Truyện ngôn tình » Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh » Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh | Chương 6

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh | Chương 6

Bạn Có thể dùng 2 phím mũi tên trái phải để chuyển qua lại giữa các chương truyện


truyện ngôn tình

Chương 6: Chúng ta hẹn hò đi
   

Chờ Lâu Nghiêu Nghiêu từ trong mộng tưởng tỉnh lại, lại theo xe taxi đi về, mặt trời đã chỉ còn lại có vài vệt ánh sáng hồng. Dì Lưu mở cửa bị vẻ mặt tiều tụy của cô làm cho hoảng sợ, nhanh chóng kéo Lâu Nghiêu Nghiêu từ trên xuống dưới cẩn thận đánh giá mấy lần, thấy không có gì bất thường, mới thở ra một hơi hỏi:

“Nghiêu Nghiêu, con làm sao vậy? Có phải có người khi dễ con không?”

Lâu Nghiêu Nghiêu nghiêng đầu nhìn bà, thấy người quen thuộc, ánh mắt tiều tụy khôi phục một chút thần thái, cô cầm lấy bả vai dì Lưu vừa lay vừa hét: “A a a a a a a!”

Trong nhà mọi người bị tiếng kêu thê lương kia làm kinh động, dì Lục nhanh chóng buông công việc trong phòng bếp đi ra, Lâu Thanh Thanh ở trên lầu cũng xuống, chú ý động thái của Lâu Nghiêu Nghiêu.

“Nghiêu Nghiêu làm sao vậy?” Dì Lục xoa tay hỏi dì Lưu.

Dì Lưu mờ mịt lắc đầu, bà bị Lâu Nghiêu Nghiêu lay đến hoa mắt, dì Lục nhanh chóng ngăn Lâu Nghiêu Nghiêu, trách cứ nói: “Nghiêu Nghiêu, con lay nữa thì dì Lưu của con liền rời ra thành từng mảnh đó!”

Lâu Nghiêu Nghiêu buông tay, cũng ý thức được dì Lưu, không chịu nổi cô làm như vậy, liền vừa kêu “A a a a”, vừa chạy như điên ở trong phòng, như vậy mới có thể phát tiết oán khí trong lòng cô.

Sàn nhà buổi sáng được Lâu Thanh Thanh kì cọ sạch sẽ, đã bị cô hung hăng đạp hư một lần. Nhìn thấy cô có sức sống như vậy, dì Lục nói một tiếng, đem cô giao cho dì Lưu, liền đi vào tiếp tục nấu cơm, còn có thể kêu có thể chạy, kia đã nói lên không có việc gì.

Lâu Nghiêu Nghiêu chạy mệt, nằm ở trên sô pha giả chết. Dì Lưu đi tới sờ sờ đầu cô lại sờ sờ sau gáy, thấy tay ẩm ướt lại có chút dính dính, đánh cô một chút: “Nhanh chóng đi tắm rửa thay quần áo, nằm như vậy, ngày mai nhất định bị cảm.”

“Không!” Lâu Nghiêu Nghiêu không nghe, xoay người hướng gáy về phía dì Lưu.

Dì Lưu cũng biết, nha đầu kia ăn mềm không ăn cứng, vì thế ngồi ở bên cạnh cô, vỗ lưng: “Nghiêu Nghiêu, có chuyện gì không vui nói cho dì nghe một chút, để dì giải quyết cho con.”

Con gái ở tuổi này, phiền não lớn nhất không ngoại trừ yêu đương.

“Nói dì cũng không hiểu đâu!” Lâu Nghiêu Nghiêu xoay người lại, duỗi thẳng chân: “Dì, đột nhiên con cảm thấy thế giới này tràn ngập tuyệt vọng!”

