Truyện Ngôn Tình » Bức thư bị lãng quên » Bức thư bị lãng quên | Chương 10.2

Bức thư bị lãng quên | Chương 10.2

Thành phố X lúc này vẫn còn hơi lạnh, nhưng vẫn có mặt trời, cuối tuần Từ lão đại vẫn dắt theo mèo con đi tản bộ, người đi lại trên con đường rừng nho nhỏ thỉnh thoảng vẫn ngó nhìn chàng trai tun tú v con mèo đen đng yu đang lon ton di chn.

Từ Mạc Đnh ngồi xung chiếc ghế gỗ cạnh đờng, chú mèo cũng ngoan, thy thế nhảy ln cuộn tròn mnh lại, liếm liếm lng trn lng n rồi “meo” một tiếng vi chủ. Mạc Đnh mỉm cời: “My cũng thật biết phi hợp vi tao, khng ging ai đ…” Vừa ni vừa vut ve anh bạn nhỏ. Đúng lúc chung điện thoại ku, Từ Mạc Đnh nghe my, đi phơng bảo: “Lão đại, chơi bng đi”, vẫn l lão tam đã thua tin chơi bng.

Ngời đang phơi nng u oải ni: “Khng rảnh.”

“Lm g m khng rảnh? Chị du th khng c ở đy.” Quả ny khng ly lại tin quyết khng bung tha.

Từ Mạc Đnh lim dim mt, c cảm gic đnh trúng hồng tm: “Cậu còn tin khng?”

Mẹ kiếp, sỉ nhục ngời khc! Lão tam cu qu bèn tung tuyệt chiu: “Ti c một tm ảnh của chị du.”

Từ Mạc Đnh cời cời: “Ảnh của c y, cần ti c th tự chụp.”

Lão tam cời cời: “Hi hi, ảnh trong tay ti l ảnh chụp chị hồi năm thứ nht, mời chín tuổi, mời chín tuổi đy, lão đại chụp đợc khng, chụp nổi khng? Ha ha ha ha!”

Mạc Đnh hừ một tiếng: “Muốn chết à?”

Chiều hôm ấy, trên đường về nhà, An Ninh nhận được một cú điện thoại của người lạ: “Chị dâu! Bao giờ thì chị về thêếêêê…?”

Không giống giọng Trương Tề. Ai thế nhỉ, nghe giọng quen quen.

An Ninh bước vào cửa, Chu Hề đã về nhà, đang lúi húi trong bếp làm cơm tôi, nghe thấy tiếng liền thò đầu ra: “Ninh Ninh, về rồi à?”

“Dạ, bà đâu ạ?”

Chu Hề cười, nói: “Đang ở trong phòng, cơm cũng sắp xong rồi, con gọi bà xuống ăn cơm nhé.”

Bà đeo cặp kính lão, đang xem kinh kịch. An Ninh bước đên ngồi xuống bên giường, bà kéo bàn tay cô cháu gái còn lạnh đưa vào trong chăn. “Cháu vẫn không thích người nhà họ Chu à?”

An Ninh lắc đầu chầm chậm: “Cũng không phải là không thích ạ!”

Bà vỗ vỗ lên vai cô, nói: “Không thích cũng không cần miễn cưỡng, suy cho cùng, có một số người trong cuộc đời cháu chỉ là khách qua đường. Haizz, mà mấy năm nữa bà cũng thực sự trở thành khách qua đường với cháu rồi.”

“Bà sống lâu muôn tuổi.”

Bà cười to: “Thế cho bà vay mấy lời tốt lành của cô cháu vàng cháu bạc vậy!”

Ăn cơm xong, An Ninh ngồi xem ti vi với bà và Chu Hề một lúc thì về phòng. Vừa mở máy tính ra đã thấy Mạc Đình online, đúng là chuyện ngàn năm khó gặp. An Ninh nghĩ một lúc rồi gửi cho anh biểu tượng mặt cười.

Từ Mạc Đình: “Webcam.”

An Ninh: “= =! Lên mạng cái đã web với chẳng cam, phù phiếm! Đúng là bi kịch.” Cô đánh máy còn nhanh hơn tốc độ suy nghĩ.

