn nhẫn như thế nào.

Tề Mặc lạnh lùng đảo mắt qua Tuấn Kỷ mà không lên tiếng. Ly Tâm đứng sau lưng Tuấn Kỷ bắt gặp tia tức giận từ đôi mắt hắn, cô bất giác mỉm cười. Cô bảo Tuấn Kỷ ra mặt giúp cô từ lúc nào, dám đề nghị lão đại của cô tha cho cô, chẳng phải Tuấn Kỷ muốn gây chuyện với Tề Mặc hay sao?

Thế là Ly Tâm vượt qua người Tuấn Kỷ đến bên xe Tề Mặc. Cô vẫn giữ nụ cười tươi khi đối diện với gương mặt lạnh lùng của hắn, sau đó Ly Tâm mở cửa xe và hơi cúi người. Tuấn Kỷ đứng bên cạnh sững sờ khi chứng kiến động tác của Ly Tâm, đám Ngô Sâm và Tiêu Vân ở phía xa cũng hết sức kinh ngạc.

“Lão đại”. Ly Tâm nói nhỏ, Tề Mặc lạnh lùng nhìn cô rồi từ từ bước xuống xe ô tô.

Tuấn Kỷ đứng gần Ly Tâm nhất nên nghe rõ câu nói của cô, đáy mắt anh ta lóe tia kinh ngạc nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. Anh ta nở nụ cười tao nhã và giữ thái độ bình thản cứ như đối với anh ta, chuyện Ly Tâm làm thuộc hạ của Tề Mặc không có gì đáng nói.

“Tề lão đại, hoan nghênh, hoan nghênh”. Người đàn ông trung niên đứng ở cửa chính vội vàng mỉm cười đi tới khi thấy Tề Mặc xuống xe.

Tề Mặc gật đầu tiến lên nói lãnh đạm: “Phương lão đại”.

“Mời”. Sau khi kết thúc màn chào hỏi, Phương lão đại và Tề Mặc sánh vai đi vào tòa nhà chính. Ly Tâm không nói một lời nào, cùng đám Hồng Ưng đi theo sau Tề Mặc.

Tuấn Kỷ đi sau bố anh ta, quay sang bên này thấy Ly Tâm đi theo Tề Mặc. Anh ta cúi đầu vô tình bắt gặp chiếc nhẫn trên tay Ly Tâm trước đó bị miếng băng dán vết thương che đi nhưng không biết Ly Tâm bóc ra từ lúc nào, Tuấn Kỷ lắc đầu cười gượng, nhưng ánh mắt anh ta vẫn không biến sắc.

Ngô Sâm đứng xa xa hít một hơi sâu: “Thảo nào tôi cảm thấy lai lịch cô ấy không đơn giản, không ngờ chủ nhân chiếc ghế thứ sáu của Tề Gia lại chính là cô ấy, sao tôi không nghĩ ra chứ. Mộc Ly Tâm, cô lợi hại thật đấy”.

Tiêu Vân nhếch mép: “Thế này thì khó rồi, đi thôi, Tề lão đại đúng là có khí chất máu lạnh”. Tiêu Vân vừa nói vừa rùng mình, ánh mắt lạnh lẽo của Tề Mặc khiến anh ta đến giờ vẫn cảm thấy không dễ chịu.

Trong tòa nhà chính, Tề Mặc và Phương lão đại ngồi theo vị trí chủ và khách. Sau khi trà được bưng lên, Phương Hình ra lệnh cho tất cả người hầu rời khỏi tòa nhà chính, chỉ lưu lại Tuấn Kỷ và Ly Tâm cùng đám người đi theo Tề Mặc. Phương Hình, chính là bố Tuấn Kỷ mỉm cười khách sáo với Tề Mặc: “Tôi biết Tề lão đại là người thẳng thắn, tôi cũng không vòng vo và khách khí với lão đại. Không biết hôm nay Tề lão đại đến đây là vì chuyện gì?”

Tề Mặc gật đầu: “Tôi muốn mượn đường”.

