Truyện ngôn tình » Chồng Trước Dụ Hoặc » Chồng Trước Dụ Hoặc | Chương 1

Chồng Trước Dụ Hoặc | Chương 1

Bạn Có thể dùng 2 phím mũi tên trái phải để chuyển qua lại giữa các chương truyện


Trời đã sáng.

Trong căn phòng mát mẻ khác hẳn với nhiệt độ ba mươi bên ngoài, ánh mặt trời bướng bỉnh tiến vào qua khe hở rèm cửa, rơi xuống không gian tăm tối.

Huống Vịnh Ninh yếu ớt chuyển mình, mở mắt ra đã thấy người đàn ông ngủ say nằm bên cô, khóe miệng lười biếng nhếch lên thành một nụ cười nhạt.

Người đàn ông có ngũ quan như tạc này vì say ngủ mà không hề phòng bị, nét mặt không còn vẻ sắc bén nghiêm trọng nữa, mà lại dịu dàng hơn rất nhiều, thân thể luôn được bao bọc bởi một lớp âu phục phẳng phiu, nay chỉ còn lớp áo lót, quần ngủ và chiếc chăn mỏng trên người.

Người đàn ông này, là chồng của cô, An Húc Thần.

Lông mi của anh rất dài, mày kiếm, mũi thẳng tắp, anh có một đôi mắt xinh đẹp, sâu như biển, còn quyến rũ chết người, nhưng lại chưa từng dịu dàng nhìn cô. Bờ môi của anh căng mọng càng làm khuôn mặt thêm tuấn tú, nhưng lại luôn nhếch lên lạnh lùng, ngay cả mỉm cười với cô cũng tiếc rẻ… Cho nên, lồng ngực rộng lớn kia, cánh tay rắn chắc kia, cũng chưa từng ôm cô.

Kết hôn được ba tháng nay, chỉ có thời khắc này cô mới có thể gần chồng như thế, mới có thể xác thực bọn họ là vợ chồng.

Hôn nhân của bọn họ không dựa trên cơ sở tình yêu, cứ tiến hành theo thứ tự được sắp đặt trước, cho đến khi có quyết định ảnh hưởng đến cả cuộc đời, đó chỉ dựa trên lợi ích của hai bên.

Cô hiểu, vì anh muốn dùng tài sản của Tân Huống Kim Khống, lấy thừa bù thiếu, bất đắc dĩ mới đồng ý lấy cô làm vợ, không có tình cảm, cũng không thể trách gì được.

Nhưng mà, cô gả cho anh, cũng không phải là bị bắt ép, trái lại, là cô chủ động nhắc với cha, cầu xin.

Cô thích anh, từ hai năm trước ngẫu nhiên gặp nhau, đã thầm mến anh, chú ý đến tin tức về anh, sau đó, biết tập đoàn An Thế của nhà anh xảy ra chuyện, vừa đúng lúc tìm đến Tân Huống Kim Khống, vì thế nhân cơ hội này cô cầu xin với cha.

Đương nhiên, ngay từ đầu cha cô đã xem xét kỹ, ngoài việc đánh giá tập đoàn An Thế, điều tra được sự ngưỡng mộ của cô với An Húc Thần, hiểu rõ tập đoàn An Thế có nền móng vững chắc, chỉ là nhất thời không quay vòng được, cũng biết được An Húc Thần là một người đàn ông ưu tú có tài, mới đồng ý ra tay cứu giúp, đồng thời đưa điều kiện làm thông gia.

Đây là cuộc hôn nhân cô chọn, đây là người đàn ông cô chọn, cho nên, cô phải cố gắng.

Hít sâu một hơi, cô nhẹ nhàng đứng dậy, rón ra rón rén ra khỏi phòng ngủ, đến phòng tắm rửa tay súc miệng, vì sợ chồng sẽ tỉnh lại do bị quấy nhiễu, cô đặc biệt để một bộ quần áo và đồ vệ sinh cá nhân của mình bên ngoài.

Căn hộ này là quà cưới cha cô chuẩn bị vì cô, ở tầng trên, có thể nhìn được tòa nhà cao nhất, phong cảnh khá đẹp, bên trong gần một trăm mét, cách bố trí tầng một là phòng khách, nhà bếp, nhà ăn, phòng sách, còn có vài phòng tắm, tầng hai là phòng của chủ nhà, phòng sinh hoạt, cũng có phòng tắm, đối với một đôi vợ chồng mới cưới mà nói, không gian này quá lớn, nhưng đây là Huống Vinh Cơ tính trường hợp sau này bọn họ sẽ có con.

