Truyện ngôn tình » Cô nàng không muốn kết hôn » Cô nàng không muốn kết hôn

Cô nàng không muốn kết hôn

Bạn Có thể dùng 2 phím mũi tên trái phải để chuyển qua lại giữa các chương truyện


  Nhẹ nhàng tựa vào bàn bếp trong phòng trà, Hạ Di Hàng lén lút thở dài một hơi. Chỉ mới qua một buổi sáng mà thôi, cô đã cảm thấy như một năm đi qua, toàn thân cứng ngắc, tứ chi như nhũn ra, đây hết thảy cũng là nhờ vị tổng giám đốc vừa về nước kia ban tặng cho.

 

          Không biết tại sao, cho dù bây giờ đã qua rồi nhưng chỉ cần nhắm mắt, trong đầu cô sẽ hiện lên cặp mắt sắc bén đáng sợ kia, cô chợt nhớ tới những lời nhận xét mà người ta dành cho vị tổng giám đốc này, tất cả mọi người đều nói, ánh mắt của anh ta là đáng sợ nhất, không ngờ đó là sự thật. 

 

          Chừng qua mười mấy phút đồng hồ, cô mới miễn cưỡng giơ tay lên, làm một ly trà nóng, khi màu khói trắng nghi ngút khuếch tán cả căn phòng, cô nhắm mắt lại, cảm giác được sự thấp thỏm, lo lắng trong buổi họp hôm nay dừng được lặng xuống.

 

          Lần đầu tiên cảm thấy may mắn bởi sự kiên trì của mình, cô không thích uống những túi cà phê và túi trà bán đầy đường kia, cô chỉ thích trong ngăn kéo của mình có giữ một lon lá trà tự nhiên, cô cảm thấy, thói quen này có thể giúp cô trấn an được rất nhiều.

 

          “Di Hàng.” Một giọng nói nam tính phá vỡ sự lặng yên của căn phòng.

 

          Không cần mở mắt ra cô cũng biết đây là ai, cô lễ phép kêu một tiếng: “Quản lý.”

 

          “Aizzz, nói bao nhiêu lần rồi, khi chỉ có hai người chúng ta thì cứ gọi anh là Miễn Hoa đi.” Từ Miễn Hoa cười nhìn trợ thủ đắc lực của mình. 

 

          Nhàn nhạt dời con ngươi đi, né tránh nụ cười rạng rỡ quá mức của anh ta, xem ra, người đã từng làm cô dao động không dứt, bây giờ đã không còn cho cô một chút cảm giác nào nữa, “Quản lý có gì dặn dò à?”

 

          “Không sao cả, anh chỉ muốn đến hỏi thôi, em không sao chứ?”

 

          Hôm nay tổng tài đột nhiên trở về từ Mĩ, vừa về công ty đã mở một cuộc họp toàn các cán bộ cao cấp, nghe nói có liên quan đến bản báo cáo của vận chuyển quý này. Mặc dù lúc trước đã được báo là tổng giám đốc sẽ đến thị sát, bọn họ cũng đã sớm tìm tài liệu, nhưng ai cũng không ngờ lại là ngày hôm nay.

 

          Sáng sớm tỉnh dậy, cứ ngỡ lại là một ngày làm việc như bình thường, nhưng độ nhiên phải đối mặt với tổng giám đốc đại nhân, cho dù là những “lão tướng sa trường” có kinh nghiệm như bọn họ cũng phải luống cuống tay chân, huống chi là Hạ Di Hàng.

 

          Hôm nay là lần đầu tiên cô gặp tổng giám đốc, cũng là lần đầu tiên được tham dự những cuộc họp kiểu này, anh lo rằng cô sẽ khẩn trương mà không vượt qua được. Nhưng biểu hiện hôm nay của cô đúng là không chê vào đâu được, không hổ là Phó quản lý do anh đề cử. 

 

          “Tốt lắm.” Cô khẽ vén tóc lên, nhìn bệ cửa sổ trong phòng trà, ở nơi đó có thể nhìn thấy bồn hoa đầy xuân ý, cùng ánh nắng và những căn nhà cao tầng, và cả công ty này nữa, đúng là phúc lợi tốt đến mức không thể phản đối được, ngay cả phòng trà mà cũng có phong cảnh để nhìn.

