Truyện Ngôn Tình » Đạo tình » Đạo Tình | Chương 106: Thiên thần hay ác quỷ

Đạo Tình | Chương 106: Thiên thần hay ác quỷ

Ly Tâm không quay lại phòng VIP mà bế Phong Vân William đi thẳng ra chỗ đậu ô tô. Tề Mặc đã ngồi sẵn trong chiếc Cadillac, như sớm đoán biết cô sẽ rời khỏi khu giải trí. Ly Tâm cười tươi với Tề Mặc rồi chui vào trong xe.

 

“Lão đại, bên Hắc Ưng có tin rồi”. Lập Hộ lên tiếng.

Jiaowen thở dài một hơi rất khoa trương, anh ta mở miệng cằn nhằn: “Tôi mới được nghỉ ngơi một ngày thôi mà, được ở nơi tuyệt vời như thế này tôi chẳng muốn đi đâu hết. Hắc Ưng giục gì mà giục?”

Tề Mặc nhắm mắt tựa người vào thành ghế phía sau, hắn cất giọng lạnh lùng: “Quay về”.

Hồng Ưng và Lập Hộ nghe nói vậy lập tức gật đầu. Ly Tâm hiểu ý Tề Mặc không phải quay về ngôi biệt thự ở Hawaii mà trở về đại bản doanh của Tề Gia ở Mỹ. Thời gian này là thời gian đối đầu căng thẳng với Lam Bang, lão đại nên ở đại bản doanh. Để thuộc hạ ở bên ngoài vất vả còn bản thân nhàn rỗi ở Hawaii thì không phải là tác phong của Tề Mặc.

Ly Tâm ngồi cạnh Tề Mặc, cô đặt Phong Vân William xuống bên cạnh cô. Ở phía đối diện, Jiaowen cười híp mắt với cô, anh ta liếc Tề Mặc rồi cởi áo khoác ném cho Ly Tâm, đồng thời nháy mắt với cô.

Ly Tâm mỉm cười: “Jiaowen lão đại quả là chu đáo thật”. Nói xong cô cầm áo khoác của Jiaowen cuộn vào thân thể gần như trần truồng Phong Vân William.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Jiaowen hừ một tiếng lạnh lùng rồi quay đi. Nếu không phải thấy Tề Mặc coi trọng cô, còn lâu anh ta mới hy sinh áo khoác cho tên tiểu quỷ đó.

Phong Vân William dường như quá sợ hãi, đến bây giờ mặt cậu ta vẫn đầy vẻ hoảng hốt, hai tay cậu ta nắm chặt tay Ly Tâm không rời, thân thể áp sát vào người Ly Tâm như muốn chui vào lòng cô.

Ly Tâm thấy vậy chỉ lắc đầu và vỗ nhẹ lên lưng Phong Vân William. Cô không có thói quen ôm người khác, dù Phong Vân William có vẻ bé nhỏ hơn một đứa trẻ mười hai tuổi phát triển bình thường, dù thân hình cậu bé cùng lắm khoảng mười tuổi nhưng cô cũng không muốn ôm vào lòng. Hơn nữa bên cạnh cô còn có Tề Mặc, hắn không thể hiện thái độ nhưng không khí tỏa ra từ người hắn ngày càng lạnh lẽo.

“Tiểu quỷ, mày không bị muốn ném ra ngoài thì tốt nhất nên ngoan ngoãn ngồi im, nếu không tự gánh hậu quả”. Jiaowen cũng nhận ra nộ khí của Tề Mặc, anh ta nhếch mép nở nụ cười gian tà.

Phong Vân William hình như là đứa trẻ rất nhạy cảm, nó phát giác chỉ có Ly Tâm đối xử tốt với nó, còn những người khác giữ thái độ lạnh lùng, đặc biệt là người ngồi bên cạnh Ly Tâm sát khí đằng đằng. Nó liền cuộn chặt người, chỉ có tay vẫn nắm tay Ly Tâm.

“Ngủ một giấc sẽ…”. Ly Tâm còn chưa nói hết câu, Tề Mặc ra tay nhanh như tia chớp đập vào cổ Phong Vân William. Phong Vân William lập tức ngất lịm trên ghế ô tô.

Ly Tâm sững sờ, cô sờ mũi Phong Vân William kiểm tra xem còn hơi thở. Sau đó, Ly Tâm quay sang nhìn Tề Mặc: “Nó vẫn chỉ là đứa trẻ”.