Huống Vịnh Ninh ngẫm lại, sau khi xây dựng gia đình, bọn họ sẽ có con của mình, sáng sớm thì chuẩn bị đi làm, tránh để sau này phải sầu não nữa.

“Chào buổi sáng, cô chủ.” Bảy giờ Thôi đại thẩm đến giúp việc, chuẩn bị bữa sáng ở nhà bếp, thấy Huống Vịnh Ninh bước xuống tầng thì mỉm cười cất giọng.

“Chào buổi sáng.” Ngọt giọng tươi cười, Huống Vịnh Ninh chào hỏi đầy sức sống, trực tiếp đi vào phòng bếp tiếp nhận công việc, thành thạo trộn bột, cho vào máy quay, sau đó gọt khoai tây, làm salad dưa chuột, rửa những trái cây tươi mới, động tác rất nhanh nhẹn, nghiễm nhiên giống như một bà chủ nhà có thâm niên, mà không phải là một người mới kết hôn ba tháng.

“Cô chủ, thật ra những việc này tôi làm được, cô không cần phải dậy trước giờ đâu.” Thôi đại thẩm bị gạt sang một bên, cười tán thưởng nhìn mười ngón tay chưa từng dính nước của Huống Vịnh Ninh, nhưng lại có thể làm việc này rất nhanh nhẹn.

“Không được, tôi muốn tự làm.” Huống Vịnh Ninh lập tức gạt bỏ đề nghị của Thôi đại thẩm, đỏ mặt, thẹn thùng giải thích: “Tôi muốn làm thật nhiều việc cho Húc Thần.”

Đến lúc này Thôi đại thẩm mới hiểu ra. Đúng rồi, tân hôn mà, luôn ngọt ngào thân mật, tình ý dào dạt.

“Nhưng… tiên sinh có vẻ khá lạnh nhạt?” Thôi đại thẩm nhìn tính cách lạnh lùng của An Húc Thần, lại nhìn đến Huống Vịnh Ninh dễ gần lúc này, mới dám hỏi thăm một chút.

Huống Vịnh Nịnh xấu hổ cười, An Húc Thần rõ ràng là “người băng”, cùng sống chung dưới một mái nhà, không thể gạt được ánh mắt của Thôi đại thẩm.

“Đúng vậy, nhưng như vậy cũng khá chững chạc mà!” Cô thay đổi cách miêu tả, người tình trong mắt là Tây Thi (1), xuyên qua ánh mắt của cô, khuyết điểm của anh cũng thành ưu điểm.

“Nói cũng đúng.” Thôi đại thẩm đồng ý nói, người trẻ tuổi có thể trầm ổn như vậy cũng hiếm gặp.

Sau một lúc, Huống Vịnh Ninh mới sắp xếp xong mọi việc, liền nghe thấy trên phòng ngủ có tiếng động, lập tức giao lại công việc cho Thôi đại thẩm, mỉm cười bước lên lầu hai, thừa dịp An Húc Thần đang súc miệng, chọn quần áo ngày hôm nay cho anh.

Mỗi sáng sớm, làm thay anh việc này, là thời gian vui vẻ nhất của cô.

An Húc Thần bước ra phòng tắm, quay trở lại phòng ngủ, không hề bất ngờ khi chiếc giường bừa bãi đã được thu dọn lại, ga trải được thay lớp lụa phẳng phiu, bên trên xếp quần áo của anh.

Căn phòng sáng ngời, trong không gian phảng phất mùi bánh nướng ngọt ngào, không khí hợp lòng người, tinh thần phấn chấn, nhưng, anh nhìn chăm chú, phát hiện ra chiếc áo sơ mi có màu lạ, đầu lông mày nhíu lại.

Màu phấn hồng?! Chậc chậc!

Người anh như có lửa đốt, cầm chiếc áo sơ mi đi đến phòng để quần áo, quẳng lên ghế nhung, tiện tay lấy một chiếc áo sơ mi xanh, sau đó quay về chỗ cũ.

(1) ý nói trong mắt mình người yêu lúc nào cũng hoàn mỹ.

Lúc đầu, cô còn ngây thơ cho là quá xấu hổ, dù sao hai người cũng không quen thân, cho nên còn có phần ngại ngùng, cần phải làm quen dần với nhau, nhưng đến bây giờ, bọn họ đã hết hôn được hơn năm tháng, vẫn duy trì một khoảng cách, như vậy thật làm người ta buồn bực!

Là cô không đủ quyến rũ sao?