 

          Giọng nói vẫn tỉnh táo như ngày thường, “Quản lý sao lại cảm thấy em có chuyện gì chứ?”

 

          “Hôm nay tổng giám đốc cứ hỏi em mãi, anh lo em không ứng phó được.” Bình thường tổng giám đốc họp là sẽ khó khăn vô cùng, hôm nay giống như có ý kiến với phòng nghiệp vụ của bọn họ vậy, có một chi tiết nhỏ cũng hỏi đến, làm cho Hạ Di Hàng đứng lên suốt hai tiếng đồng hồ, đây là chuyện chưa từng có từ trước đến nay. 

 

          Aizzz, anh giao nhiệm vụ báo cáo này cho cô, vốn muốn để cho tổng giám đốc thấy được năng lực của cô, ai mà ngờ lại làm cho cô gặp phải phiền toái, dù cô đã xuất sắc hoàn thành được nhiệm vụ báo cáo, nhưng sau khi cô báo cáo xong vẫn cẩn thận quan sát nét mặt của tổng giám đốc, người tỉ mỉ có thể phát hiện khóe miệng của anh ta khẽ giơ lên. 

 

          Xem ra vô cùng hài lòng với cô, có thể làm cho một tổng giám đốc nổi tiếng khó tính hài lòng là một chuyện vô cùng khó khăn.

 

          Mà anh dám cam đoan, tìm cả công ty Khai Dương này, và thêm mấy công ty toàn cầu của tập đoàn nữa, khó mà tìm ra một người trấn định mà vẫn xuất sắc như Hạ Di Hàng cô, cho dù bị tổng giám đốc chất vấn suốt hai giờ nhưng vẫn không chút bối rối nào, đúng là kỳ tích. Nếu như đổi thành bọn họ, chỉ sợ chưa qua mười phút là đã bắt đầu bại trận, qua chuyện này mới thấy, thành tựu sau này của Hạ Di Hàng nhất định sẽ vượt xa địa vị của anh ngày hôm nay. 

 

          “Em chỉ có bổn phận giải thích rõ ràng thôi mà.” Tuy nói thì như vân đạm phong khinh nhưng thật ra trong lòng cô vẫn còn thấy sợ hãi.

 

          Bách Lăng Phong kia đúng là không dễ trêu vào, có thể gây dựng công ty Khai Dương từ một công ty nhỏ bé lạc hậu lên đến một tập đoàn công nghiệp điện tử đa quốc gia nổi tiếng khắp thế giới, năng lực của anh ta không ai dám xem thường.

 

          Bảy năm trước, vì muốn thi vào công ty Khai Dương mà cô đã cất công tìm tòi đủ các tư liệu về công ty này, năm đó, ông của Bách Lăng Phong lập nghiệp bằng công ty Khai Dương, ban đầu chỉ là một hãng dệt nho nhỏ, sau đó phát triển thành môt công ty tầm cỡ.

 

          Nhưng khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ, công nghiệp dệt vải thì càng lúc càng xuống dốc, dù cha Bách Lăng Phong rất nhiệt tình nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ cho tổ nghiệp, mãi đến khi Bách Lăng Phong tốt nghiệp đại học, bắt đầu chỉnh đốn công ty, chuyển công ty sang lĩnh vực điện tử, không ai ngờ được, Khai Dương từ một hãng dệt nho nhỏ, chuyển sang sản xuất mặt hàng công nghệ cao, điện tử vi tính.