Rốt cuộc thì webcam cũng được bật lên, hai người ba, bốn ngày chưa gặp mặt, nhìn thấy anh, An Ninh phát hiện mình có cảm giác rất nhớ người đó. Ở nhà, Từ Mạc Đình ăn mặc rất thoải mái, đúng kiểu ở nhà, không phải áo nỉ thì là áo thun. Tướng mạo tính cách anh đều lạnh như băng, ăn mặc lại thích chất liệu ôn hòa, màu sắc cũng ôn hòa.

An Ninh thở dài một tiếng: “Lâu rồi không gặp.”

Từ Mạc Đình hơi nhướng mày: “Đúng là lâu lắm rồi.”

“Haizzzzz… Gần đây anh bận lắm hả?”

“Nhờ phúc của em…”

“…” Cảnh giới này cô có tu luyện cả đời cũng không đạt được.

Hai người nói chuyện nhì nhằng một lúc, nhớ đến cú điện thoại lúc trước với mấy lời kể của Tường Vy, An Ninh hỏi bóng gió: “Mạc Đình, Trương Tề là người thành phố X à?”

“Trương Tề và lão tam đều là người ở đây.”

“Ờ, anh đi cá cược à?” An Ninh vốn định khéo léo hỏi từng chút một, ban đầu là: “Anh đi chơi bóng với Trương sư huynh à?” Sau đó sẽ hỏi: “Bọn anh ai chơi thua sẽ bị phạt đúng không?” Cuối cùng sẽ hỏi: “Phạt gì vậy?” Thế mà…

Từ Mạc Đình xem chừng đã bò ra bàn, đôi mắt có vẻ cười cười nhưng giọng điệu vẫn bình thản: “Thực ra, muốn trả lại tiền cũng không phải là không được.”

An Ninh ngẩng đầu lên: “Hử?”

“Người anh thích… trả nợ bằng cả tấm thân.”

Từ lão đại, kiếp trước anh là thổ phỉ hay sao? Tự nhiên thì thầm: “May mà anh không ở đây.”

“Nếu phu nhân đã có lời mời, vậy thì… ta đến nhé!”

Mãi lâu sau đó An Ninh cũng không có phản ứng gì, lúc định thần lại, đối phương đã nói: “Không còn sớm nữa, em ngủ sớm đi.”

Làm sao mà ngủ được chứ?!

Đêm ấy, An Ninh mất ngủ, lăn qua lộn lại trằn trọc bâng khuâng, đến khi ngủ được thì gặp ác mộng, một con sói xám bước tới nói với con thỏ trắng: “Muốn ta cho ngươi cà rốt cũng được, ngươi phải cho ta cắn ngươi một miếng.”

Meo Meo đáng thương quên mất rằng, thực ra, suy cho cùng món nợ cá cược đó vốn chẳng liên quan gì đến cô cả.


An Ninh cứ nơm nớp mất hai ngày, cuối cùng thì cũng sóng yên biển lặng. Chỉ là bất giác hoài nghi không biết có phải Từ Mạc Đình đang trêu chọc mình?

Ngày thứ ba, Tường Vy gọi điện bảo cô ra ngoài, nói là đã phát hiện ra tung tích bà chị cả.

Lúc bước ra cửa thì gặp bà đang ngồi phơi nắng. Bà cười hà hà bảo: “Ninh Ninh, hôm nay ăn mặc đẹp thế, có phải là đi hẹn hò không?”

An Ninh nhoẻn miệng cười: “Bà nghĩ nhiều quá, cháu đi gặp bạn thôi.”

Hẹn gặp Tường Vy ở một bến xe bus trong thành phố, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng thân quen đang nghe điện thoại lướt đến: “Xin lỗi! Chị gọi nhầm số rồi, tôi không quen anh ta. Cái cô này thật là, tôi nói rồi, tôi không quen bác sĩ nào cả.” Càng ngày càng hết kiên nhẫn, cũng không biết bên kia nói những gì, Tường Vy đã chạy đến nơi, vỗ vào vai An Ninh, nói một mạch: “Mẹ kiếp, chúng tôi còn chưa ngủ dậy, đang bận, anh ấy không rảnh nghe điện thoại của cô.”

Đám người đợi xe xung quanh đều ngoái cổ lại nhìn, An Ninh vẫn bình thản cười ý nhị, đúng là đạt đến cảnh giới…

Tường Vy săm soi An Ninh từ trên xuống dưới: “Cô nương, đẹp đấy!”