Tề Mặc không nói một lời nào, hắn giơ tay vòng qua eo Ly Tâm và kéo cô ngồi lên đùi hắn. Sau đó hắn ôm chặt lấy cô, nhắm mắt gục đầu xuống vai cô.

Ly Tâm lườm Tề Mặc, đưa mắt qua bên này bắt gặp nụ cười mờ ám của Jiaowen. Ly Tâm không thèm để ý đến Jiaowen, cô đưa hai tay ôm đầu Tề Mặc. Thấy cử chỉ của Ly Tâm sức tự nhiên, Jiaowen bất giác cau mày rồi quay sang nói chuyện với Hồng Ưng.

————————-

Tại đại bản danh của Tề Gia ở nước Mỹ, Hắc Ưng thay mặt Tề Mặc giải quyết công việc. Xem ra anh ta xử lý rất tốt, không khí trong khu biệt thự vẫn bình thường, không hề có mùi căng thẳng mặc dù đã trở mặt với Lam Bang.

Ở trong tòa nhà chính, đám Tề Mặc và Ly Tâm quan sát màn hình lớn trước mặt. Trên màn ảnh, Lam Tư có tư thế ung dung tự tại vỗ tay tán thưởng: “Tôi đúng là đã coi thường anh, không ngờ chúng ta vẫn có thể gặp mặt, vụ này khiến tôi không thể không kinh ngạc. Tề Mặc, chào mừng anh trở về bình an”.

Tề Mặc ngồi trên ghế sofa lạnh lùng nhìn Lam Tư: “Vậy sao?”

Lam Tư nở nụ cười mê hoặc: “Tất nhiên rồi, tôi vốn nghĩ nếu xoáy nước không thể lấy mạng anh, ít nhất cũng khiến anh thiệt hại tám chín phần, không ngờ ngay sau đó còn một trận bão lớn mà anh vẫn có thể quay về, còn lành lặn nguyên vẹn. Tôi thật sự khâm phục anh. Lam Tư tôi cả đời này chưa từng nói khâm phục ai, nhưng anh rất xứng đáng, xứng đáng làm đối thủ của tôi”.

Câu nói của Lam Tư rất thẳng thắn khiến Ly Tâm bất giác chớp chớp mắt. Hai bên đối chọi với nhau bao nhiêu năm, dù Tề Mặc không nói, Ly Tâm cũng có thể cảm nhận được Tề Mặc khá coi trọng Lam Tư. Kỳ phùng địch thủ là như vậy, mặc dù đối địch nhưng vẫn kính trọng nhau.

Ánh mắt Tề Mặc lóe lên một tia sắc bén, hắn nhếch mép nở nụ cười lạnh lẽo. Ở đầu bên kia Lam Tư thấy vậy cũng nở nụ cười yêu mị: “Lần này coi như anh thắng. Có điều nếu tôi không phải quá tự tin, tin chắc anh không thể sống quay về, tôi cũng không sơ suất như vậy, anh cũng không thẳng nổi tôi. Jiaowen, anh nói có đúng không?”

Jiaowen nâng ly rượu mỉm: “Nói những điều này có tác dụng gì không?”

Lam Tư liền cười ha hả: “Anh nói đúng, hợp với ý tôi. Thắng là thắng, thua là thua. Lam Tư tôi không phải là người thua không nổi, chỉ một gia tộc William mà thôi, đối với tôi chẳng là gì hết”.

Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Gặp lại anh sau”.

“Được”. Lam Tư lập tức thu lại nụ cười, chỉ nhìn Tề Mặc chăm chú, ánh mắt anh ta không phải ngạo mạn mà chứa đựng sự hưng phấn khi gặp một đối thủ dũng mãnh.

“Lần này xem trong hai chúng ta ai mới là kẻ mạnh thật sự”. Khóe mắt Lam Tư cong lên, sự hưng phấn, ngông cuồng và tanh máu của anh ta trong phút chốc nhiễm lên Tề Mặc.

Jiaowen ra hiệu Lập Hộ tắt hệ thống liên lạc, gương mặt anh ta lộ vẻ nghiêm túc: “Lần này chúng ta nhất định phải thận trọng, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng”.

Tề Mặc gật đầu. Hồng Ưng cũng lên tiếng: “Theo tôi thấy….”.