 

          Nhưng mọi chuyện đều chứng minh, Bách Lăng Phong không hề sai, công ty Khai Dương sau khi được chỉnh đốn lại, lập tức mở rộng. Từ lĩnh vực điện tử sang lĩnh vực phần mềm máy tính, sản xuất thuốc,… Khai Dương không ngừng tìm tòi những điều mới lạ, mấy năm trước, Bách Lăng Phong dời tổng công ty sang New York cũng thành công xâm nhập vào thị trường Mĩ, từ đó sáng lập kỳ tích trên thị trường chứng khoáng Wall Street, cổ phiếu của tâp đoàn Khai Dương bay lên như thần thánh, trở thành cổ tích

 

          Mà người đàn ông một tay sáng lập nên những kỳ tích này cũng được mọi người khâm phục, trở thành người được truyền thông ưu ái nhất, Ngoại giới truyền miệng bảo Bách Lăng Phong lãnh khốc vô tình, là một người đàn ông chỉ hỏi kết quả không hỏi thủ đoạn. Mặc dù bây giờ báo chí viết không thể tin được, nhưng trong năm năm Hạ Di Hàng ở công ty Khai Dương, cô cảm thấy ngoại giới đánh giá Bách Lăng Phong có phần nào chính xác, đó chính là công tư phân minh, thưởng phạt nghiêm khắc.

 

          Ngẫm lại xem, căn bản có rất ít người làm được những công ty đa quốc gia như vậy, những người làm được đều đã ngoài năm mươi tuổi, nhất là phụ nữ, còn có thể ngồi lên vị trí Phó quản lý. 

 

          Nhưng ở công ty Khai Dương – chỉ hỏi năng lực không hỏi tuổi thì có thể, thư bổ nhiệm của cô là do Bách Lăng Phong tự tay ký vào, chỉ điểm này thôi cũng đã làm cho cô bái phục.

 

          Nhưng ngoại giới không hề nói, người đàn ông lạnh khốc vô tình kia lại còn có vẻ đẹp sắc sảo hơn cả phụ nữ, đúng là không thể tin nổi, Hạ Di Hàng nhìn những căn nhà cao tầng bên ngoài, lâm vào trầm tư.

 

          Aizzz, thật là, trong thời khắc quan trọng thế này mà cô còn có thể chú ý đến lông mi của Bách Lăng Phong, rõ là…

 

          “Di Hàng, Di Hàng!”TừMiễnHoagọi lại cô gái đã đi vào cõi thần tiên kia, chẳng phải đang nói chuyện sao? Sao cô lại ngơ ngác như vậy? Chẳng lẽ bị tổng giám đốc dọa rồi sao?

 

          “… Hử?” Cô định thần lại giữa hàng lông mi tuyệt đẹp của Bách Lăng Phong, cảm thấy gương mặt nóng lên. Thật là, rốt cuộc cô như thế nào? Cô là người có hay không cũng đều chấp nhận, cho dù bề ngoài Bách Lăng Phong anh vĩ bất phàm, nhưng cô không giống như những cô gái mê trai đầy ngoài đường kia.

 

          Hắng giọng, nhẹ nhàng đẩy gọng kính rớt xuống sống mũi lên, “Quản lý, nếu không có chuyện gì thì em đi làm trước.” Bọn họ dường như đã ở trong phòng trà này rất lâu rồi, cho dù hôm nay đã hoàn thành xong cuộc họp quan trọng, không còn chuyện gì nữa, nhưng cũng không thể lơ tơ mơ trong công việc được, hình như không tốt lắm.

 

          “Ừm, cũng được.” Không quen với vẻ mặt nghiêm túc của cô, Từ Miễn Hoa ngẩn người, vội vàng gật đầu.

 

          Thổi thổi ly trà nóng của mình, cô đi vào phòng làm việc bên trái. Có thể có được một phòng làm việc độc lập, một không gian chỉ thuộc chính mình, cô cảm thấy vô cùng hài lòng.

 

          Những gì cô có ở đây đều là nhờ những cống hiến của cô cho Khai Dương, dĩ nhiên, cô càng phải quý trọng, càng phải làm cho tốt.

 

“Cái gì? Giám đốc muốn gặp em?” Không dám tin nhìn Từ Miễn Hoa, cô cảm thấy kinh ngạc với tin tức mình vừa nghe được.

 

          “Đúng vậy.” Anh gật đầu, đừng nói là cô, ngay ban đầu khi anh nghe được tin này cũng thấy hoảng hồn.