“Chứ còn gì nữa.”

Nghe đâu, chị cả Tường Vy mấy hôm nay ở một khu gần trung tâm thành phố, hai người vừa bước đến cổng khu đã nghe thấy tiếng cãi cọ ầm ĩ từ phía vườn hoa. An Ninh và Tường Vy nhìn theo hướng phát ra tiếng cãi cọ, chỉ thấy một nam một nữ đang chửi nhau, nhân vật nữ chính là Phó đại tỷ: “Anh tưởng anh kiếm được nhiều lắm đây hả, còn không bằng tôi kiếm.”

Nhân vật nam bị nói cho đỏ mặt tía tai, ngượng quá hóa cục, ngay giữa chốn đông người định sấn đến tát cho Phó đại tỷ mấy tát. Nhưng động tác của Tường Vy nhanh hơn, xông đến từ phía sau đạp cho anh ta một phát: “Chị tao mày cũng dám đánh! Tao đánh cho mày chết!” Nói xong lại bồi thêm hai cú, người hiếu kỳ xúm lại ngày càng đông: “Nhìn gì mà nhìn? Chưa nhìn thấy đánh lộn bao giờ à?”

“…”

Nhân vật nam kia đã lổm ngổm bò dậy, phun ra một câu tục tĩu “Mẹ mày chứ!”, rồi định xông đến đánh Tường Vy. Lúc này, chị cả Tường Vy lại từ phía sau đạp cho anh ta một đạp.

Cục diện này An Ninh không biết là nên lo lắng hay nên cười, còn anh chàng kia thì hình như bị đánh đau nên sôi máu, xô Tường Vy ngã rồi quay ra ẩu đả với bà chị. Chị Tường Vy suy cho cùng cũng chỉ là phụ nữ, chẳng mấy chốc đã ở thế hạ phong. Tình hình có vẻ khó thu xếp, An Ninh nhìn thấy ở chỗ cửa sắt có một cái gậy, nghĩ ngợi gì đó, cô nhặt lấy cây gậy phang một phát, cũng từ phía sau anh ta.

Mọi người xung quanh đều nhìn cô, anh chàng kia cũng chỉ kịp nhìn cô một cái rồi gục luôn.

Cũng không biết ai đã báo cảnh sát, lúc anh ta gục xuống cũng là lúc cảnh sát đến hiện trường.

Sau đó, lần đầu tiên trong đời An Ninh đến Sở cảnh sát.

Trong căn phòng hai mươi mét vuông, bày mấy chiếc ghế dài, ở giữa là một chiếc bàn vuông. Trong phòng, ngoài ba người họ ra, còn có hai nam, một nữ.

“Xin lỗi em gái nhé, khiến em bị liên lụy.” Phó đại tỷ ngồi xuống bên cạnh An Ninh, vỗ vỗ vào vai cô.

An Ninh cười cười: “Coi như cũng được biết sự đời.” “Biết mà, chị đã bảo em rất thú vị mà!”

Tường Vy lúc ây đang đứng ở cửa ngó nghiêng bên ngoài, quay lại hỏi: “Chắc không giam giữ chúng ta thật đây chứ? Chỉ là đánh nhau thôi mà!”

Người nam trong phòng đang cúi đầu bỗng ngẩng lên nhìn Tường Vy: “Lần đầu vào đây đúng không? Bảo người nhà chuẩn bị tám trăm tệ đi, rồi cầu cho người bị cô đánh không tồ’ cáo cô, chứ nếu không đi tù cũng có khi!”

“Không phải chứ?” Tường Vy và An Ninh nhìn nhau. Chị Tường Vy lúc này lại tỏ ra khá điềm tĩnh: “Không sao, chị có người đỡ!” Nói xong lôi điện thoại ra gọi.

An Ninh ngồi mãi thấy cũng bứt rứt, định lấy điện thoại ra xem tin tức, kết quả là không lên được mạng, khóc ròng. Tín hiệu ở Sở cảnh sát sao còn kém hơn cả miền núi thế này? Đành quay sang gửi tin nhắn. Tin nhắn gửi đi chưa được nửa phút thì điện thoại đã gọi đến.

“Có chuyện gì thế?” Giọng của Từ Mạc Đình không nhanh không chậm, không khác gì mấy so với bình thường.