Mấy người đàn ông bắt đầu cuộc thảo luận nghiêm túc. Ly Tâm tuy ngồi ở gần đấy nhưng cô chẳng hiểu họ nói gì. Mấy người đàn ông không hề có ý dấu giếm Ly Tâm, chỉ là cô không có nền tảng kiến thức của giới hắc đạo nên đối với những vấn đề sâu xa, cô nghe không vào tai.

Ly Tâm bất giác nhíu mày, cô chỉ chuyên tâm lắng nghe mà không lên tiếng. Cô không tin cô không thể dung hợp vào Tề Gia, thứ cô cần là thời gian và quá trình học hỏi.

“Cô không hiểu?” Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, Jiaowen tựa vào thành ghế sofa hai tay khoanh trước ngực mỉm cười với Ly Tâm.

“Đúng”. Ly Tâm gật đầu, thẳng thắn thừa nhận.

Jiaowen gật gù: “Không hiểu thì phải học hỏi thêm, không biết phải tìm mọi cách để biết bằng được. Tề Gia không cần người vô dụng. Chém giết không phải là chuyện thường xảy ra, muốn đứng bên cạnh Tề Mặc, cô còn kém xa”.

Nghe lời dạy bảo của Jiaowen, Ly Tâm trầm mặc mà không lên tiếng. Jiaowen nói đúng, nếu cô chỉ làm thuộc hạ của Tề Mặc như trước kia, Tề Mặc nói sao cô làm vậy thì quá dễ dàng. Nhưng bây giờ cô thích Tề Mặc, cô không chỉ muốn làm thuộc hạ của hắn mà muốn đứng bên cạnh hắn, muốn cùng hắn gánh vác giang sơn. Nhưng với năng lực của cô bây giờ thì cô vẫn chưa có tư cách đó.

Tề Mặc nãy giờ không rời mắt khỏi Ly Tâm. Hắn giơ tay về phía cô, Ly Tâm lập tức đứng dậy đi đến bên Tề Mặc và nắm chặt tay hắn. Tề Mặc kéo cô vào lòng: “Em phải học”.

“Em biết”. Ly Tâm gật đầu.

Tề Mặc vỗ nhẹ vào lưng để khích lệ Ly Tâm. Nếu làm thuộc hạ chỉ cần hắn thích là xong, nhưng nếu là phu nhân của hắn thì phải được tất cả mọi người trong Tề Gia ủng hộ và yêu mến. Tất nhiên một khi hắn thích hắn có thể cưới cô về mà không ai dám phát biểu ý kiến, nhưng nếu mọi người không phục sẽ là một điều bất lợi đối với cô.

Trong thế giới đen tối, kẻ nào mạnh sẽ có tất cả, muốn mọi người phục tùng chỉ là chuyện nhỏ. Đây là quy tắc bất thành văn của giới hắc đạo, chỉ cần anh đủ mạnh, anh muốn điều khiển thiên hạ thế nào cũng được. Còn nếu anh không đủ năng lực, anh sẽ bị diệt vong. Cá lớn nuốt cá bé là chân lý bất biến.

Hắn không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Ly Tâm, Tề Gia không thể tồn tại một nữ chủ nhân ngu ngơ. Một khi mọi người không trung thành với nữ chủ nhân, cô không thể tồn tại trong thế giới âm mưu và thủ đoạn, đến lúc đó cô chỉ có con đường bị hủy diệt.

Tề Mặc không hiểu thế nào là sủng ái, thế nào là nghĩ cho người khác, hắn chỉ biết đi con đường tốt nhất. Thích một người, muốn cô ở bên cạnh hắn trọn đời không có nghĩa là nâng niu và bảo vệ từng ly từng tý mà hắn phải khiến cô tự nâng cao năng lực của bản thân, khiến cô có thể tự giang rộng đôi cánh, tự mình đối mặt với gió bão. Kể từ lần đầu tiên gặp Ly Tâm, hắn vô tình hay hữu ý cũng đã làm như vậy, cô không mạnh mẽ thì hắn sẽ bồi dưỡng cô trở thành kẻ mạnh.

Tựa người vào Tề Mặc, Ly Tâm như có thần giao cách cảm ý được tâm tình của hắn, cô ngẩng lên nhìn vào mắt Tề Mặc: “Em nhất định sẽ làm tốt”.

Đối diện với đôi mắt đầy kiên định của Ly Tâm, Tề Mặc nhếch mép nở nụ cười vui mừng. Hắn cất giọng trầm trầm: “Vị trí nữ chủ nhân không xa nhưng cũng không gần, tôi hy vọng em có thể ngồi cả đời”.