“Phi phi phi! Con nói bậy bạ gì đó.” Dì Lưu buồn cười mắng cô một phen: “Nghiêu Nghiêu, dì nói lời công bằng, Trần Hạo kia thực không hợp với con, dì thấy Tần Chí sẽ không sai, đi công tác xa một chuyến, trở về người đầu tiên nghĩ đến là con, có thể quan tâm con như vậy, trừ Tần Chí, làm sao con có thể tìm đến người thứ hai?”

“Dì, Tần Chí đến đây?” Lâu Nghiêu Nghiêu đang giả chết bật người ngồi dậy, một đôi mắt to hồng giống con thỏ, ai thấy cũng hoảng.

“Đương nhiên, mang cho con rất nhiều đồ, dì để trong phòng con.”

Nghe vậy, Lâu Nghiêu Nghiêu lập tức từ trên sô pha chạy thẳng lên lầu, dì Lưu ở phía sau vừa bực mình vừa buồn cười kêu: “Nghiêu Nghiêu, đổi giày đã.”

Lâu Nghiêu Nghiêu dừng lại, vô cùng lo lắng cởi giầy ném xuống đất, để chân trần liền chạy lên lầu. Lâu Thanh Thanh đứng ở cạnh cầu thang, nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu chạy qua người lên lầu, từ đầu tới cuối, đều không liếc nhìn cô một cái, côtađột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái, các cô gặp thoáng qua, giống như cô ta không tồn tại trong thế giới của Lâu Nghiêu Nghiêu.

Cô ta lại nhìn về phía bảo mẫu đang đem giày của Lâu Nghiêu Nghiêu để vào tủ giầy, miệng oán giận Lâu Nghiêu Nghiêu, ngữ khí lại vô cùng cưng chìu, thì ra là như thế này, dù cô ta tốt, cô ta cố gắng bao nhiêu thì các bà vĩnh viễn cũng không nhìn thấy, mà Lâu Nghiêu Nghiêu chưa bao giờ làm cái gì, thậm chí kiêu ngạo tùy hứng làm cho người ta chán ghét nhưng các bà lại làm như không thấy, trong mắt chỉ có cô tốt!

Cuối cùng, nắm tay Lâu Thanh Thanh cũng được buông lỏng ra, yên lặng thong thả bước vào phòng vệ sinh, lấy khăn lau bắt đầu làm việc. Làm xong tất cả, Lâu Thanh Thanh lên lầu trở về phòng, cô ta cùng Lâu Nghiêu Nghiêu đều ở tại lầu 3, khi đi ngang qua phòng Lâu Nghiêu Nghiêu, cô ta dừng bước, tâm tình phức tạp nhìn căn phòng này, cô ta cũng đã từng ở trong phòng này, một căn phòng khiến người ta không thể tự kiềm chế mà chìm vào mơ mộng, mãi đến khi cảm tình của cô ta cùng Lâu Nghiêu Nghiêu rạn nứt, bị Lâu Nghiêu Nghiêu đuổi ra.

Mấy năm nay, cô ta thường xuyên mơ tới cô gái nhỏ tránh sau lưng mẹ tò mò nhìn cô ta, cô bé tươi cười rực rỡ gọi cô ta “Chị”, cô bé sẽ ghé vào lưng cô ta dùng ngữ khí chân thật kêu “Thanh Thanh, em thích chị nhất.” Lâu Nghiêu Nghiêu luôn không để ý tới ý nguyện của cô ta, xuất hiện trong mơ của cô ta, sau đó tỉnh lại thì phát hiện chính mình đang khóc.

Không, sự tình biến thành như bây giờ, cũng không phải lỗi của cô ta, cô ta cũng muốn làm chị gái tốt, nhưng sự ghen tỵ của Lâu Nghiêu Nghiêu làm cho tất cả đều tan biến !