 

          Từ sau việc báo cáo lần trước đến nay đã qua một tháng, đêm hôm đó tổng giám đốc đã bay về Newyork, không có tin tức gì. Nhưng sáng sớm hôm nay, thư ký của tổng giám đốc gọi điện thoại cho anh, bảo Hạ Di Hàng lên lầu ba mươi sáu, anh mới biết thì ra tổng giám đốc đã trở về Đài Loan, còn muốn triệu kiến trợ thủ đắc lực của anh.

 

          “Tại sao?” Quá đột ngột, không hề có đạo lý gì cả, tuy cô là Phó quản lý của bộ phận nghiệp vụ, nhưng đối với người quản lý mười mấy công ty lớn toàn cầu như Bách Lăng Phong mà nói, cô chẳng là gì cả, anh ta hoàn toàn không có lý do để triệu kiến cô. 

 

          “Hỏi rất hay.” Từ Miễn Hoa khẽ mỉm cười, “Sau khi em gặp tổng giám đốc rồi nhớ trả lời với anh.” Nhíu lại đôi mi thanh tú, cô không trông cậy có thể tìm được câu trả lời từ Từ Miễn Hoa nữa.

 

          “Nhanh lên đi, thư ký giám đốc nói anh ấy không thích đợi.” Một câu nói, làm Hạ Di Hàng không tình nguyện đứng dậy, nhanh chóng đi lên thang máy đến lầu ba mươi sáu cao nhất.

 

          Một tiếng “đinh” thanh thúy vang lên, tuyên cáo mục đích của cô đã đến, làm việc trong công ty Khai Dương nhiều năm, cô chưa bao giờ lên lầu ba mươi sáu cả, cho dù là cuộc họp cao cấp lần trước cũng chỉ là phòng họp ở lầu ba mươi lăm. Lầu ba mươi sáu đối với nhân viên Khai Dương mà nói là một nơi vô cùng thần bí, trừ khi được Bách Lăng Phong mời, căn bản không ai dám đi lên cả, hơn nữa lão đại anh ta thường xuyên không có ở đây, làm cho nơi đây thanh tịnh không hề có bóng dáng người nào. 

 

          Đập vào mắt là một đại sảnh to đến mức không thể tin được, mấy chậu cây lớn được đặt trong góc, nội thất được bài biện mạnh mẽ mà lạnh lẽo.

 

          Cánh cửa tự động trong đại sảnh trợt ra trước mắt cô, dung nhan vừa xinh vừa đẹp của thư ký Hứa hiện ra trước mắt cô, “Hạ Di Hàng?”

 

          “Vâng” Cả công ty sợ rằng ai cũng không thể nhầm thư ký Hứa Mạn Tuyết này, cô cũng không ngoại lệ. 

 

          Xác nhận không lầm, Hứa Mạn Tuyết gật đầu, nhìn đồng hồ đeo tay, “Cô Hạ, giám đốc đã đợi cô 10 phút đồng hồ rồi.” Ngón tay cái xinh đẹp chỉ vào cánh cửa phòng bên trái. 

 

          Mấy chữ “phòng tổng giám đốc” được đặt lên một cách trang trọng trước cánh cửa to lớn, Hạ Di Hàng dù muốn bỏ cũng không bỏ được, huống chi cô cũng không hy vọng cô thư ký lạnh lùng này sẽ cho cô biết mình nên làm gì.

 

          Vén vài cọng tóc rớt xuống má lên tai, hít một hơi thật sâu, cô gõ cửa.

 

          “Mời vào.” Một giọng nam trầm thấp từ tính vang lên.

 

          Cánh cửa dầy cộm nặng nề được đẩy ra, Bách Lăng Phong này đúng là kỳ quái, toàn bộ những cánh cửa trong tòa nhà này đều được làm từ gỗ, nghe nói những công ty khác cũng thế, không giống những tòa cao ốc văn phòng bình thường, tất cả đều tiện nghi hơn nhiều. 

 

          Thiết kế ở nơi này cũng giống như trong đại sảnh, vẫn lấy phong cách giản dị làm chủ đạo. Không gian gần 50 thước nhưng bên trong bài biện không nhiều lắm. Cách đó không xa là một ghế sofa và một giá sách lớn, tròng mắt cô dần di chuyển đến nơi quan trọng nhất, là một chiếc ghế lớn, và ngồi trên đó là một người đàn ông.