Jiaowen ở bên cạnh bất giác nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt kinh ngạc. Câu nói này là một lời hứa hẹn Tề Mặc sẽ cưới Ly Tâm? Tề Mặc thật sự quyết tâm cưới cô? Tuy nhiên sự kinh ngạc chỉ tồn tại trong một hai giây, anh ta đã sớm đoán ra điều này. Tính cách của Tề Mặc một khi không để ý đến ai thì coi nhẹ đến cùng, chú ý đến ai thì tuyệt đối không buông tay.

Trước đây anh ta biết Ly Tâm là một người đặc biệt với Tề Mặc, nhưng anh ta nghĩ Tề Mặc chỉ coi Ly Tâm như tình nhân, bởi vì ai gặp Ly Tâm cũng sẽ nhận ra cô không có năng lực ngồi lên vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia. Tề Gia là gia tộc có lịch sử trăm năm, có mối quan hệ trong dòng họ rất lằng nhằng phức tạp. Một người không có năng lực sớm muộn gì cũng sẽ bị lật đổ. Nếu Tề Mặc đã thích cô thì làm tình nhân của hắn là tốt rồi, ít nhất cả đời này cô sẽ vô tư an nhàn.

Chỉ không ngờ tính cách của Ly Tâm ngoại nhu nội cương, mà Tề Mặc hiển nhiên tán thưởng điều đó. Một khi xác định để cô ở bên cạnh thì phải cho cô danh chính ngôn thuận, đây đúng là phong cách của Tề Mặc.

“Vâng”. Ly Tâm hiểu Tề Mặc cần điều gì, lo lắng điều gì. Tuy Tề Mặc chưa bao giờ biểu lộ ra nhưng cô biết cô cần phải làm gì.

“Được rồi, được rồi, bàn luận cả buổi sáng, đói bụng quá rồi. Tề, tôi sẽ kiện anh tội ngược đãi”. Jiaowen đột nhiên kêu lên, phá vỡ không khí trầm lắng.

Tề Mặc liền quay đầu lạnh lùng nhìn anh ta, Jiaowen nhún vai, gương mặt tỏ ra vô tội.

Nghe Jiaowen nhắc đến đói bụng, Ly Tâm liền cảm thấy bụng cô biểu tình đòi ăn. Ly Tâm đột nhiên nhớ ra điều gì, vội vàng đứng dậy nói:  ”Để em đi gọi”. Nói xong cô liền chạy ra ngoài, để lại Tề Mặc nhăn mặt nhíu mày.

Ly Tâm chạy về ngôi biệt thự cô và Tề Mặc ở ngay bên cạnh đó. Cô vừa mở cửa bắt gặp Phong Vân William đang ngồi bó gối trên nền nhà. Thấy cô xuất hiện, Phong Vân William liền đứng dậy lao vào lòng Ly Tâm, nước mắt chảy dài trên gò má cậu bé.

Ly Tâm vội nói: “Đừng khóc, khóc gì chứ, nam tử hán chảy máu chứ không rơi lệ, đừng khóc nữa”. Vừa nói cô vừa lau nước mắt cho Phong Vân William và vỗ lưng an ủi cậu bé. Sau khi về đến nước Mỹ nghỉ ngơi một đêm, mới sáng sớm cô đã bị lôi đến phòng hội nghị của tòa nhà chính nên nhất thời quên mất cậu bé.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Phong Vân William liền ôm chặt lưng Ly Tâm, mím môi cố không để nước mắt chảy xuống. Bộ dạng của cậu bé vô cùng đáng thương và ngoan ngoãn khiến người khác nhìn thấy không khỏi mủi lòng.

Ly Tâm lắc đầu không lên tiếng. Nghe bụng Phong Vân William kêu lục bục Ly Tâm mới chú ý đến sắc mặt trắng bệch của cậu bé. Cô liền cất cao giọng: “Em nhịn đói mấy ngày rồi?”.

Phong Vân William trầm mặc một lúc rồi giơ ba ngón tay. Ly Tâm thầm trách bản thân, kể từ lúc cô đưa cậu bé đi, một ngày một đêm qua cô không chăm sóc cậu bé. Ly Tâm kéo tay Phong Vân William: “Em tỉnh bao lâu rồi? Tại sao không tìm người hầu?” Cô đoán cậu bé thức giấc lâu rồi vì bộ dạng cậu tương đối tỉnh táo.