Áp chế cảm xúc, Lâu Thanh Thanh rũ mắt xuống tiếp tục đi, phòng cô ta ở cuối hành lang, nơi đó lúc ban đầu là phòng chứa đồ của Lâu Nghiêu Nghiêu. Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không biết có người ở ngoài cửa phòng mình làm Thần giữ cửa, cô chăm chỉ đem đồ Tần Chí đưa lấy ra một lần, sau đó lấy điện thoại di động, chờ khi cô kịp phản ứng thì điện thoại đã bấm gọi.

Không đợi cô cắt điện thoại, bên kia rất nhanh liền có người nghe: “Nghiêu Nghiêu.”

“Vâng.” Lâu Nghiêu Nghiêu vốn nghĩ rằng chính mình sẽ không biết nói cái gì, nhưng nghe đến thanh âm quen thuộc mang theo ý cười ôn nhu kia, thói quen nhiều năm khiến cô đem suy nghĩ nói ra khỏi miệng như bản năng: “Tần Chí! Sao anh không đợi em?”

Lâu Nghiêu Nghiêu ở trong lòng rên rỉ, rõ ràng đã hạ quyết định, quyết tâm muốn thay đổi hình tượng điêu ngoa của mình trong lòng Tần Chí, sao lời vừa ra khỏi miệng, liền biến thành chất vấn vậy? Đúng là thói quen hại chết người!

Đối với Lâu Nghiêu Nghiêu cố tình gây sự, bên kia Tần Chí đã xem như thói quen: “Thật có lỗi, Nghiêu Nghiêu, hôm nay vừa trở về, công ty còn có một chút công tác phải xử lý, cho nên không thể chờ em.”

Theo tính tình của Lâu Nghiêu Nghiêu trước kia, nhất định là làm loạn một phen, sau đó thừa cơ ký kết vô số hiệp ước không bình đẳng, Lâu Nghiêu Nghiêu mất khí lực cùng quyết tâm rất lớn, mới áp chế dục vọng muốn nhân cơ hội vơ vét tài sản, cô tận lực làm cho ngữ khí của mình trở nên ôn nhu hơn: “Được rồi, tha cho anh đó, anh bây giờ đang ở công ty?”

“Ừ.”

“Vậy hiện tại có thể nghe điện thoại hay không? Em không làm phiền anh chứ?” Lâu Nghiêu Nghiêu hỏi ra những lời này thật quá khó tin.

“Không đâu, hôm nay chỉ nói một chút việc đi công tác thôi, không có chuyện gì quan trọng.” Lời này vừa nói ra, nhất thời làm cho nhân viên trong phòng hội nghị đang chờ boss ra quyết định mở to hai mắt mà nhìn.

Bên kia Lâu Nghiêu Nghiêu đã bùm bùm oán giận đứng lên: “Công ty các anh thực vô nhân đạo, cuối tuần còn phải tăng ca?”

Tần Chí không có một chút cảm giác tội lỗi nói: “Đúng vậy, thực vô nhân đạo, hôm nay Nghiêu Nghiêu đi đâu chơi?”

Lâu Nghiêu Nghiêu nằm trên giường, đá chân nói: “Đi ra ngoài dạo.” Cô đương nhiên sẽ không đem chuyện mình đi sân bay kết quả bởi vì ngu ngốc ngẩn người mà để người ta đi mất nói ra.

“Ừ, vậy à?”

Giọng của Tần Chí phai nhạt vài phần, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không có phát hiện, cô nhớ tới kế hoạch ngày mai: “Tần Chí, ngày mai anh có phải đi làm không?” Khẳng định sẽ đi, cuối tuần còn tăng ca, không lý do gì mà thứ hai sẽ ở nhà, thật sự là công ty vô nhân đạo, rõ ràng vừa mới đi công tác trở về, lại không cho nghỉ ngơi một chút. Xem ra kế hoạch sẽ phải tan biến!

Phát hiện sự chờ mong trong giọng nói của Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Chí trước ánh mắt như dao của mười nhân viên cấp dưới, nói: “Không cần đi làm, mới đi công tác về, công ty cho nghỉ hai ngày.”