Đứng trước gương, Huống Vịnh Ninh thay chiếc áo ngủ màu đen khiêu gợi, nhìn thân thể như ẩn như hiện, ngay cả mình cũng tim đập nhanh mặt đỏ bừng, không thể chấp nhận như thế này mà chẳng quyến rũ tẹo nào.

Hơn nữa, trước khi lấy An Húc Thần, cô không phải là hàng ế không có ai theo đuổi nha!

Vậy vấn đề ở đâu?

Suy nghĩ loạn lên, cô bỗng nhiên sợ hãi.

Chẳng lẽ…. An Húc Thần là gay?!

Má ơi! Cô chọn lựa đến ngàn lần, kết quả chọn đúng người đồng tính luyến ái làm chồng ư?

Hay là, anh có bệnh không muốn ai biết, ngại nói ra?

Không thể không thể, nghĩ tới nghĩ lui đều rất kinh khủng, đây là sở thích “hâm mộ” của cả đời cô…. Á, không đúng, là hạnh phúc, aizz…. Cũng không đúng, mà dù cho có là sở thích “hâm mộ” cả đời hay “hạnh phúc” đi nữa, cô phải mau chóng làm rõ mới được!

******

Tân Huống Kim Khống đã giúp tập đoàn Thế An thoái khỏi tình trạng hiểm nguy, giờ đã bước lên quỹ đạo mới, nhưng, thực ra chủ tịch An Cung Bình sau trận phong ba này dã ngã bệnh, thân thể ngày càng suy yếu, ông tuyên bố nghỉ hưu, giao toàn quyền kinh doanh vào tay con.

An Húc Thần tiếp nhận chức vụ, mạnh mẽ quyết đoán chỉnh đốn tập đoàn Thế An, điều động nhân sự chuyển giao kỳ hạn làm cả công ty luôn bận rộn, tất cả mọi người đã thích ứng, dĩ nhiên bao gồm cả An Húc Thần.

Lúc này, anh bận tối mày tối mặt, vốn không thân thiết với Huống Vịnh Ninh, giờ lại bất hòa, nhưng anh không rảnh băn khoăn nhiều như thế, dù sao, cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu đã không nằm trong kế hoạch sắp tới của anh, hơn nữa, Vịnh Ninh thân là con gái của một phú thương (1), chắc là có thể hiểu người đàn ông vì sự nghiệp mà phải vứt bỏ những gì.

Nhưng, anh không thể không thầm khen tính nhẫn nại của cô, mặc dù bị anh lạnh nhạt, cô vẫn chăm lo việc nhà như trước, dù có mời giúp việc, nhưng anh biết rõ cô đã làm những gì.

Anh thấy dụng tâm của cô với cuộc hôn nhân này, có lẽ, cách nói chính xác hơn là dụng tâm của cô với anh?

Tóm lại, anh phát hiện mình không còn ý định gạt bỏ cô như ban đầu nữa!

Đêm nay, như bình thường, An Húc Thần đến mười giờ mới tan làm, một bước vào nhà lại nhận thấy không khí có điềm khác lạ.

Trong gian phòng, tràn ngập mùi hoa hồng, ngọn đèn mờ ảo, một bầu không khí mập mờ, lãng mạn….

“Đang làm trò gì vậy?” Anh nghi hoặc nói nhỏ, đoán tám mươi phần trăm là Huống Vịnh Ninh muốn chúc mừng ngày gì đó nên mới màu mè như vậy, ở phương diện này cô luôn tốn rất nhiều tâm tư.

“Hi, anh đã về rồi!” Huống Vịnh Ninh bê một nồi hầm ra, từ phòng bếp đi đến nhà ăn, thấy anh thì mỉm cười ngọt ngào, nhẹ nhàng cất giọng chào hỏi.

“Trễ thế này mà vẫn còn nấu sao?” Anh buồn bực hỏi, chăm chú ngước lên, có như vậy mắt mới không trợn trừng.

Phía sau tạp dề viền hoa xinh xắn, cô mặc một chiếc váy ngủ to tằm màu đen mỏng như cánh ve, hơn nữa chiều dài còn không đến nửa đùi!

Con mắt anh âm u, cổ họng khô lại.

“Đây là canh hầm.” Cô cười đặt nồi canh xuống. “Gần đây anh quá bận, em muốn nhân lúc lập đông (2), nấu chút canh dinh dưỡng cho anh bổ sung thể lực.”

Nhìn cô cười đến đẹp làm sao, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, nhưng theo bản năng An Húc Thần vẫn cự tuyệt. “Anh khỏe, không cần phải tẩm bổ đâu.”

“Nhưng làm đã làm rồi, anh uống một chút thôi, được không?” Cô tiến lên phía trước, nhận lấy áo khoác của anh, theo đuôi anh đi vào phòng ngủ, giúp anh cởi quần áo.

