Truyện Ngôn Tình » Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! » Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! | Chương 26: Địa ngục sâu thẳm

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! | Chương 26: Địa ngục sâu thẳm

Cho phép admin mượn đất :
"Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)"
Giá chỉ 400k (dùng trong 6 tháng)
ship đi toàn quốc trả tiền sau khi nhận hàng nếu bạn ở hcm ad sẽ giao tận tay. Thích hợp cho nàng nào thức khuya đọc truyện mà muốn dưỡng lại da nhé.
Liên hệ qua sdt: 0166 578 3977 hoặc yahoo riokenshin để đặt hàng. Chi tiết và cách sử dụng ở link sau: Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)

Tác giả: Phong Lâm Nhi
Edit + Beta: Pachan
Tình trạng: hoàn thành

Chương 26: Địa ngục sâu thẳm
Nguồn:http://panamitachan.wordpress.com/



“Q cơ, không theo!” Chàng trai đeo kính đánh ra một quân bài, kính mắt lóe sáng.


“Khỉ thật, bài như vậy mà cũng không theo?! Bài của cậu có những con gì thế ?Aaron, cậu có bao nhiêu điểm?” Chàng trai mập mạp thua, đưa tay với lấy, há hốc mồm……


Bài của cậu ta quá hoàn hảo, có đầy đủ cả bốn chất, thực sự có thể không theo.


Chàng trai mập mạp chỉ sang chàng trai có vóc dáng nhỏ bé, hắn nghẹn họng nhìn trân trối hét lên: “Không chơi nữa, các cậu đều có A, chúng tớ ngay cả 2 cũng không có…… Rất nhàm chán!”

“Levi, Marvin, 2 người cùng một phe, bốn mắt với Ken cùng một phe, các cậu làm sao có khả năng thắng được?!” Đoạn Huy từ phòng tắm đi ra, khăn tắm quấn quanh eo, trên tay đang cầm khăn lau khô tóc, cười nhạo hai người không biết:“Bốn mắt có trí nhớ rất tốt, ai đánh quân nào cậu ta cũng có thể nhớ rõ, cậu ta cùng Ken lúc trước chính là sát thủ vô địch chơi bài của đại học J đó.”

“……”

“Hảo hán không đề cập tới những năm đó a!”Ken cười cười: “Không đánh bài thì chúng ta làm gì bây giờ?! Con gái đều được ở lại biệt thự, nơi đó có bốn vị sếp tổng, còn có một vị diệt tuyệt sư thái!”

“Đúng vậy, đêm dài không thể ngủ yên giấc……”

Chàng trai mập mạp Levi thần bí lấy ra một đĩa CD, cười gian nói:“Không thể ngủ yên giấc, có thể xem CD!”

CD vừa được nhét vào đầu đĩa, ba người mắt sáng ngời, trong lòng không nhịn được hắc hắc cười dâm, chỉ chốc ở mạn hình LCD hiện ra hình ảnh, trong phòng quanh quẩn tiếng của người phụ nữ mềm mại đáng yêu rên rỉ……

Bốn người chăm chăm ở màn hình phía trước nhìn xem mùi ngon, còn bình phẩm từ đầu đến chân.

“Không sai không sai, gương mặt mới, nhưng mà không xinh đẹp bằng Tiểu Lan Lan.”

“Đã phát hành 212 bộ, không ai có thể phá vỡ kỷ lục!”

“Ô…… Nhìn xem tớ nghĩ muốn thủ dâm!”

“Như vậy mà đã muốn?! Tớ còn có CD của Vũ Đằng Lan , cẩn thận một hồi tinh tẫn nhân vong……”

“Vũ Đằng Lan là ai?” (ai muốn biết Vũ Đằng Lan là ai thì lên Baidu và search 武藤兰 =,.=)

Bốn đầu nhất trí nhìn về phía Đoạn Huy vừa đặt ra câu hỏi, Levi rống lên như quỷ kêu:“Tiểu Lan Lan là ai?! Cậu hỏi tớ cô ấy là ai?!”

Marvin cũng khinh bỉ nói:“Hóa ra cậu ta ngay cả Tiểu Lan Lan cũng không biết là ai sao?!”