“À, không sao.” Tin nhắn của cô lúc trước là: “Em đánh nhau, đang ở Sở cảnh sát, không lên mạng được.” Ý cô muốn nói chủ yếu là: Sở cảnh sát mà không lên được mạng, đúng là cơ quan nhà nước.

“Thế có bị thương không?”

“Không sao, không sao.” An Ninh hoàn toàn không muốn anh phải lo lắng, hơn nữa đây chính xác là một vụ việc nhỏ nên mới nói với anh, coi như là báo cáo tình hình.

Mạc Đình hơi trầm ngâm: “Em làm người khác bị thương à?”

Ách! Khá là xấu hổ: “Ừ, đúng.”

Đối phương ngừng lại hai giây, “Ừ” một tiếng: “Thế thì không sao.”

An Ninh nhìn lên trần nhà, làm sao cô có cám giác cứ giống như… “giúp Trụ Vương làm điều bạo ngược” vậy?!

Nói thêm mấy câu với Mạc Đình, đối phương hình như cũng không lo lắng nữa, An Ninh cúp máy, thấy chị cả Tường Vy đang ném điện thoại: “Bình thường bốc phét cứ gọi là lên trời, quen biết hết cục trưởng nọ, quan chức kia, đến lúc có chuyện thì chẳng thấy quen biết ai, quen mỗi tay lái xe quèn! Đồ vô tích sự!”

Tường Vy nói: “Hay là mất chút tiền là xong thôi.”

Chị cả không đồng ý: “Cần gì phải mất tiền, mình đâu có sai, gã đê tiện kia thật là không biết phải trái mà, chưa đánh cho nó tìm răng dưới đất là may cho nó rồi. Hơn nữa, nếu đút tiền chẳng phải là góp phần làm tăng thêm hiện tượng tiêu cực trong xã hội sao?”

Tường Vy chỉ còn biết cười khổ: “Thế làm sao? Kiểu gì cũng không thể để bị giam giữ, ra ngoài mà có “vết” là không tìm được người yêu đâu.”

An Ninh hỏi: “Hay để tôi tìm người thử xem?”

Chị cả quay đầu: “Em quen người của Sở cảnh sát à?”

“Cũng không phải Sở cảnh sát… nhưng cũng là quan chức.”

Người An Ninh tìm là Chu Cẩm Trình, tuy trong lòng thấy không thoải mái, nhưng chuyện này còn có cả chị em Tường Vy vướng vào, cảm xúc cá nhân đành phải xếp sau thôi, với lại quan chức mà cô quen biết cũng chỉ có anh ta.

Đối phương hỏi cặn kẽ về quá trình sự việc, An Ninh kể đến đoạn dùng gậy đánh ngất đối phương, Chu Cẩm Trình ở đầu dây bên kia hình như cười.

Đang gọi điện thì có viên cảnh sát bước vào nói là phải lấy lời khai, ai trước đây, chị cả bèn lên trước.

“Mấy người dính vào vụ gì?” Người nữ không quen biết trong phòng giam đã để ý đến bọn họ ngay từ khi bọn họ bước vào phòng,

Tường Vy nhún vai: “Ẩu đả.”

“À, không giống.”

An Ninh lắc lắc đầu, hỏi: “Thế giống cái gì?”

Đôì phương nói: “Phần tử trí thức.”

Tường Vy cười ngay: “Bà chị đúng là có con mắt tinh đời, bọn tôi chính là những nhà khoa học tương lai.”

An Ninh lặng lẽ quay đầu nhìn vào góc tường.

Vừa đến lúc An Ninh phải đi lấy lời khai thì Chu Cẩm Trình đến, nhìn thấy người đang cần mình nhưng Chu Cẩm Trình không vội bước đen gặp cô ngay mà bắt tay hàn huyên với một lãnh đạo Sở cảnh sát đang đi ra từ trong văn phòng.

“Hóa ra là con gái của Bí thư Lý.”

Chu Cẩm Trình cười: “Còn nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện.”

“Thực ra anh Chu không đến thì chúng tôi cũng sắp phải thả người, cấp trên gọi điện đến, người nhà họ Từ, anh bảo tôi phải… Haizz, thực ra cũng là việc nhỏ thôi, bệnh viện đã gọi điện đến thông báo người bị đánh cũng không có gì đáng ngại. Bên tôi làm xong trình tự, cái gì cần hỏi thì hỏi, hỏi xong là bọn họ có thể đi.”