Anh vốn định từ chối, nhưng vừa quay đầu, đã thấy cô khom người chỉnh tay áo, vốn đã ngắn không thể ngắn hơn nữa, giờ lại bị kéo lên thêm, dưới chiếc váy cảnh xuân chợt lộ—cái mông tròn trịa, quần lót Lace, chân dài cân xứng, làm bụng dưới của anh khó chịu, thiếu chút nữa thì ngừng cả hô hấp.

Vì bất mãn với cuộc hôn nhân này, theo bản năng, anh luôn giữ khoảng cách với cô, hơn nữa mấy ngày nay, anh sứt đầu mẻ trán vì tiếp nhận công việc của tập đoàn Thế An, cho nên anh không nghĩ đến chuyện kia, nhưng đấy không có nghĩa là anh không có cảm giác với người khác phái, hôm nay cô lại mặc như vậy, còn không chú ý để lộ cảnh xuân, anh cực kỳ hoài nghi, chẳng phải đây gọi là cố tình mê hoặc!

“Em nói hôm nay là đông chí (3), còn mặc ít như vậy, không lạnh à?” Cô bỗng xoay người lại, ánh mắt không kịp thu hồi nữa, anh ngẩn ra, đành thuận miệng nói.

“Trong phòng bật máy sưởi mà.” Nhận ra đã thành công hấp dẫn sự chú ý của anh, Huống Vịnh Ninh mừng thầm, ý cười càng thêm kiều mị.

“Chẳng trách anh cảm thấy rất nóng.” An Húc Thần nới nới cổ áo, đem cảm giác khô nóng lúc này đổ tội cho lò sưởi, anh đi đến phòng tắm.

Hắc hắc, chắc là dục hỏa đốt nóng người rồi? Cô thở nhẹ, bước đầu kết luận anh không phải gay, cho nên mới có phản ứng khi cô ăn mặc gợi cảm.

“Húc Thần, không uống canh nóng trước à?” Cô vội vàng gọi anh lại, lo uổng phí tâm huyết.

“Uống sau đi, anh tắm trước.” Giọng nói của anh căng thẳng, phải xả chút nước lạnh mới có thể dập tắt dục hỏa không tên trong cơ thể.

“Được rồi, chờ anh a~~” Cô cố ý nói giọng mềm mại, nghe qua đã thấy mờ ám.

An Húc Thần bước vài bước, dòng điện phóng qua làm toàn thân tê dại, không dám quay đầu, nhiệt hỏa trong nháy mắt cháy lên hừng hực, càng nhanh bước đi thẳng lên tầng hai, tọt vào phòng tắm khóa cửa lại.

Mùa đông mà tắm nước lạnh, hình như không nhân đạo lắm, nhưng không còn cách khác, không như vậy, anh cũng sắp không kiềm chế nổi rồi!

Sau mười lăm phút, anh rửa đi một thân mỏi mệt, cũng rửa đi cảm giác khô cổ nóng người kia đi, đường hoàng bước xuống tầng một, lại bị Huống Vịnh Ninh kéo ngồi xuống trước bàn ăn, may vừa tắm qua nước lạnh, anh đã bình tĩnh nhiều rồi, ảnh hưởng to lớn của áo ngủ gợi cảm cũng giảm xuống.

“Đến đây, mau uống khi còn nóng đi.” Cô múc một chén súp đầy, đưa đến trước mặt anh.

“Ừ.” Anh không từ chối, còn cầm lấy thìa uống súp.

Thực ra không phải cô không tốt, nhưng lý do bọn họ kết hôn không tốt, có lẽ nên thừa nhận, anh lạnh lùng, cô vô tội, mà cô còn có thể cố gắng thu xếp gia đình bọn họ như vậy, cũng làm khó cô rồi, cho nên anh sẽ cố gắng tiếp nhận tâm ý của cô, không hoàn toàn từ chối cô ngoài ngàn dặm.

Chẳng mấy chốc đã thấy đáy chiếc bát, bỗng nhiên anh phát hiện cô đang chống tay nhìn anh, còn mình lại không uống.

“Sao em không uống?” Anh nghi ngờ hỏi.

Kỳ lạ, ánh mắt kia, coi anh như chíp bông!

“À, cái này chỉ thích hợp cho anh uống thôi.” Cô mỉm cười chân thành, ngọt ngào đáp.

“Vì sao?” Anh buồn bực hỏi lại, sau đó bưng bát lên, uống ngụm canh cuối cùng.