Đoạn Huy bị khinh bỉ tức giận hỏi: “Không biết thì làm sao?!”

“Cuộc đời chưa bao giờ xem qua Vũ Đằng Lan, chứng tỏ là chưa từng xem phim A. Ryan, cậu là đàn ông sao?!” (phim A = phim Adult = phim người lớn)

Bốn mắt Aaron thay Đoạn Huy giải thích: “Không phải cậu ta chưa từng xem qua phim A, trước kia ở đại học J, khi cậu ta vui vẻ mới thuận mắt xem một hồi, thế nên diễn viên là ai cậu ta cũng không biết !”

Levi khiếp sợ nói: “Hóa ra vẫn còn có người ngây thơ như vậy, Ryan, không phải cậu vẫn là xử nam đấy chứ?” (xử nam = trai tân)

Khuôn mặt tuấn tú của Đoạn Huy nhất thời đỏ tươi như hoa, hướng tới Levi rống to:“Cậu mới TM xử nam!” Nói xong, mặc quần áo, mở cửa đi ra ngoài…… (TM: mẹ nó)

Phản ứng này…… Còn nói chính mình không phải xử nam……

Levi nhìn Aaron cười cười: “Không cần phản ứng lớn như vậy đi?! Chẳng lẽ “súng” của cậu ta chưa bao giờ “lên đạn”?!”

“Cậu ta có, có đôi khi còn rất mãnh liệt, tớ còn thấy được giường của cậu ta rung rất mạnh……”Aaron thay bạn tốt của mình giải thích, tìm lại chút mặt mũi.

Levi càng cảm thấy buồn cười : “Ngay cả Tiểu Lan Lan cũng không biết, cậu ta lấy ai để tượng tưởng khiến cho “súng lên đạn”?!……”

Aaron cúi đầu, kính mắt lóe sáng, cậu ta chậm rãi trả lời:

“Sao lại không có? Cậu ta chỉ biết ảo tưởng một người……”

***

Bối Bối mở cửa ra, liền nhìn thấy Đoạn Huy mặc quần bò với áo phông, hai tay đút túi tựa vào cửa, tóc còn ướt sũng .

“Sao cậu lại tới đây? Có việc sao?”

“Muốn nói chuyện phiếm với cô, cho nên chạy đến đây ……” Đoạn Huy nhún vai, ánh mắt phát ra ánh lửa.

 ̄﹏ ̄

Đứa nhỏ này thật sự là rất ngây thơ, muốn nói chuyện phiếm liền trực tiếp đến gõ cửa, mặc kệ có ảnh hưởng hay không ảnh hưởng đến ai……

Bối Bối quay đầu nhìn cửa phòng tắm đang được đóng chặt, Tiểu Đại đang tắm rửa, nếu cô ấy đi ra và bắt gặp, quả thật không biết phải giải thích ra sao.

Cô nghĩ nghĩ, sau đó kéo Đoạn Huy đi đến vườn hoa……

Làng du lịch “Hoa Mỹ” là khu nghỉ mát cao cấp dành cho khách hàng, các loại phương tiện đều rất tốt, ngay cả hoa viên cũng có cây cầu bắc ngang qua sông, dưới ánh trăng cảnh sắc thật tuyệt vời.

Hai người đi bộ đến một chòi nghỉ mát ở vườn hoa, Bối Bối đặt mông ngồi trên ghế băng “Đã đi như vậy được một đoạn đường , dọc theo đường đi cậu cũng không nói chuyện, rốt cuộc cậu muốn nói chuyện gì với tôi?”

Mây mờ che khuất ánh trăng, chiếu đến váy trắng làm cô trở nên thuần khiết, tóc dài không được thả tung, mà là buộc lại hất về phía trước ngực.

Nhịp tim của Đoạn Huy đập nhanh hơn, lặng lẽ tiến đến gần Bối Bối, cố lấy dũng khí từ hàm răng hé ra câu hỏi:

“Cái kia…… Lần đó, lần đó cô có cảm giác gì?”

“Cái gì cảm giác?” Bối Bối nghi hoặc, nhìn hắn.

“Chính là lần đó!”