Chu Cẩm Trình gật đầu, bắt tay người đó lần nữa: “Cảm ơn anh!”

Ra khỏi Sở cảnh sát, chị cả cảm ơn Chu Cẩm Trình, Tường Vy với An Ninh làm một ám hiệu tay với nhau là tối nay liên lạc rồi chị em họ bắt xe đi luôn.

An Ninh theo sau Chu Cẩm Trình một đoạn: “Việc hôm nay, cảm ơn anh!”

Chu Cẩm Trình nhìn cô, nói: “Tôi đưa em về nhà nhé!”

An Ninh cũng không nói gì thêm, về đến nhà tắm xong thì điện thoại kêu, là Tường Vy. Màn chào hỏi xã giao được bỏ qua, Tường Vy đi vào chủ đề chính: “Ông cậu của bà cũng lợi hại nhỉ?”

“Ừ!” Cô vừa lau khô đầu vừa trả lời qua loa.

“Meo Meo à, chị tôi bảo tôi hỏi bà, cậu bà đã có người yêu chưa?”

“Haizz!”

Tối hôm đó, Lý Khải Sơn về nhà ăn cơm như thường lệ, thời gian này ông luôn tìm con gái nói chuyện. An Ninh từ trên tầng đi xuống thì thấy Lý Khải Sơn đang bước vào cửa, còn có cả Chu Cẩm Trình lúc trước về cùng cô. Cô nghĩ, lát nữa sẽ cùng bà ra ngoài đi dạo.

Đang ngồi trên ghế sofa, thấy An Ninh đi xuống, bà nội liền đứng dậy dắt tay cô cháu gái với nụ cưòi hiền hòa: “Đói chưa? Hôm nay bà với dì Chiêm đi siêu thị mua nhiều đồ ăn lắm, toàn là thứ cháu thích ăn cả đấy.”

“Cảm ơn bà!”

Lý Khải Sơn thấy bà coi cháu như bảo bối, lắc đầu bảo: “Đã từng ấy tuổi đầu rồi, bà còn coi nó như trẻ con.” Bà đâu có để ý mấy lời đó, cười hà hà bảo: “Tôi chỉ có cô cháu gái này, không thương nó thì thương ai?”

An Ninh theo bà ra ngồi trên sofa, Chu Cẩm Trình ngồi ở chỗ cách cô không xa. Cô và cậu trẻ xưa nay vốn chẳng hòa hợp, chủ yếu là vì trước đây có chuyện không mấy vui vẻ. Nhưng hôm nay dù sao người ta cũng đã giúp mình, An Ninh chào một câu: “Cậu!” Đối phương khẽ gật đầu. Lý Khải Sơn vói Chu Cẩm Trình nói chuyện một thôi một hồi về công việc mới chuyển sự chú ý sang cô: “Sang năm con có dự định gì chưa?”

“Thi tiến sĩ ạ.”

Chỉ mới nói thế, tất cả mọi người đang ngồi đều quay ra nhìn cô. Bà nội cũng ngạc nhiên: “Sao cơ? Ninh Ninh lại đi học tiếp à?”

Lý Khải Sơn nói: “Học nhiều chưa chắc đã hữu dụng.”

Trong lòng An Ninh cũng hiểu, ba cô sẽ không dễ dàng đồng ý để cô đi học tiếp, đang định mở lời thì Chu Cẩm Trình ngồi bên cạnh đã cười nói: “Chuyên ngành của Ninh Ninh nếu học tiếp được tiến sĩ thì còn gì tốt hơn nữa, đã là khoa Lý hóa, bằng cấp là yêu cầu cứng mà.”

An Ninh ngẩn người, có đôi chút không lý giải nổi.

Lý Khải Sơn rõ ràng là không tán thành: “Con gái không cần học cao quá.”

Bà nội bảo: “Ninh Ninh muốn học, cứ để nó học.”

“Ông, bà, có thể ăn cơm được rồi.” Dì Chiêm bắt đầu bê từ trong bếp ra một món ăn, An Ninh đứng dậy giúp, cũng là để không khí đỡ căng thẳng. Chỉ là cô không hiểu sao Chu Cẩm Trình vừa nãy lại nói đỡ cho mình?