 

          Anh ta đẹp trai hơn trên báo chí nhiều, nhưng không hiểu vì sao, từ lần đầu tiên gặp được anh ta, cô đã cảm thấy, anh vô cùng giống những con báo hoag dại ở Châu Mĩ mà cô thường hay xem trên TV, nguy hiểm đến mị người. 

 

          Mà người đàn ông tựa như báo này đang sừng sững ngồi trên ngai vàng của anh ta, lẳng lặng đánh giá cô, mọi sự hoang dã đều tạm thời cất giấu dưới lớp quần áo kia. Đôi lông mi tuấn lãng, cặp mắt long lanh phát ra ánh sáng, đôi môi mỏng lạnh nhạt, cô chìm nghỉm trong sự gợi cảm của anh, bỗng nhiên …

 

          “Hi vọng cô hài lòng với những gì mình đang nhìn.” Tròng mắt ngăm đen của Bách Lăng Phong hiện lên một tia hứng thú , nhìn cô gái tinh tế đứng bên cạnh cửa sổ, cô gái này vẫn hấp dẫn ánh nhìn của anh, xem ra quyết định của anh không hề sai.

 

          Từ gương mặt mơ hồ truyền đến cảm giác nong nóng, vừa bước vào cô đã mãnh liệt đánh giá người ta, còn nhìn chằm chằm vào đầu người ta nữa, thật là đáng chết, còn quên cả kêu một tiếng, “Tổng giám đốc.”

 

          Rốt cuộc cô gái này cũng nhớ đến lễ phép, ngón tay thon dài của Bách Lăng Phong khẽ hạ xuống, “Tới đây.”

 

          Mặc dù rất nghi ngờ, nhưng Hạ Di Hàng không chần chờ, đi đến phía trước, cho đến khi đứng trước bàn làm việc của anh mới dừng lại, nhìn ánh mắt anh, vẫn sắc bén như vậy, làm cho người ta không dám nhìn vào.

 

          “Giám đốc gọi tôi lên không biết có chuyện gì?” Không chịu nổi ánh mắt của anh ta, cô đành chọn cái chặn giấy bên cạnh anh làm tiêu điểm, trực tiếp mở miệng hỏi nghi vấn trong lòng.

 

          Anh không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm cô, nhìn từ trên xuống dưới, còn lưu luyến rất lâu ở bộ ngực ôm trọn cùng vòng eo mảnh khảnh của cô. 

 

          Ánh mắt của anh thật làm càn, làm cô không muốn để ý cũng không được, ánh mắt anh nhìn cô tựa như nhìn một đứa bé vừa sinh ra vậy, hoàn toàn trần truồng. Chưa từng có ánh mắt nào làm cô mất bình tĩnh như thế, thân thể hơi run rẩy, tại sao, cô thậm chí còn có thể tưởng tượng được sự nóng bỏng trong mắt anh?

 

          Cô run rẩy, thật là đáng thương, khóe miệng Bách Lăng Phong khẽ vung lên một độ cung, cầm giấy tờ trên bàn, trực tiếp ném xuống trước mặt cô, 
“Cái này cô có thích không?” 

 

          Rốt cục anh cũng bỏ qua cho cô, cô nới lỏng người ra, nhưng lời nói của anh không làm cô tìm được manh mối nào, khốn hoặc nhìn anh, cô cầm tài liệu lên, nhanh chóng lật xem, đây không phải là căn hộ xa hoa, cao cấp nhất ở môt chung cư hạng nhất trong thành phố sao?

 

          Khu dân cư tinh hoa nhất, giàu có nhất, được mọi người mơ ước nhất, tại sao giấy tờ này lại đưa cho cô xem? Cô khó hiểu nhìn anh.

 

          “Vậy chẳng lẽ cô thích xe hơi sai?” Anh thoải mái dựa vào ghế, rốt cuộc cũng xử lý hết mấy giấy tờ phức tạo kia, vừa lúc làm luôn cho xong chuyện anh muốn làm. 