Ách……

Nhìn “tiểu xanh miết” ánh mắt bối rối, mặt đỏ như máu, Bối Bối rốt cục hiểu được “Lần đó” có ý tứ là gì!

Nhất thời trên mặt cũng nóng lên, đứa nhỏ này sao lại muốn hỏi vấn đề như vậy?!

= =

Cô có chút mất tự nhiên, nhưng vẫn trả lời chân thật: “Không nhớ rõ !”

Nhìn thấy ánh mắt khiếp sợ của cậu ta, cô mau chóng bổ sung:“Thật là không nhớ rõ , tôi uống quá say !”

“Ra vậy……” Đoạn Huy thì thào.

Tại sao tự nhiên cậu ta lại hỏi vấn đề rắc rối này, hơn nữa không phải cậu ta mới là người rõ ràng nhất sao?

Nàng có chút tức giận, đỏ mặt nói: “Không phải là cậu mang tôi ra khỏi quán bar sao?! Tôi say tới mức ngay cả hình dáng của cậu cũng chưa thấy rõ, như thế nào còn có khả năng biết có cảm giác gì! Điều này cậu phải hỏi chính mình chứ!”

Đoạn Huy do dự, khuôn mặt từ xanh chuyển thành trắng, cuối cùng trả lời:“Tôi, tôi không biết……”

<(`^′)> Nổi giận!

Bối Bối nhịn xuống ý tưởng muốn bùng nổ, lạnh lùng nói:“Cậu gọi tôi đi ra chỉ để nói chuyện về cảm giác của tình một đêm?!”

Đoạn Huy tựa vào chiếc bàn đá bên cạnh người cô, cô ngửa đầu nhìn hắn, từ trên cao nhìn xuống, vừa mới có thể nhìn thấy thấp thoáng ngực của cô.

Tim hắn đập nhanh hơn, hình ảnh ở màn hình lúc trước hiện ra trước mắt, nhất thời máu lên não, hắn nghiêng người ôm lấy cô, gầm nhẹ nói: “Làm lại một lần nữa được không?”

Bị nhốt ở trong lồng ngực của cậu ta, mùi sữa tắm cùng với hơi thở nam tính trộn lẫn vào nhau, Bối Bối bị dọa, không phản ứng gì hỏi lại: “Cái gì làm lại một lần?”

Khuôn mặt tuấn tú như ánh nắng mặt trời của Đoạn Huy dưới ánh trăng lóe sương mù sáng bóng, cậu ta tiến đến trước mặt cô gằn từng chữ một, rất rõ ràng nói:

“Sau khi kết thúc huấn luyện, tôi muốn cùng cô làm!”

( ̄口 ̄)!!

“Việc này không thể dùng sức mạnh để cưỡng bức phụ nữ nha!” Có một bóng người đi ra từ đằng sau chòi nghỉ mát.

Ánh mắt của Đoạn Huy chợt lóe lên, càng ôm chặt lấy Bối Bối, trả lời lại một cách mỉa mai: “Ở sau lưng nghe lén không phải là một quân tử!”

Bối Bối đẩy ra khỏi ôm ấp của cậu ta, đứng lên, nhìn thấy Hầu Ngôn Thanh ở gần chòi nghỉ mát.

( ̄口 ̄)!!

“Chúng tôi không nghe lén!” Lại có một thanh âm ở trong chòi nghỉ mát vang lên, có một người đi ra.

Bối Bối ngẩng đầu, mây bay chậm rãi tiêu tán, ánh trăng chiếu lên khuân mặt của người nọ, tạo ra một mảnh yêu quang, mê hoặc lòng người, con ngươi đen như ngọc nhìn sâu vào đôi mắt của cô, đôi môi xinh đẹp khẽ nhếch, chậm rãi phun ra một câu:

“Lúc hai người tán gẫu thân mật, sao lại không nhìn xem cảnh vật chung quanh?!”

Yêu…… Yêu nghiệt đại nhân……

Toàn bộ đất ở dưới chân của cô vỡ vụn, mà Bối Bối lại hy vọng lúc này có thể rơi xuống địa ngục sâu thẳm, cô cũng không cần bò lại đến đây……

┬┬_┬┬