“Bởi vì cái này là tráng dương a!” Cô dùng vẻ mặt ngây thơ trả lời.

Anh chợt trố mắt, kinh ngạc nén giận. “Phù phù──”

Cái từ này, ngọn lửa dấy lên sẽ không nhỏ, mà chính là ngọn lửa hừng hực, cho dù tắm nước lạnh cũng không thể địch lại uy lực của canh này?!?!

(1) Nhà buôn lớn giàu có

(2) Tiết bắt đầu mùa đông vào khoảng tháng mười âm lịch

(3) Tiết Đông chí, theo lịch Trung Quốc cổ đại, là tiết khí khởi đầu bằng điểm giữa của mùa đông, nó là một trong hai mươi tư tiết khí trong nông lịch. Theo Dương lịch, ngày Đông chí, là vào khoảng 21, 22 tháng 12.

Nói xong, anh hôn cô, che đi thắc mắc của cô, bàn tay to lập tức xoa lên thân thể uyển chuyển làm anh mong nhớ cả đêm kia.

Huống Vịnh Ninh chấn động không thôi, lời nói nồng nhiệt và hơi thở bá đạo của anh thổi bay cô….

“…… Húc Thần…… Em yêu anh……” Đắm chìm trong ngọn lửa hoan ái, cô không e dè gì nữa, nhỏ giọng gọi tên anh, tình ý nồng đậm.

Lòng An Húc Thần khẽ rung động, nhìn ánh mắt của cô, đáy mắt anh hoang mang phức tạp, ngay sau đó càng mạnh mẽ tiến công, làm cô quên cả hiện tại, không thể tiếp tục nói……

Sau sáu tháng kết hôn, cuối cùng bọn họ đã chính thức thành vợ chồng.

Cô nói cô yêu anh……

Ngồi trước quán bar, bạn thân vừa rời chỗ, cảm giác trống rỗng, bất giác như rơi vào cõi mộng tiên, bỗng dưng An Húc Thần nhớ đến vài ngày trước, khi anh hoan ái cùng Huống Vịnh Ninh đã nói ra lời yêu thương thắm thiết.

Hơn một tháng trước, sau khi bọn họ đã thay đổi mối quan hệ hôn nhân hữu danh vô thực, trong phương diện tình ái anh không cố lảng tránh cô nữa, có lẽ, quay đầu quá lâu nên giờ phải bù đắp lại, mà lực hấp dẫn mãnh liệt của cô làm chính anh kinh ngạc, thường xuyên muốn ôm cô vào lòng.

Nhưng mỗi lần, khi cô đắm chìm trong biển tình, nói cô yêu anh, mà mỗi lần anh nghe, đều thấy trong lòng có một loại biến hóa kỳ diệu, làm anh rất hoang mang.

Từ miệng cô nói ra ba chữ này, giống như câu thần chú chứa ma lực, tựa như dây leo cuốn lấy tâm trí anh, ngập tràn trái tim anh.

Vì lấy anh, nên mới yêu anh sao?

Như vậy, có phải dù gả cho ai, cô đều giao trái tim của mình ra không? Ý thức được điểm ấy, mày kiếm nhíu lại, anh không thích suy đoán này.

Cả con người và tấm lòng của cô đều hoàn mỹ, hoàn cảnh và điều kiện xuất sắc lại vô cùng hiếm có, theo lý thuyết, đời sống tình cảm cá nhân sẽ có rất nhiều lựa chọn, vì sao cô lại nguyện ý theo sự sắp đặt của cha, vui vẻ đón nhận một đoạn tình cảm không có nền tảng, chỉ dựa trên lợi ích của cuộc hôn nhân này thôi sao?

Không phải anh tự ti, cho điều kiện của mình thua người khác, nhưng trên thực tế, có thể có lực lượng ngang với Tân Huống Kim Khống, trên giới kinh doanh có khối người, hơn nữa lúc ấy tập đoàn Thế An đang có nguy cơ phá sản, Huống Cơ Vinh vì sao còn cố ý gả con gái cho anh?

“A, tại chỗ nào nhiệt thế này, cậu ngây ngốc cái gì?” Trịnh Duẫn Võ từ toilet về lại chỗ ngồi, bàn tay lớn dùng sức vỗ mạnh vào lưng An Húc Thần, thiết chút nữa làm anh bay ra khỏi quầy bar ba dặm.

“Cậu muốn gãy tay à? Đánh người đau như vậy?” An Húc Thần xoa nhẹ nơi bị đánh trúng, tức giận phản kháng.