Lúc ăn cơm, bà toàn nói về đạo Phật, Lý Khải Sơn cũng không tiện nói gì thêm với con gái. “Kẻ giữ chữ tín thì trong nhà được an hòa, phúc lành tự nhiên giáng chiếu, chứ tuyệt nhiên không phải là thứ thần thánh ban cho.” Rồi bà lại cười nói: “Mấy đứa đều còn trẻ, phải ngộ thêm mấy năm nữa mới hiểu được.”

An Ninh cười hỏi: “Bà à, đây là câu ông A Nan nói phải không ạ?”

“Đúng, đúng!” Bà ngạc nhiên, tươi như hoa bảo cháu gái: “Người sống trăm tuổi mà chẳng hiểu lẽ sinh từ, chi bằng sống một ngày mà giác ngộ.”

“Ừm. Bà ơi, nghe nói A Nan tuấn tú đến mức mà người và thần đều ganh ghét phải không bà?”

“…”

Cô lại khiến bà một phen sững sờ, nhưng nhìn thấy Chu Cẩm Trình ở phía đối diện đang nhìn mình cười đầy ý nhị, An Ninh hang giọng rồi cúi đầu xuống ăn tiếp.

Dì Chiêm chạy đến bảo: “Ninh Ninh, có người tìm đấy.”

An Ninh “dạ” một tiếng, tự nghĩ, giờ này không biết còn ai tìm mình?

An Ninh đứng dậy, đi ra hành lang: “Dì Chiêm, ai kiếm cháu vậy?”

Dì Chiêm dắt con chó lớn vào nhà, mặt mũi tươi cười chỉ ra cổng vườn hoa: “Kìa! Thật là một anh chàng đẹp trai!”

An Ninh nhìn theo, thấy một chiếc xe trắng đỗ cạnh hàng rào, có một người đứng cạnh xe, diện bộ quần áo nhã nhặn, phong độ phi phàm.

An Ninh thật không dám tin vào mắt mình, đến khi trấn tĩnh lại, liền lập tức chạy ra: “Sao anh đến đây vậy?”

Khuôn mặt của Từ Mạc Đình trước nay nếu chỉ nhìn thì khó mà biết được tâm tư, anh vuốt đôi má cô: “Anh đến đòi nợ.”

An Ninh nhớ lại chuyện “Đền đáp bằng cả tấm thân” mấy ngày trước, mặt đổi sắc!

Sau khi đã ngắm cô no nê, Mạc Đình mới từ từ nói: “Anh đến thăm em, hình như em không vui?”

Đối với tội mà người khác muốn gán cho mình, giờ đây An Ninh đã có thể ung dung ứng đáp: “Nhìn thấy anh, em vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng rất vui, rất rất vui.”

Trong mắt Mạc Đình như ánh lên điều gì đó, anh nói: “Nếu đã như vậy thì thêm một chút “vui” đi!”

Đó là một nụ hôn cháy bỏng, đem theo bao nhiêu những nhớ nhung chất chứa. An Ninh căn bản chưa kịp phản ứng gì thì như có dòng điện chạy qua người cô, khiến cô rùng mình, đang muốn mở miệng nói thì chiếc lưỡi ướt át nhân lúc không phòng bị đã đưa sâu vào nuốt trọn tất cả ngôn từ của cô. Từ Mạc Đình hơi nghiêng người khiến lưng của An Ninh như bị dính chặt vào chiếc xe, chiếc cổ xinh xắn bị đôi tay anh vít xuống, khiến cô chẳng còn chút không gian nào để cử động nữa. Một mùi đàn ông thanh tân nóng bỏng bao vây lấy cô, đôi môi gắn chặt, cảm giác như không thể thở được. Cũng không biết trải qua bao lâu, đối phương dần dần thả lỏng ra, điểm lên những chiếc hôn dịu nhẹ, rồi trở lại vẻ thanh lịch thường thấy.

Anh nói bên tai cô: “Anh chưa ăn cơm tối, không phiền thì đi với anh một chút.”

Tâm trí bị mê hoặc, Meo Meo gật đầu như người máy.

Từ Mạc Đình nở nụ cười, nhìn ra sau lưng cô: “Thế thì em nói với người nhà một tiếng đi.”

An Ninh quay đầu lại, thấy dì Chiêm vẫn chưa dắt con chó vào nhà, dì thấy cô nhìn mình nên cũng ngại vì cái bộ điệu săm soi của mấy bà, mấy mợ nhìn hai đứa bèn giả vờ cúi xuống ve vuốt con chó lớn.