 

          “Giám đốc…” Rốt cuộc anh ta đang nói gì? Rõ ràng không hề khó hiểu, nhưng tại sao cô lại không hiểu chứ?

 

          “Ferrari thì không hợp với phụ nữ lắm, Porsche thế nào? Chẳng lẽ cô thích Lotus?”

 

          Chẳng lẽ người sao Hỏa xâm lấn địa cầu rồi sao? Tại sao mỗi một chữ, anh đều nói rất dễ dàng, nhưng tổ hợp lại thì thế nào cô cũng không hiểu, rốt cuộc là sao?

 

          “Đối với phụ nữ, tôi không thể gọi là hào phóng nhưng nếu cô muốn, đó lại là chuyện khác ….”

 

          “Chờ đã.” Con ngươi linh động trở nên nghiêm túc, quyết liệt nhìn vào gương mặt lạnh lùng kia, “Tôi không hiểu lắm.”

 

          Anh nhìn đồng hồ trên tay, hứng thú hỏi cô, “Chưa hiểu cái gì?”

 

          Không còn tâm trạng cảm thán xem căn phòng này giản dị bao nhiêu, nội thất tinh tế bao nhiêu, bây giờ cô chỉ muốn hiểu rõ anh đang nói gì, “Khu nhà này để làm gì? Xe hiệu dùng để làm gì? Tôi không cần, mà những thứ này có liên quan gì đến tôi?” Anh ta kêu cô lên là để nói những câu không đầu không đuôi thế này à? Làm tổng giám đốc thì giỏi lắm à?

 

          “Chưa hiểu?” Anh đột nhiên bật cười, trong gương mặt lạnh lẽo đột nhiên trở nên gian tà, có vài phần xấu xa, “Đàn ông và phụ nữ; xe và nhà, có khó đến mức không thể hiểu nổi không?” Tốc độ nói chuyện của anh bỗng chậm lại, trong giọng nói mang theo mập mờ.

 

          Trái tim cô đột nhiên nhảy cẫng lên, trời ạ, đừng như cô nghĩ chứ? Người đàn ông này đúng là xấu xa, không hổ là đại gian thương nhân, nói cũng không chịu nói rõ ra/

 

          “Tổng giám đốc, nếu tôi có nói sai thì xin lỗi anh, có phải anh nói quan hê tình cảm giao dịch bằng tiền không?” Cô hiểu rõ mình, từ nhỏ đến lớn, không ít người nói cô xinh đẹp, nhưng cô biết rõ mình chỉ thuộc hạng trung bình, nếu so với cô thư ký lãnh diễm xinh đẹp kia thì cho dù thế nào, cũng không lọt được vào mắt xanh của tổng giám đốc này.

 

          Hơn nữa, cho dù là người không nhiều chuyện như cô cũng nghe được nhiều lời đồn đãi về thư ký Hứa và tổng giám đốc đại nhân, cô không muốn nghe cũng nghe được, có xinh đẹp cũng không thể so sánh với đại mỹ nhân, chẳng lẽ một miếng rau nhỏ như cô vinh hạnh được tổng giám đốc nhét vào kẽ răng sao? 

 

          “Xem ra cô hiểu rồi.”

 

          Trời ạ, xem ra cô thật hiểu rồi, xin nhờ! Bây giờ cô thật sự cảm thấy lo lắng cho đôi mắt của tổng giám đốc đại nhân nha …

 

          “Tôi nghĩ tổng tài nghĩ sai về tôi rồi, tôi …”

 

          Anh ta đưa tay ra, ngăn cản cô nói tiếp, “Cô có một người em trai, Hạ Viễn Hành, học ở Harvard khu MBA phải không.”

 

          Sao anh ta biết được? Hạ Di Hàng nhìn anh, aizz, cô đúng la khờ, cô là ai chứ? Chỉ là một người nho nhỏ, muốn biết lý lịch thì dễ như trở bàn tay. 

 

          “Nghe nói năng lực của Hạ Viễn Hành rất tốt, rất được giáo sư yêu thích, có thể tốt nghiệp trước khóa.” Anh ta nói đến chuyện này làm gì? Dĩ nhiên cô không ngu đến mức nghĩ anh ta đang khen em cô!