Nhân viên ở trong lòng rít gào: Công ty chúng ta khi nào thì có loại phúc lợi sau khi đi công tác được nghỉ hai ngày? Sao chúng tôi lại không biết?

Lâu Nghiêu Nghiêu nghe được không cần đi làm, nhất thời vô cùng cao hứng, côđang cân nhắc nên nói như thế nào, bên kia bởi vì cô trầm mặc quá lâu, đành lên tiếng hỏi trước: “Nghiêu Nghiêu, ngày mai có chuyện gì sao?”

Lâu Nghiêu Nghiêu hít sâu một hơi, quyết định dùng lời nói thẳng để bày tỏ ý nghĩ của chính mình: “Tần Chí, ngày mai chúng ta đi hẹn hò đi.”

Chuẩn bị tốt phương án ứng phó mọi chuyện có thể xảy ra nhưng Tần Chí lại không hề nghĩ tới vấn đề này, anh ngây ngẩn cả người, im lặng một lúc lâu khiến Lâu Nghiêu Nghiêu sốt ruột thúc giục hỏi: “Tần Chí, anh có đang nghe không?”

Ngữ khí có điểm ảo não cùng mất hứng, Tần Chí che giấu suy nghĩ, từ ghế đứng lên, đi đến bên cửa sổ: “Đang nghe.”

“Tần Chí, ngày mai chúng ta đi hẹn hò được không?”

Bên kia Lâu Nghiêu Nghiêu dùng ngữ khí thực thận trọng lặp lại những lời này, Tần Chí một tay cầm di động, một tay đặt lên cửa sổ thủy tinh, anh rũ mắt xuống nhìn thành thị phía dưới bị đèn nê ông tô son trát phấn vô cùng mộng ảo, giọng nói hơi có vài phần vui đùa nói: “Được, anh đương nhiên không thành vấn đề, chỉ sợ đến lúc đó em cho anh leo cây.”

“Làm sao có thể?” Lâu Nghiêu Nghiêu từ trên giường nhảy dựng lên, kích động kêu to: “Em cho ai leo cây cũng sẽ không để anh leo cây!”

Đối với vấn đề này, Tần Chí không cùng cô tiếp tục nói, mà là chuyển đề tài: “Vậy khi nào anh đến đón em?”

Lâu Nghiêu Nghiêu nghĩ nghĩ: “Buổi sáng đi, đã quyết định như vậy rồi anh nhất định phải tới đó.”

“Ừ.” Tần Chí không nhìn ánh mắt trêu tức của bạn bè kiêm đối tác, nói: “Anh gác điện thoại trước, bên này còn có chút việc bận.”

“Được rồi, ngày mai gặp.”

“Ngày mai gặp.”

Xác định bên kia đã cắt điện thoại, Tần Chí mới khép lại di động, đây là Lâu Nghiêu Nghiêu yêu cầu, bất cứ thời điểm nào cũng đều không thể gác điện thoại trước cô, bởi vì gác điện thoại là quyền lực đặc thù của cô.

Nguyễn Tư Nam khoanh tay trước ngực tựa vào bàn hội nghị, trào phúng nói: “Có người biết rõ phía trước là cái hố, còn vô cùng sốt sắng muốn nhảy vào, cậu nói người như thế có bao nhiêu ngốc?”

Tần Chí không để ý đến anh, trở lại vị trí chính giữa nói: “Mọi chuyện cứ quyết định như vừa rồi, tôi hi vọng sáng thứ ba có thể nhìn thấy phương án thực thi cụ thể ở trên bàn làm việc của mình, cứ như vậy đi, tan họp.”