Ly Tâm thấy hai vị lão đại quả nhiên thẳng thắn, vừa gặp nhau đã nói toạc móng heo, một bên đề cập thẳng yêu cầu, một bên cũng không vòng vo tam quốc, cô bất giác nhíu mày đứng im lặng sau lưng Tề Mặc. Ly Tâm tập trung suy nghĩ xem lát nữa cô phải giải thích với Tề Mặc như thế nào. Người cô không bị thương, lại thêm câu bạn bè gì đó của Tuấn Kỷ, chỉ e là Tề Mặc tưởng cô bất chấp mệnh lệnh của hắn ở lại đây thăm bạn thì đời cô coi như xong.

Phương Hình tỏ ra nghiêm túc: “Mượn đường? Tề lão đại muốn…?” Ông ta cố tình không nói hết câu nhưng có thể đoán chắc Tề Mặc hiểu ý ông ta.

Tề Mặc gật đầu, không trả lời câu hỏi của Phương lão đại. Phương Hình thấy vậy hơi nhíu mày, gương mặt có vẻ hơi do dự.

Tuấn Kỷ ngồi bên cạnh Phương Hình đột nhiên mỉm cười nhìn Tề Mặc rồi lên tiếng: “Tề lão đại, Phương gia chúng tôi và Tề gia từ trước đến nay không có quan hệ qua lại, lần này đột nhiên lão đại đến mượn đường của chúng tôi để giải quyết chướng ngại của lão đại, điều này chẳng có ích lợi đối với Phương gia chúng tôi. Trong các vụ làm ăn giao dịch, phải đạt được lợi ích mới có thể đầu tư, hơn nữa vụ này không phải tầm thường”.

Tề Mặc ngẩng đầu nhìn Tuấn Kỷ, thấy anh ta vẫn giữ nụ cười tao nhã mắt đối mắt với hắn mà không hề tỏ ra nể nang hay sợ sệt, Tề Mặc liền cất giọng trầm trầm: “Được thôi, Phương gia muốn lợi ích gì, mời Phương công tử đưa ra, chỉ cần Tề Mặc tôi cảm thấy hợp lý là được”.

Tuấn Kỷ mắt sáng ngời, giơ tay ngăn cản bố anh ta mở miệng đồng thời lên tiếng: “Tôi đã nghe tiếng người của Tề Gia từ lâu, dưới Tề lão đại có Tứ Ưng năng lực phi phàm, những người khác không thể sánh bằng. Nhưng đối với tôi quan trọng hơn là, Tề lão đại, tôi muốn Mộc Ly Tâm, thuộc hạ của anh”. Câu nói của Tuấn Kỷ khiến cả tòa nhà chính rơi vào trạng thái im lặng trong giây lát.

Ly Tâm ngây người, ngẩng đầu nhìn Tuấn Kỷ, bắt gặp anh ta mỉm cười với cô. Anh ta là có ý gì? Muốn cô làm gì cơ? Anh ta tưởng cô tình nguyện làm thuộc hạ của bất cứ người nào hay sao? Nghĩ đến đây, Ly Tâm quắc mắt với Tuấn Kỳ.

Tề Mặc hơi nheo mắt, một luồng khí lạnh tỏa ra từ người hắn bao trùm cả căn phòng. Cảm giác không khí như giảm đi mấy độ, Phương Hình cau mày nói: “Tuấn Kỷ, con…”.

“Ba, sự việc này con có chủ trương riêng”. Tuấn Kỷ quay sang nói với Phương Hình rồi lại quay đầu nhìn Tề Mặc. Đối diện với nộ khí rõ rệt của Tề Mặc, Tuấn Kỷ cứ như không có chuyện gì xảy ra, anh ta mỉm cười nói: “Tôi và Ly Tâm quen nhau từ lâu rồi, lúc tôi còn đang theo đuổi cô ấy làm bạn gái của tôi, không ngờ cô ấy bị Tề lão đại đưa đi mất. Tôi cho rằng dựa vào bản lĩnh của Ly Tâm, ở bên cạnh Tề lão đại cũng chẳng phải là loại nhân tài gì. Chỉ cần Tề lão đại đồng ý thả Ly Tâm, vụ mượn đường tôi sẽ thay mặt cha tôi nhận lời lão đại. Tôi nghĩ có chúng tôi đứng đằng sau giúp lão đại, Lam Bang sớm muộn gì cũng rơi vào tay áo các anh”.