 

          “Một người có tiền đồ như vậy mà biết mình không thể tốt nghiệp được, nhất định sẽ rất đau lòng .” Tiếc hận trong giọng nói làm người ta tưởng chừng như anh đang thật sự đồng tình.

 

          “Không đâu, anh không có năng lực này.” Cô đã cẩn thận nghiên cứu anh, anh là nhân vật truyền kỳ ở Massachusetts, hai mươi hai tuổi đã tốt nghiệp khoa thương mại cùng hai bằng Thạc sĩ, tinh thông sáu ngôn ngữ, cho dù đã tốt nghiệp mười năm rồi nhưng vẫn còn nổi tiếng ở trường, nhưng đó là ở Massachusetts, không phải Harvard, anh ta không có năng lực này …

 

          “Cô biết không? Các đại học ở Mĩ, nói lớn cũng không lớn đâu, anh miễn cưỡng vỗ nhẹ cây bút màu vàng, “Lực ảnh hưởng của Khai Dương ở Mĩ, có lẽ cô rõ ràng hơn ai hết.”

 

          Cô hiểu rõ, dĩ nhiên rất rõ ràng, tổng công ty của bọn họ ở Mĩ có tài lực hùng hậu, các quan hệ nội bộ lẫn ngoại giới đều rất hài lòng, nhiều nghị viên, thống đốc còn được tập đoàn trợ giúp, có thể nói đây là những mối quan hệ điển hình trong giới.

 

          “Quan hệ giữa các trường đại học và các tập đoàn luôn rất  mật thiết, hơn nữa, nó còn là ở Mĩ.”

 

          Cô đã hiểu, thì ra anh ta hoàn toàn có thể hủy diệt tiền đồ của Viễn Hành, chỉ là cô quá ngây thơ, quá xem nhẹ anh.

 

          “Tại sao, tại sao lại là tôi?” Dùng điều kiện của anh ta, muốn người phụ nữ nào mà không có được, tại sao cứ nhất quyết phải chọn một người phụ nữ tầm thường như cô chứ?

 

          Vấn đề này anh cũng chưa từng nghiên cứu đến, anh chỉ biết, lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã muốn ân ái cùng cô, cứ nói là thú tính trời sinh cho đàn ông cũng được, nói là bị cảm giác muốn chinh phục quấy phá cũng được, đã nhìn trúng mục tiêu, anh nhất định phải ra tay. 

 

          “Cô chỉ cần cho tôi biết, cô muốn hay không thôi!”

 

          “Tôi có thể suy nghĩ lại một chút không?”Tính tình của cô luôn ôn hòa , đối mặt với bất cứ chuyện gì cũng không bối rối, cho dù trong lòng bây giờ rối thành một nùi, cô vẫn có thể tỏ ra bình tĩnh như không.

 

          “Được, năm phút sau trả lời tôi.”

 

          Cô có thể nói không sao?

 

          Bách Lăng Phong đưa tay, đè xuống phím call của chiếc điện thoại trên bàn, “Thư ký Hứa, phiền cô mang hai ly cà phê vào đây.”

 

          “Vâng”

 

          ◎⑦◎  ◎⑦◎ ◎⑦◎ ◎⑦◎ ◎⑦◎ ◎⑦◎ ◎⑦◎ ◎⑦◎ ◎⑦◎ ◎⑦◎ ◎⑦◎

 

          Rất nhanh sau đó, đặt hai ly cà phê thơm phức xuống bàn rồi, Hứa Mạn Tuyết nhìn cũng không nhìn Hạ Di Hàng bên cạnh, chỉ gật nhẹ với Bách Lăng Phong một cái, sau đó lập tức lui ra ngoài. 

 

          Mùi cà phê thơm tho xông vào mũi, có lẽ do Hứa Mạn Tuyết khéo tay, làm cho Bách Lăng Phong nổi tiêng khó khăn cũng phải hớp vài ngụm liên tiếp, sau đó tùy ý lật xem lịch trình sáng hôm nay, tự do tự tại tựa như trong căn phòng này chỉ có một mình anh.