Anh và Trịnh Duẫn Võ từ trung học đã là bạn tốt, giờ mỗi người trong lĩnh vực của mình đều có một mảnh trời riêng, thỉnh thoảng lại hẹn gặp ở một chỗ, giao tình không phải ít, mà hôm nay mới có thể gặp mặt, cho nên chỉ có anh và Trịnh Duẫn Võ đến trước, tối nay Chu Nghị mới đến được.

“Cậu giấu vợ đẹp trong nhà, không đưa cô ấy đến cho bạn tốt xem mặt, để cô ấy một mình vượt qua đêm dài, đáng đánh.” Trịnh Duẫn Võ nhanh mồm nhanh miệng trêu trọc nói.

“Đàn ông tụ tập, đưa phụ nữ đến làm gì? Hơn nữa cô ấy lại không quen các cậu.” Giọng An Húc Thần kiên quyết, rung cả chiếc chén, phát ra tiếng vang của đá va vào thủy tinh, sau đó một ngụm uống cạn cả cốc uýt-ky đặc.

Có lẽ trái tim chưa hoàn toàn rộng mở đúng không, những việc vướng mắc, anh đều giữ lại trong lòng. Không giống cô, toàn tâm toàn ý, lấy anh làm trung tâm…

Suy nghĩ thiếu chút nữa lại bay đến chỗ cô, anh lập tức đóng tâm tư, không thích cảm giác không thể nắm trong tay.

“Chậc chậc, biết nhau lâu như vậy, giờ tôi mới biết chủ nghĩa đàn ông của cậu nghiêm trọng như thế.” Trịnh Duẫn Võ kinh ngạc, cũng cảm nhận được hình như anh bị thứ gì đó trói buộc, ý chỉ muốn hỏi thăm. “Tôi vốn không biết cậu theo chủ nghĩa đàn ông cổ hủ như thế, không ngờ ‘cưới vợ’ rồi thì thay đổi, nhưng rốt cuộc là vì nguyên nhân ‘cưới vợ’ thật, hay vì nguyên nhân ‘bà xã là Huống Vịnh Ninh’ đây?”

“Cũng không phải gì quá khắt khe, có gì mà thay đổi chứ?” Nói về đề tài này, An Húc Thần có chút phản khàng.

“Đương nhiên khác, nếu được chọn lại lần thứ hai, ắt hẳn cậu vẫn chọn cô ấy!” Trịnh Duẫn Võ làm bộ như một nhà Gia Cát hiện đại.

Trước hôn nhân là tiệc độc thân, An Húc Thần đã từng bất mãn về cuộc hôn nhân mang tính thương mại này, cho nên Trịnh Duẫn Võ đoán rằng cho đến bây giờ anh vẫn chưa gỡ hết khúc mắc.

“Vì sao tớ phải chọn cô ấy?” An Húc Thần bĩu môi, lại rót rượu cho mình.

Trịnh Duẫn Võ cười châm chọc, làm bộ khách khí hỏi: “Muốn tớ nói thật sao?”

An Húc Thần lườm anh, lạnh lùng giễu cợt: “Có khi nào mà cậu không nói thẳng vậy?”

Trịnh Duẫn Võ thẳng tanh, có chuyện thì nói, có rắm thì đánh, căn bản không hiểu thế nào quanh co lòng vòng, vài năm làm bạn, anh còn không hiểu anh ta sao?

Ngược lại, Trịnh Duẫn Võ cũng hiểu anh, thậm chí đứng ở góc độ người bàng quan, phân tích ra, ngay cả anh cũng không hiểu mình.

“Ha ha, nói cũng đúng, nói thẳng mới thật vui sướng!” Trịnh Duẫn Võ sảng khoái cười to, uống xong cốc uýt-ky ướp đá, chuẩn bị bắt đầu thao thao bất tuyệt.

“Căn cứ vào quan sát và phán đoán của tớ, An tiên sinh vì uy danh của gia tộc Huống tiểu thư, danh vọng, địa vị cực kỳ không tầm thường, sợ bị người ta nói bấu váy người ta mà vươn lên, dựa vào nhà mẹ đẻ của bà xã mới thăng chức được, cho nên chạm đến tự tôn của đàn ông, theo bản năng thể hiện chủ nghĩa đàn ông, muốn chứng minh mình không thấp hơn vợ, hơn nữa còn nắm giữ quyền trong tay, tớ nói vậy, đúng không?”

Tuy là câu hỏi, nhưng vẻ mặt Trịnh Duẫn Võ nhìn về phía anh khẳng định, ngoài ra còn có nụ cười tự tin hiểu rõ khúc mắc trong lòng anh.