Phong Vân William dụi đầu vào người Ly Tâm, toàn thân cậu bé vẫn run rẩy. Ly Tâm lại thở dài vỗ lưng Phong Vân William. Cô nhất thời quên mất đây là nơi nào, là đại bản doanh của Tề Gia, người ở đây con mắt cao hơn trời. Cô đi theo Tề Mặc nên mới có kẻ hầu người hạ, bằng không cô cũng hiểu rõ bản thân sẽ chẳng được ai nhòm ngó tới.

Ly Tâm bất giác vuốt tóc Phong Vân William: “Tôi đã đưa em đến đây thì sẽ không bỏ mặc em, nếu không ban đầu tôi đã không mua em. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm”. Vừa nói cô vừa dắt tay Phong Vân William đi ra ngoài.

“Ai cho em đưa nó tới nơi này?” Tề Mặc nhìn Ly Tâm đang nắm tay Phong Vân William bằng ánh mắt sắc lạnh. Phong Vân William liền đứng nép sau lưng Ly Tâm.

“Em đưa cậu bé đến ăn cơm. Lão đại, đừng nói anh là tiết kiệm chút cơm này đấy nhé?” Ly Tâm cau mày nhìn Tề Mặc. Hắn tức giận gì chứ? Thật chẳng hiểu ra làm sao, Tề Gia kiệt sỉ đến thế là cùng ư?

Tề Mặc lập tức đứng dậy đi hai bước đến chỗ Ly Tâm, hắn đưa tay nhanh như xẹt điện túm cổ Phong Vân William ném ra ngoài. Bên ngoài có tiếng đồ vật rơi bịch xuống nền đất.

Ly Tâm vội quay người, thấy Phong Vân William nằm sõng soài ở trước cửa, cậu bé lập cập chuẩn bị đứng lên. Chân tay cậu bé rớm máu, toàn thân rất thảm hại. Ly Tâm cất cao giọng với Tề Mặc: “Lão đại làm gì vậy? Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà”. Nói rồi cô bước tới chỗ Phong Vân William.

Tề Mặc hừ một tiếng túm lấy tay Ly Tâm: “Ăn cơm”. Hắn kéo Ly Tâm đi về phía bàn ăn ấn cô vào chỗ ngồi.

Ly Tâm đang định mở miệng, Jiaowen ngồi bên cạnh lên tiếng: “Nơi này không phải bất cứ ai cũng có thể vào, bàn ăn này không phải bất cứ người nào cũng có thể ngồi. Một tên oắt con nô lệ không có tư cách vào đây”.

Ly Tâm hơi sững người, cô quay đầu bắt gặp Phong Vân William đang đứng ở cửa nhìn cô chăm chú. Bộ dạng của cậu bé muốn vào nhưng không dám vào, muốn lui ra nhưng không biết đi đâu. Ly Tâm nhíu chặt đôi lông mày, đây là quy tắc của Tề Gia, thảo nào cô chỉ gặp mấy gương mặt quen thuộc ở tòa nhà chính. Ly Tâm không ngờ Tề Mặc lại có quy tắc như vậy, may mà Jiaowen chỉ bảo cho cô.

Ly Tâm im lặng một lúc rồi gật đầu: “Tôi biết rồi”. Vừa nói cô vừa bắt đầu ăn cơm, cô lập tức lấy lại thần sắc như lúc bình thường.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm chăm chú. Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Ly Tâm ngẩng mặt mỉm cười với hắn rồi gắp món ăn cô thích nhất bỏ vào bát hắn. Cô nói nhỏ: “Em hiểu, em không tức giận”.

“Em có tư cách gì mà tức giận”. Tề Mặc sa sầm mặt, cất giọng nói lạnh lùng rồi quay đi chỗ khác. Ly Tâm bất giác lắc đầu, người đàn ông này đúng là bá đạo quá.

“Anh bạn nhỏ, sắp chết đói đến nơi rồi phải không?” Ly Tâm kết thúc bữa cơm với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường. Cô dặn dò người hầu chuẩn bị đồ ăn rồi kéo Phong Vân William trở lại ngôi biệt thự của Tề Mặc.

Phong Vân William vừa ra sức nhét thức ăn đầy mồm vừa lắc đầu, bộ dạng của cậu bé vô cùng đáng thương.