 

          Trên thực tế, Hạ Di Hàng không có tâm trạng để xem anh đang làm gì, trong lòng cô đang vật lộn dữ dội, loạn xạ không yên. Nói thật, cô không ngây thơ như mấy cô nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình, cho rằng tổng giám đốc đại nhân anh tuấn nhiều tiền đột nhiên xuất hiện trước mặt, nhất kiến chung tình với mình, cho nên mới không chừa thủ đoạn nào, muốn cô làm người phụ nữ của anh ta.

 

          Năm đó, khi thi vào Khai Dương, cô khá là hiểu rõ về Bách Lăng Phong này, trong thế giới của anh ta, chỉ có chinh phuc và giữ lấy, căn bản không có không gian gì dành cho tình cảm. Cho nên cô không ngu ngốc đến mức cho rằng hành động hôm nay của Bách Lăng Phong xuất phát từ tình yêu, nhưng không phải là yêu thì là gì? Tình dục sao ?

 

          Có khả năng sao? Nhiều năm quá, trong lý lịch của Bách Lăng Phong luôn luôn sạch sẽ, anh ta nổi tiếng không bao giờ lợi dụng tiền bạc, địa vị và khuôn mặt tuấn mỹ để chơi trò đàn ông phụ nữ cả. Nhưng sau chuyện hôm nay, cô nghi ngờ với sự hiểu biết của mình, anh ta không phải không có phụ nữ, mà là kỹ thuật giữ bí mật quá tốt, đến bây giờ cũng không có ai hay biết mà thôi, vậy đối với yêu cầu của anh ta, cô nên làm gì đây?

 

          Tiền bạc với cô không quan trọng, nhưng em trai là thân nhân duy nhất còn lại của cô, cô thương nó, không nỡ để nó vì cô mà chịu tổn thương, vậy theo lý mà nói, cô nên hy sinh mình để giúp nó.

 

          Nhìn vào tính cách dịu dàng từ nhỏ đến giờ của cô, khi bất lực đối mặt với một thế lực lớn hơn mình, dù muốn bao nhiêu đi nưa, cô cũng chỉ có thể khuất phục mà thôi, nhưng cô không vĩ đại đến như thế. 

 

          Nếu có thể giúp đỡ cho tiền đồ của Vĩ Hành, vậy một chút đả kích nhỏ này cũng không là gì, như vậy nó cũng không cần nghĩ đến tương lai sau này của mình nữa. Bài vở bài tập của nó, không thể lấy làm lý do cho sự hy sinh của cô.

 

          Nếu mọi chuyện đều đã khiến cô không thể không khuất phục, vậy đối với đề nghị của Bách Lăng Phong, đáp án của cô dĩ nhiên là …

 

          “Tôi đồng ý với anh.” Tiếng nói trong trẻo vang lên trong khắp không gian rộng lớn.

 

          Bách Lăng Phong ngẩng đầu, không cảm thấy bất ngờ với câu trả lời này của cô, tình báo cho anh biết rõ, cô là cô gái nhu nhược nhẹ như nước, mới mười sáu tuổi, cha mẹ đã chết vì tai nạn máy bay, trên đời này, thân nhân duy nhất của cô là Hạ Viễn Hành, vì em trai, có nỗi khổ gì cô cũng chịu, cho nên khi đưa ra giao dịch này, anh đã biết rõ đáp án của cô là gì. 

 

          “Nhưng tôi có một điều kiện.”

 

          Cũng không bất ngờ, yêu cầu của phụ nữ anh vô cùng rõ ràng, khu nhà cấp cao, kim cương, xe nổi tiếng, thẻ tín dụng vô hạn, chẳng qua chỉ để trở thành những vật hy sinh mà thôi.

 

          “Yêu cầu của tôi là…”

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 7.5/10 (4 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +2 (from 2 votes)
Cô nàng không muốn kết hôn, 7.5 out of 10 based on 4 ratings
Để lại bình luận như một lời động viên tới bọn mình nhé. Nếu được xin bỏ vài giây click quảng cáo (mấy dòng tiếng anh bên dưới comment) ủng hộ� phí duy trì web nhé các nàng!