Anh mặc từng chiếc một, nhận ra âu phục là đồ mới, cà vạt mới, ngay cả thắt lưng cũng mới… Phải thừa nhận Huống Vịnh Ninh là một người phụ nữ rất chu đáo.

Cho dù anh không gần gũi cô, nhưng cô vẫn lặng lẽ lo lắng cho anh, phàm là khẩu vị của anh, thói quen của anh, sở thích của anh… Cô đều dựa vào quan sát mà biết tường tận.

Những món đồ này thật tốt, anh mặc vào, cỡ áo bao nhiêu, vòng eo bao nhiêu, anh chưa từng nói với cô, nhưng lại rất vừa vặn, không phải cô có con mắt thần, mà là vô cùng cẩn thận.

Nên nói như thế nào về Huống Vịnh Ninh đây?

Vốn tưởng ỷ vào bối cảnh hùng hậu của Tân Huống Kim Khống, cô sẽ là một thiên kim đại tiểu thư kiêu căng bốc đồng, thậm chí có thể vì quan hệ giữa Tân Huống Kim Khống và tập đoàn Thế An mà ra vẻ cao quý, nhưng cô không như thế. Ba tháng nay, khi đối mặt anh cố ý lãnh đạm xa cách, không đi hưởng tuần trăng mật, không sinh hoạt vợ chồng, đối với cô như “tảng băng”, cô đều yên lặng đón nhận, chưa từng oán giận hay nhờ anh một việc gì, còn chăm chỉ quản lý việc nhà.

Ngay từ đầu thấy cô tràn trề thích thú chuẩn bị bữa sáng, anh cho tám phần là chỉ được vài bữa, không ngờ cô có thể làm đến bây giờ, chỉ cần là ngày anh đi làm sẽ không làm gián đoạn.

Thẳng tanh mà nói, cô khiến anh cảm thấy hơi bất ngờ.

“Em giúp anh thắt cà vạt nhé!” Chắc chắn bữa sáng đã thu xếp ổn thỏa, Huống Vịnh Ninh mới lên lầu gọi anh dùng cơm, thấy anh đang chuẩn bị thắt cà vạt, mắt sáng bừng lên, vội chạy đến đoạt lấy công việc của anh.

Hắc hắc, lúc trước vì anh cô mới học cách thắt cà vạt, âm thầm luyện tập vài lần, bây giờ cuối cùng đã có thể phát huy tác dụng.

An Húc Thần vốn định từ chối, nhưng thoáng nhìn thấy ánh mắt lóe ra tia sáng của cô, như thể thắt cà vạt là chuyện làm cô vui vẻ khôn xiết, lời khước từ tự nhiên không nói ra được.

Hiếm khi ở gần anh như vậy, tim Huống Vịnh Ninh nhảy loạn lên, vốn khi luyện tập động tác khá linh hoạt, nhưng lúc này lại quá khẩn trương mà tay run run như cụ già tám mươi tuổi, sắp thắt thành nơ hình con bướm.

“Ơ? Anh đổi áo sơ mi à?” Vì hồi hộp, bây giờ cô mới nhận ra chiếc áo anh mặc trên người không phải là cái ban đầu cô chọn.

“Ừ, anh không thích màu phấn hồng.” Anh lạnh lùng nói, nhận ra kỹ năng thắt cà vạt của cô không tốt.

“Sao lại thế? Nam giới mặc áo sơ mi phấn hồng rất nhã nhặn mà.” Nhầm rồi, vội vàng đổi đề tài để kéo dài thời gian, lần nữa lại lần nữa.

“Cô à, đó là màu của nữ giới.” Anh bĩu môi, lời ít ý nhiều, hạ khuôn mặt tuấn tú xuống, tỏ rõ ý kháng cự.

Cách nói và biểu tình của anh, làm Huống Vịnh Ninh không khỏi liên tường màu phấn hồng chính là màu đáng sợ của một bé trai, đột nhiên cảm thấy anh thật đáng yêu.

“Được rồi, buổi chiều em sẽ mang đi đổi sang màu khác.” Đột nhiên nghĩ lại, mỉm cười hỏi thăm. “Vậy anh nói cho em biết, anh thích màu nào nhất?” Tuy rằng cô biết rồi, nhưng vẫn hi vọng có thể nghe chính miệng anh nói.

“……” Anh khẽ mím môi. Làm gì vậy? Bộ dáng hiện tại của anh dễ bắt chuyện lắm sao? Anh không muốn tán gẫu với cô nhiều chuyện thế.

Anh có khúc mắc với cô, dựa vào danh dự của đàn ông, cuộc hôn nhân bị ép buộc này chính là gông xiềng vô hình, anh không muốn nghe người ta nói lấy vợ vì của, cho nên với việc vợ ngoan ngoãn nghe lời… lời ra tiếng vào, cho nên từ trong tiềm thức đã tự tạo khoảng cách.