Nhìn Phong Vân William ăn cơm, trong lòng Ly Tâm cảm thấy hơi thương xót. Hào môn có quy tắc của hào môn, cô không đủ năng lực nên không thể nào vượt qua quy tắc của Tề Mặc, thành ra cậu bé lại bị bỏ đói thêm một lúc.

“A…a…”. Đang mải suy nghĩ, Ly Tâm bị tiếng kêu “Aaa” của Phong Vân William cắt ngang. Cô đưa mắt nhìn thì thấy cậu bé đã chén sạch sẽ đồ ăn trên bàn. Phong Vân William nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm và lo lắng, tay cậu bé không ngừng làm động tác gì đó.

Ly Tâm mỉm cười: “Em nên quan tâm đến bản thân, không cần phải lo lắng cho tôi. Còn nữa, tôi không biết thủ ngữ nên không hiểu em muốn nói gì”.

Phong Vân William lộ vẻ thất vọng, cậu bé đi vòng qua bàn ăn đến bên Ly Tâm và ngồi lên đùi cô. Cậu bé ôm thắt lưng Ly Tâm và nở nụ cười ngọt ngào với cô.

Ly Tâm bế Phong Vân William đặt lên giường, cô nghiêm mặt nói với cậu bé: “Tôi không thích bế người khác, dù em chỉ là trẻ con cũng vậy. Còn nữa, nếu em không muốn cười thì đừng cười, em không cần lấy lòng tôi. Tôi sẽ không bỏ mặc em, tôi đã nói rồi, tôi đã đưa em về đây thì sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc em, em không cần tìm cách nịnh nọt tôi”. Phong Vân William ngây người trong giây lát, đôi mắt đẹp đẽ của cậu bé ngân ngấn nước.

“Không được khóc”. Ly Tâm cất giọng lạnh lùng, khiến Phong Vân William sợ đến mức không dám chảy nước mắt.

Ly Tâm nói tiếp: “Em đã mười hai tuổi rồi nên không thể động một tý là khóc lóc. Tôi không biết cuộc sống trước đây của em như thế nào, nhưng đã là con trai thì đừng dễ dàng rơi lệ, tôi không thích điều đó. Dù em giả vờ hay khóc thật đi chăng nữa, nước mắt cũng không có tác dụng đối với tôi, tôi sẽ không bao giờ thương xót mấy thứ đó”. Từ nhỏ đã trải qua rất nhiều chuyện nên cô chẳng tin vào nước mắt.

Phong Vân William ngây người trong giây lát rồi mấp máy môi: “Đây là cách sinh tồn mẹ dạy em”.

Ly Tâm hiểu ý Phong Vân William, cô lắc đầu ngồi xuống bên cạnh cậu bé, lấy thuốc bôi thuốc lên vết thương của cậu bé: “Nước mắt của em đúng là rất đẹp, có thể khơi gợi lòng thương xót của con người và khiến người ta muốn bảo vệ em. Nhưng em đừng quên nơi này là Tề Gia, tất cả mọi người ở đây đều không tin vào nước mắt”

Ngừng một lát, Ly Tâm đưa mắt nhìn Phong Vân William rồi cất giọng bình thản: “Anh bạn nhỏ, tôi biết sinh tồn ở gia tộc hắc đạo không phải là dễ dàng, em là con cháu dòng dõi chính thống nhỏ bé và yếu ớt như thế này lại sống ở bên ngoài, vậy mà bao nhiêu năm em cũng vượt qua được. Bản thân em có gì, em không lừa người khác nổi đâu, nếu không có chút thủ đoạn thì không thể nào sinh tồn, mà nước mắt chắc chắn không phải điều kiện có thể sinh tồn”.

Sau khi được nghe kể về quá khứ của Tề Mặc, Ly Tâm biết thế giới hắc đạo đen tối vô cùng. Một đứa trẻ là con riêng lại xinh đẹp và yếu ớt như Phong Vân William muốn bảo toàn sinh mạng không thể thiếu thủ đoạn và tài trí. Đặc biệt cậu bé lại là con cháu hệ chính thống trong một gia tộc phức tạp như gia tộc William. Cậu bé có thể sống đến ngày hôm nay, chắc chắn con người thật của cậu bé không như biểu hiện bề ngoài, thuần khiết và trong sạch không thích hợp với hắc đạo.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Phong Vân William bất giác chớp chớp mắt nhìn Ly Tâm, ánh mắt cậu không yếu ớt và đáng thương như vừa rồi mà toát ra vẻ bình tĩnh như không hề bất ngờ khi bị Ly Tâm lật tẩy, một sự trầm tĩnh vượt quá độ tuổi của cậu.