Nói xong, Tần Chí mặt không đổi sắc trước ánh mắt đầy oán niệm của nhân viên đi ra khỏi phòng họp. Mọi người nhìn về phía phó tổng, Nguyễn Tư Nam nhún vai:

“Chậc chậc, oán niệm nhìn tôi làm gì? Cũng không phải tôi cho các người tăng ca, sao? Không muốn đúng không, vậy chúng ta tiếp tục! Không chiến đấu hăng hái đến hừng đông, ai cũng đừng mong đi.”

Nghe vậy, một đám nhân viên nhanh chóng như đi tị nạn rời khỏi phòng họp. Nguyễn Tư Nam giữ chặt tiểu trợ lý muốn chạy trốn, cùng đối phương trêu đùa: “Tiểu trợ lý, thấy em vất vả như vậy, Phó Tổng hôm nay mời em ăn cơm nhé.”

Tiểu trợ lý cố gắng kìm nén cảm xúc muốn tát hắn, vì tiền lương hậu đãi, tôi nhịn! Dù sao, cũng cùng tốt nghiệp một trường đại học, làm trợ lý tổng giám đốc cũng tốt! Tuy rằng cô một mình làm hai phần việc, vừa phải vì Tổng Tài bán mạng, vừa phải chịu Phó Tổng đùa giỡn!

Ra phòng họp gặp thư ký của Tần Chí là Chu Vân Nhị, Nguyễn Tư Nam vỗ vỗ bả vai cô: “Vân Nhị, em có thể tan tầm, ngày mai cũng không cần đi làm, ông chủ nhà em thấy em quá vất vả, cho em nghỉ một ngày, phải cố gắng lên, cơ hội tốt như vậy cũng không cầm được, xem ra tôi chỉ có thể nhận người khác.”

Chu Vân Nhị chỉ đi gọi điện đặt cơm, kết quả vốn ông chủ nhìn qua muốn chiến đấu hăng hái đến nửa đêm, lại chỉ trong chốc lát đã không thấy tăm hơi!

Nghe lời nói trêu đùa của Nguyễn Tư Nam, Chu Vân Nhị làm bộ không nghe thấy, đuổi theo một nhân viên khác, hỏi nửa ngày mới biết được, thì ra ngày mai ông chủ muốn hẹn hò, cho nên không nói hai lời liền tan họp!

Lại là cô gái kia!

Chu Vân Nhị có mục đích rõ ràng, khi nhìn thấy thông báo tuyển nữ thư ký kia, cô chỉ biết cơ hội của cô tới, cô dựa vào quan hệ học sinh cùng trường với phó trưởng phòng, hơn nữa ngũ quan hài hòa, chém sáu tướng đánh bại những người khác, giành được vị trí này, tuy rằng cùng trong dự đoán không giống nhau, ông chủ cũng không phải sắc lang, thậm chí không chút nào cảm kích, này thông báo tuyển dụng hoàn toàn là phó trưởng phòng giở trò quỷ.

Nhưng thế thì sao? Mục đích của cô tuyệt đối sẽ không thay đổi, huống hồ, cô còn có Phó Tổng cường lực chống lưng. Cho dù biết rõ phó trưởng phòng luôn lợi dụng cô, nhưng có thể đạt tới mục đích, mọi thứ đều có thể xem nhẹ. Chính là, trước đó phải vượt qua ải của cô gái kêu “Lâu Nghiêu Nghiêu”, ải này thật sự rất khó vượt qua.

Lâu Nghiêu Nghiêu một chút không biết có người muốn leo qua đầu cô, sau khi cô gọi điện cho Tần Chí, liền vẫn đắm chìm bên trong sự hưng phấn, lại nói, cô tựa hồ chưa bao giờ chính thức cùng người khác hẹn hò, nên làm gì đây?

Về phần sự việc ngoài ý muốn buổi chiều, cô đã quên rất nhanh. Cô, Lâu Nghiêu Nghiêu là một người vĩnh viễn sẽ không bị đánh bại! Trong từ điển của cô, chưa bao giờ có hai chữ “Buông tay” này, nếu như muốn gì đó không phải của cô, vậy thì phải cướp lấy!