Tuấn Kỷ nói xong giữ nguyên nụ cười nhìn thẳng vào đôi mắt băng giá của Tề Mặc. Trước đó, anh ta không biết Ly Tâm chính là Mộc Ly Tâm của Tề Gia. Trong quá trình đi tìm Ly Tâm, anh ta cũng từng nghe nói đến trong tổ chức ăn trộm có một cô gái tên Mộc Ly Tâm, sau đó bị Tề Gia đưa đi. Nhưng anh không thể ngờ đó chính là Ly Tâm anh ta tìm kiếm. Vì vậy dù biết tin tức nhưng anh không không tiếp tục lần theo đầu mối nên mới không tìm thấy Ly Tâm.

Bây giờ biết Ly Tâm đi theo Tề Mặc, Tuấn Kỷ đột nhiên hiểu ra tất cả những chuyện anh ta còn thắc mắc trong đầu. Nhưng anh ta quả thật không ngờ Ly Tâm có thể leo lên chiếc ghế thứ sáu ở Tề Gia, chỉ có điều hình như cô rất sợ Tề Mặc. Biết tính cách của Ly Tâm từ lâu nên Tuấn Kỷ cảm thấy không mấy dễ chịu, người phụ nữ anh ta nâng niu trên tay lại đi làm trâu làm ngựa cho kẻ khác. May mà gặp đúng lúc, tất nhiên anh ta sẽ không bỏ qua cơ hội đổi lấy nhi nữ tư tình. Dù sao cũng chỉ là việc mượn đường, không ảnh hưởng đến quyền lợi của Phương gia.

Ánh mắt Tề Mặc xuất hiện tia tức giận, hắn cất giọng lạnh lùng: “Đổi điều kiện khác”.

Tuấn Kỷ nhíu mày: “Tề lão đại, Lam Bang lớn như vậy chỉ đổi lấy một Ly Tâm, nhìn từ góc độ nào cũng là Tề lão đại có lợi. Hơn nữa, tôi không cho rằng còn lợi ích nào lớn hơn việc này”. Vừa nói anh ta vừa đưa mắt nhìn Ly Tâm.

Ly Tâm khép mi mắt, Tuấn Kỷ to gan thật, dám coi cô là lợi ích và đem ra trao đổi, cô có giá như vậy từ lúc nào chứ, rất tốt. Nghĩ đến đây, Ly Tâm chiếu lửa giận phừng phừng vào Tuấn Kỷ.

Tuấn Kỷ thấy vậy gượng cười lắc đầu: “Tôi muốn đổi lấy sự tự do cho cô, sau này cô muốn làm gì thì làm, muốn bay đi đâu thì bay”. Chứng kiến bộ dạng căng thẳng và bất lực của Ly Tâm, Tuấn Kỷ đoán Ly Tâm sống không thoải mái và vui vẻ khi ở bên cạnh Tề Mặc. Thật ra Tuấn Kỷ cũng không có ý đưa Ly Tâm về bên anh ta, làm trâu làm ngựa cho anh ta. Anh ta chỉ cảm thấy đây là cơ hội tốt giúp Ly Tâm có thể thoát khỏi sự trói buộc. Một người phụ nữ giống như cơn gió thì nên sống tự do tự tại trong không trung, như thế mới có thể toát ra phong thái tự nhiên nhất của cô.

Ly Tâm lặng người. Tự do ư, đã từ lâu lắm rồi cô không nghĩ đến điều này. Ly Tâm bất giác cúi đầu chăm chú nhìn Tề Mặc, Tề Mặc liệu có đồng ý đổi cô với Lam Bang?

Nghe Tuấn Kỷ nói vậy, Tề Mặc nói rõ ràng từng từ một với Tuấn Kỷ: “Ý của Phương công tử là tôi ngược đãi thuộc hạ của tôi?”

Tuấn Kỷ lắc đầu: “Không phải, chắc Tề lão đại hiểu ý của tôi”.