Ly Tâm gật đầu: “Thế mới đúng, tôi tin con cháu dòng dõi chính thống của gia tộc William, cánh tay phải của Lam Bang phải là người như vậy. Thông minh, cơ trí và khôn ngoan mới xứng với khí chất của em”.

Phong Vân William mỉm cười ngượng ngùng, cậu ngẩng đầu mấp máy môi với Ly Tâm: “Tại sao chị lại nói cho em biết?”

Phong Vân William cảm thấy hơi tò mò khi bị Ly Tâm vạch trần mặt nạ ngụy trang. Cậu ta không cảm thấy lạ khi cô có thể nhìn ra bộ mặt thật của cậu vì nơi này là Tề Gia, gia tộc hàng đầu của giới hắc đạo. Cậu biết không thể che dấu bọn họ, hôm nay khi đối mặt với Tề Mặc và Jiaowen, cậu biết bọn họ đã nhìn ra bộ mặt thật của cậu”.

Nhưng bình thường khi xảy ra chuyện này, người khác sẽ tương kế tựu kế để xem cậu giở trò gì. Tại sao Ly Tâm nói thẳng với cậu, về điểm này cậu không khỏi hiếu kỳ.

Ly Tâm nhìn theo khẩu hình của Phong Vân William, cô cười cười: “Không tại sao cả, mỗi con người đều có tấm mặt nạ và thủ đoạn riêng để đối phó với cuộc sống. Tôi chỉ là không muốn nhìn thấy một cậu bé thông minh giả vờ yếu ớt. Tuy tôi không lợi hại bằng người khác nhưng em cũng đừng làm nhục IQ của tôi như vậy”.

Phong Vân William bật cười: “Đúng là chị kém hơn người khác nhiều”.

Ly Tâm lườm Phong Vân William, cậu bé nhìn Ly Tâm bằng vẻ mặt nghiêm túc, môi tiếp tục mấp máy: “Vậy chị chuẩn bị xử lý tôi thế nào?”

“Chuẩn bị gì cơ? Em nói tôi cần chuẩn bị gì?” Ly Tâm hỏi lại.

Phong Vân William cười cười, cậu dùng khẩu hình nói từ tốn: “Tại sao chị lại mua tôi? Chắc không phải chị mở lòng từ bi hay vì tôi là con riêng nên lưu tình đấy chứ? Tôi muốn biết tôi có tác dụng gì?”

Nhìn thấy ánh mắt vừa ngây thơ vừa châm biếm và những lời nói sắc bén của Phong Vân William, Ly Tâm tức giận trừng mắt với cậu bé: “Em nghĩ ngợi nhiều quá đấy. Tôi chỉ là thấy em xinh đẹp nên không muốn em bị hủy hoại. Em nghĩ em có tác dụng gì hay sao? Người của gia tộc William dù ghê sớm đến mấy cũng bị Jiaowen tiêu diệt, ngay cả lão đại của em cũng không thoát khỏi, em có bản lĩnh gì gây nên sóng gió ở Tề Gia?”.

Lời nói của Ly Tâm không hề tỏ ra coi thường và khoa trương, cô chỉ nói ra một sự thật mà thôi. Phong Vân William bất giác mỉm cười: “Xem ra số tôi gặp may”.

“Em biết thì tốt rồi”. Ly Tâm lườm Phong Vân William, gõ lên đầu cậu bé rồi đột nhiên cô nhấn mạnh: “Em đừng tính giở trò gì ở đây. Người của Tề Gia tuy không phải là người tốt nhưng bọn họ đều rất ngạo mạn, nếu em không bày trò, bọn họ tự nhiên sẽ chẳng động đến em. Tôi không muốn một cậu bé đẹp đẽ như em bị hủy diệt. Em nhớ phải giữ chừng mực, đừng có vượt quá khuôn khổ biết chưa hả?”.

Phong Vân William chăm chú nhìn Ly Tâm một lúc rồi đột nhiên mấp máy môi: “Tôi biết nguyên nhân vì sao chị được Tề lão đại yêu thương, nhưng những người khác không kính trọng chị”.

Ly Tâm cau mày nhìn Phong Vân William, chờ đợi câu nói tiếp theo của cậu ta. Phong Vân William nói chậm rãi: “Tề Gia xuất hiện một cô ngốc như chị, khâm phục, khâm phục quá”.