“Nói đi nói đi mà, về sau em đỡ phải mua nhầm rồi đổi lại, phiền toái lắm á.” Huống Vịnh Ninh không thể nén tính cách làm nũng như cô bé ở nhà, nhất thời không cẩn thận, nhưng lại lắc lắc chiếc cà vạt trên cổ anh, không ngờ lại ghìm quá chặt….

“Khụ khụ khụ……” Khuôn mặt tuấn tú tức thì hồng lên, mở mắt ho khan, che trước cổ.

“A! Xin lỗi, xin lỗi!” Cô sợ đến tới mức khuôn mặt nhỏ nanh tái đi, vội vàng buông tay, nhỏ giọng giải thích. Là cô rất yêu rất yêu chồng mình, tuyệt đối không có ý niệm mưu sát chồng trong đầu đâu nha.

Được trả tự do, ho khan ngừng lại, An Húc Thần tháo cà vạt ra, tự mình thắt lại.

“Húc Thần, em không cẩn thận, chỉ là nhỡ tay thôi.” Cô dùng ánh mắt có thể so sánh được với nai Bambi, vô tội nói.

Nhỡ tay mà thiếu chút nữa thì xiết chết anh, nếu thật sự chọc đến cô, kết quả chắc chắn là thê thảm mà?

“Anh biết.” Anh gật đầu cứng ngắc, tỏ vẻ nhận lời giải thích của cô, nhưng với động tác tiến lên lần nữa muốn chỉnh cà vạt cho anh, xin miễn cho kẻ bất tài đi.

“Hả…… Còn…… Bữa sáng chuẩn bị tốt rồi, nhanh đi ăn đi!” Huống Vịnh Nịnh lúng túng, đành phải nói sang chuyện khác.

“Ừ.” An Húc Thần đáp lại, vừa đi vừa theo bản năng thắt cà vạt, trong lòng có bóng ma nên thắt cà vạt rất lỏng, bỗng nhiên cảm thấy cà vạt là một loại hung khí làm hại đến sự an toàn của bản thân, đồng thời, trong lòng anh nghĩ đến….

Nếu anh lại tiếp tục lạnh nhạt với cô bé Huống Vịnh Ninh này, có thể nguy hiểm đến tính mạng hay không?

Khủng bố a ~~

Một đôi vợ chồng kết hôn gần nửa năm, chồng đẹp trai, vợ xinh xắn, tuổi theo thứ tự là ba mươi và hai sáu tuổi, hơn nữa thân thể khỏe mạnh, mỗi ngày đều nằm chung giường, nhưng, lại không hề làm lễ động phòng, mọi người nói có phải kỳ quái hay không?

Đương nhiên là kỳ quái rồi, còn kỳ quái hơn cả hai con hổ nữa kia?

Vì thế, Huống Vịnh Nịnh kiểm tra mình trước gương lớn trong phòng tắm, xét xem thứ kỳ quái có phải là cô hay không?

Một đầu tóc đen, cô chăm sóc nó mềm mại như mây, đen nhánh mà sáng bóng, lấp lánh động lòng người. Nói đến gương mặt, cô không tự mãn đến mức cho rằng không ai là đối thủ, nhưng, cô có đôi lông mày hoàn mỹ, không miêu tả cũng cong như trăng rằm; ánh mắt trong veo như nước, sáng như sao, chiếc mũi thanh tú, đôi môi hồng không cần trang điểm lúc nào cũng trơn bóng.

Lại nhìn đến dáng người, mặc dù không phải báu vật gợi cảm, nhưng cũng là kết hợp hài hòa, đường cong lả lướt; da lại càng được dưỡng cẩn thận, vừa mềm mịn vừa có độ đàn hồi……

Giống như đóa cam túc chỉ nở vì một người, cũng chỉ vì muốn hấp dẫn An Húc Thần, mong được anh chú ý đến, mà càng chọn trang phục kỹ lưỡng hơn.

Chỉ tiếc, không biết sao anh lại thế này, mỗi ngày cô đều ngủ bên cạnh anh, anh lại ngay cả chạm vào cô cũng không……

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Chồng Trước Dụ Hoặc | Chương 1, 10.0 out of 10 based on 2 ratings
Để lại bình luận như một lời động viên tới bọn mình nhé. Nếu được xin bỏ vài giây click quảng cáo (mấy dòng tiếng anh bên dưới comment) ủng hộ� phí duy trì web nhé các nàng!