Ánh mắt Tề Mặc ngày càng lạnh lẽo, sát khí càng nồng đậm hơn, Phương Hình nhíu mày nháy mắt với Tuấn Kỷ. Phương gia của ông ta tuy không phải là gia tộc nhỏ nhưng không thấm vào đâu so với gia tộc có bề dày lịch sử cả trăm năm như Tề Gia. Tuấn Kỷ đúng là ăn gan báo mới dám công khai yêu cầu lấy người của vị lão đại máu lạnh tàn nhẫn này.

Tề Mặc toàn thân sát khí đằng đằng, hắn cất giọng trầm trầm: “Tôi cho Phương công tử một cơ hội nữa”.

Tuấn Kỷ không bận tâm đến ánh mắt cảnh cáo của Phương Hình, nếu Tề Mặc dám động thủ trên địa bàn của anh ta, người chịu thiệt chắc chắn không phải là Phương gia. Hơn nữa anh ta biết nếu Tề Mặc làm việc hồ đồ, hắn không thể đạt đến vị trí của ngày hôm nay, vì vậy anh ta im lặng nhìn Tề Mặc mà không chịu nhượng bộ.

“Nếu đã như vậy thì không còn gì để bàn. Người của tôi, không bao giờ có thể dùng lợi ích để suy xét giá trị của họ”.

Tề Mặc vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng, hắn đứng dậy kéo tay Ly Tâm đi ra ngoài. Nếu không phải Lam Bang vận chuyển một thứ quý giá, tương đối quan trọng với Tề Gia tới ranh giới giữa Trung Quốc và Nga, hắn sẽ không cần đến Phương gia mượn đường. Tề Gia và Phương gia từ trước đến nay không có quan hệ qua lại, nhưng hắn tin một khi lợi ích lớn hơn nguy hại, không ai sẽ từ chối. Có điều Phương gia dám yêu cầu hắn giao Ly Tâm, vậy thì không còn gì để nói. Dù không mượn được con đường này, Tề Gia gặp phiền phức hơn trong việc đối phó Lam Bang nhưng không cũng không đến mức hắn không thể đối phó nổi.

Tuấn Kỷ thấy Tề Mặc tỏ thái độ dứt khoát không hề do dự, anh ta đồng thời đứng bật dậy. Anh ta không ngờ Tề Mặc từ bỏ lợi ích lớn như vậy, không ngờ Tề Mặc kiên quyết chặn đứng mọi con đường, khiến hai bên không còn cơ hội thương lượng.

Thấy Tề Mặc từ chối một cách dứt khoát, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. Cô không phải là vật trao đổi lợi ích của ai đó, mặc dù hình như điều kiện trao đổi hoàn toàn có lợi cho cô nhưng Ly Tâm tự đáy lòng không hy vọng Tề Mặc trao đổi cô với Phương gia.

Ly Tâm cười híp mắt kéo tay Tề Mặc về chỗ ngồi, sau đó cô quay sang nói với Phương Hình và Tuấn Kỷ lúc này đều đứng dậy: “Nếu tin tức của tôi không sai, Lam Bang hiện cũng đang có xích mích với quý vị”.

Ly Tâm không phải ngốc nghếch, nghe nội dung cuộc nói chuyện của mấy người đàn ông cô có thể đoán ra Tề Mặc và Lam Bang đã chính thức khai chiến, việc mượn đường chắc chắn có liên quan đến Lam Bang. Một khi cô đã đi theo Tề Mặc thì tự nhiên cô sẽ giúp hắn, nhưng trở mặt với Phương gia không phải là phương án hay, do đó cô mới quyết định lôi Tuấn Kỷ xuống bùn, lật lại tư thế đàm phán.

Tề Mặc hơi nhíu mày, lập tức dừng bước, hắn đảo mắt qua Ly Tâm, nộ khí ngút trời từ đáy mắt hắn đã giảm đi đôi chút. Sau đó Tề Mặc lạnh lùng nhìn Phương Hình và Tuấn Kỷ ở phía đối diện, thông tin Ly Tâm vừa nói hắn chưa từng nghe qua.

Hết chương 93