“Em nói gì hả?” Ly Tâm không ngờ cậu bé lại nói câu này, cô liền tung nắm đấm về phía Phong Vân William. Phong Vân William phản ứng nhanh lộn mấy vòng trên giường, tránh được cú đấm của Ly Tâm.

Phong Vân William ngồi ở mép giường bên kia, cậu ta nhìn Ly Tâm rồi lắc đầu: “Chị có biết tại sao gọi là hắc đạo không? Đó là vì mọi việc diễn ra trong bóng tối, không thể lộ ra bên ngoài. Vậy mà chị hành sự kiểu quang minh chính đại. Sống ở nơi như thế này hành vi của chị đúng là muốn tự sát”.

Quang minh chính đại? Lần đầu tiên có người dùng từ này với cô, Ly Tâm bất giác ngây người, cô làm việc quang minh chính đại ư? đi ăn trộm cũng là quang minh chính đại?

“Trong giới hắc đạo nhắc đến từ quang minh chính đại thì chính là kẻ ngốc. Đặc biệt với những người như Tề lão đại hay Lam Tư lão đại, chị đừng bao giờ nhắc đến từ này. Hôm nay chị khuyên nhủ tôi kiểu đó, nếu tôi bề ngoài giả vờ ngoan ngoãn nghe lời nhưng đằng sau có những hành động trái ngược liệu chị có nắm được? Tôi có thể sinh tồn ở gia tộc William, chị tưởng từ trong cốt tủy của tôi muốn sống an lành? Nói cho chị biết, cách tự bảo vệ bản thân tốt nhất chính là phản kích, chính là tạo ra thế lực cho bản thân”. Phong Vân William nhìn Ly Tâm một lúc rồi lắc đầu: “Nói với chị cũng chỉ tốn nước bọt thôi”.

Ly Tâm nhăn mặt khi thấy Phong Vân William có bộ dạng nhỏ bé yếu ớt nhưng lời nói vô cùng mưu lược và sắc bén, hoàn toàn không phù hợp với ngoại hình của cậu ta. Thằng bé này đúng là thâm sâu khó lường.

Cô cau mày cất giọng đầy tức giận: “Tại sao em nói cho tôi biết”.

Phong Vân William tựa người vào thành giường, nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt coi thường: “Vì tôi cảm thấy chị đang làm nhục IQ của tôi”.

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William. Cô đã sớm đoán ra thằng bé này không phải là người đơn giản, nhưng không ngờ quá đáng đến mức này. Cô nói lạnh lùng: “Vậy tôi không làm nhục nữa, tôi trực tiếp giải quyết cho xong”. Vừa nói cô vừa rút khẩu súng chĩa thẳng vào Phong Vân William.

Phong Vân William lắc đầu mấp máy môi: “Rõ ràng chị không muốn giết tôi, dọa nạt tôi làm gì chứ?”

Một câu nói trúng tâm tư của Ly Tâm, cô liền thay đổi sắc mặt, hừ một tiếng cất khẩu súng vào trong áo và ngồi xuống giường. Nếu muốn giết thằng bé, cô đã không đưa nó về đây, thằng bé này tinh ý thật.

Bắt gặp vẻ mặt bình tĩnh trở lại của Ly Tâm, Phong Vân William gật đầu mấp máy môi: “Như vậy mới đúng, không được bộc lộ tâm trạng ra ngoài là bước đầu tiên tiến đến vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia”.

Ly Tâm nhíu mày hỏi: “Em rốt cuộc bao nhiêu tuổi hả?”

Phong Vân William cười nhạt, ánh mắt cậu ta thâm trầm như đám Hồng Ưng chứ không phải là ánh mắt của một đứa trẻ. Vài giây sau, cậu ta mở miệng: “Tề lão đại nắm quyền hành ở Tề Gia năm 18 tuổi, tôi như thế này cũng không phải là chuyện kỳ lạ. Thân thế của chúng tôi đã định chúng tôi không thể đi con đường dễ chịu. Muốn bảo toàn mạng sống, chỉ có thể gấp rút trưởng thành”.

  • Lê Kiều Oanh
    tuyệt vời !!!
  • Hoàng Ngân
    ấn tượng sâu sắc, dù đọc lại vẫn hay như lần đầu tiên
  • Hoai Bui
    dao tinh la hay nhat