Mấy năm nay cô đều tranh đoạt, giờ có thể không sao? Tại sao à? Ngay cả người đàn ông ghê tởm như Trần Hạo kia, cuối cùng còn không phải bị cô cướp được sao? Trên đời này, còn không có thứ mà cô không cướp được.

Quan trọng nhất là, vừa nghĩ đến Tần Chí sẽ thuộc về người khác, cô liền cảm thấy thế giới này tràn ngập tuyệt vọng. Là vì Tần Chí, mới làm cho cô cảm thấy chính mình cũng không phải không đúng tý nào, mới không bị tuyệt vọng nhấn chìm, ít nhất còn có người nguyện ý yêu cô. Không ai biết, trong cái ác mộng màu đen kia, cô có bao nhiêu tuyệt vọng. Trở lại bảy năm trước, cô thay đổi rất nhiều, giống như tất cả không bao giờ có thể xúc phạm tới cô lần nữa, cô tự tin, cô không thèm để ý, cuộc sống của cô, tất cả đều có người kia che chở. Cho dù bị chán ghét cũng tốt, cô đều phải mặt dày mày dạn ở lại bên người Tần Chí, tuyệt không thay đổi, bất luận kẻ nào, đều đừng mong cướp anh từ trong tay cô. Người nào có ý muốn gây rối, toàn bộ đuổi đi, cho dù Tần Chí đối với cô không có cảm giác, nhưng chỉ cần không cho Tần Chí chọn, thì anh nhất định sẽ chọn cô.

Nếu là người khác, cô sẽ không làm như vậy, nhưng đó là Tần Chí, trong lòng cô có một sự lo lắng kì lạ, hơn nữa, tựa hồ cô lúc trước còn từng đem những cô gái bên cạnh Tần Chí đuổi đi hết, thậm chí cô con hoài nghi, Tần Chí nếu như không lừa cô, lúc đó anh quả thật yêu cô, sẽ không phải vì anh căn bản không có lựa chọn thứ hai mới yêu cô chứ?

Khụ, nếu như lý luận này là thật? Vậy Tần Chí không phải là có khuynh hướng chịu ngược sao? Dù sao, mặc kệ nói như thế nào… Đầu tiên hẹn hò trước đã.

Cảm tình của cô đối Tần Chí là thành lập trên cơ sở “Không thể mất đi”, đến tột cùng có tình yêu hay không, cô không thể xác định, nhưng nếu không có tình yêu vậy thì bồi dưỡng đi, cô cũng đã chuẩn bị tốt việc cả đời bồi dưỡng cùng anh!

Nói sau, thay đổi quá lớn dọa Tần Chí chạy cũng không tốt, bọn họ đều cần thời gian thích ứng, từ từ sẽ đến, từng chút từng chút một, chậm rãi thay đổi, một ngày nào đó, Tần Chí sẽ phát hiện tâm ý của cô.

Trước khi ngủ, Lâu Nghiêu Nghiêu gửi cho Tần Chí một tin nhắn nói ngủ ngon, sau khi nhận được hồi âm, Lâu Nghiêu Nghiêu mới thỏa mãn đi vào ổ chăn.

Nhìn gian phòng kia đã tắt đèn, chỉ còn lại chút ánh sáng mờ ảo của đèn ngủ, màn hình di động phát sáng làm cho sắc mặt Tần Chí nhìn qua mù mịt không rõ, lại nhìn phiến cửa sổ kia đến ngây ngốc, Tần Chí cất di động, yên lặng khởi động xe.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 9.5/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh | Chương 6, 9.5 out of 10 based on 2 ratings
Để lại bình luận như một lời động viên tới bọn mình nhé. Nếu được xin bỏ vài giây click quảng cáo (mấy dòng tiếng anh bên dưới comment) ủng hộ� phí duy trì web nhé các nàng!