An Ninh hai má ửng hồng, quay lại nhìn người trước mặt mình, sau đó nói với vẻ ấm ức: “Anh không chọn được chỗ nào không có ai hay sao?”

Từ Mạc Đình nhìn thẳng vào đôi mắt người yêu đang long lanh, nhướn môi: “Em nói phải.”

Vừa nói gì vậy… An Ninh cảm thấy ở lâu bên Từ Mạc Đình, bản thân thành ra nhiều khi không đúng nữa.

“Nói tạm biệt.” Từ Mạc Đình nhẹ nhàng vuốt lên đuôi tóc của cô.

An Ninh liếc anh một cái, quay đầu lại nói khẽ với dì Chiêm: “Dì ơi! Cháu đi với bạn một lát, về muộn một chút ạ!”

“Đi đi, đi đi!” Dì Chiêm mặt mày hớn hở, chỉ thiếu nước vẫy tay xua đi.

Dì à, trông ưa nhìn không có nghĩa là không hiếp đáp người già trẻ nhỏ đâu = =!

Ngồi lên xe rồi An Ninh mới nhớ đến một chuyện, bèn quay sang hỏi người ngồi bên cạnh: “Anh có muốn vào trong gặp người nhà em một chút không?”

Từ Mạc Đình nói: “Nếu là gặp chính thức, anh muốn gặp mẹ em trước.”

An Ninh ngẩn ngơ, nhìn anh đầy xúc động, ồ, hình như cô càng ngày càng thích anh hơn.

Sau khi xe đã đi xa, dì Chiêm tươi cười chạy vội vào trong nhà, nhìn thấy bà nội đang đổ thức ăn thừa trong bếp bèn vồn vã: “Bà à, vừa nãy bạn trai của Ninh Ninh đến đây!”

Bà húng hắng một tiếng, hỏi: “Ai đến?”

“Bạn trai của Ninh Ninh, khôi ngô tuấn tú lắm, tôi chưa từng thấy ai đẹp trai như vậy, đứng cùng Ninh Ninh thật là xứng đôi vừa lứa.” Nói đến đây, khuôn mặt dì Chiêm tuổi đã ngoài bốn mươi lăm đỏ cả lên: “Còn ôm nhau, hôn nhau nữa cơ, thanh niên bây giờ cũng thật là bạo quá cơ!”

Bà nội vội chạy đến bên cửa sổ thò đầu ra nhìn: “Người đâu?”

Dì Chiêm chạy đến đỡ lấy bà, cười bảo: “Đi chơi rồi, đôi bạn trẻ mà.”

Bà nội cũng cười: “Đến cơm cũng đã ăn xong đâu. Dì xem, cậu trai đó có đáng tin không?”

Dì Chiêm gật đầu lia lịa: “Nhìn là đã biết con nhà tử tế, được dạy dỗ đàng hoàng, rất lễ phép, lúc nói chuyện với tôi cũng rất khách sáo.”

“Con nha đầu này sao không dắt vào cho tôi xem thế nào chứ?” Nói xong bà như cảm thấy thấp thoáng có gì đó mất mát: “Chớp mắt mà Ninh Ninh nhà ta đã tuổi yêu đương, tôi vẫn còn nhớ cái dáng vẻ hồi nó mười một tuổi, để bím đuôi ngựa đi học khiêu vũ như thế nào đấy.” Trong lòng bà có gì đó tự hào, lại có gì đó như không nỡ.

“Bà ơi, đó là việc đáng mừng mà, với lại bảo đảm sau này cháu chắt của bà, đứa nào đứa nấy cũng đều xuất sắc cả.” Lúc này, dì Chiêm nhìn thấy Chu Cẩm Trình đang mang bát đĩa vào trong bếp bèn chạy đến đón hộ: “Anh Chu, cứ để đấy tôi dọn cho.”

“Không sao đâu ạ!”

Chu Cẩm Trình đi ra xoa xoa đôi chân mày, trong phòng khách, Lý Khải Sơn đứng dậy nói: “Cẩm Trình, nếu không vội thì nói chuyện với anh một chút.”

Đến thư phòng, Chu Cẩm Trình vừa ngồi xuống đã chủ động nói rõ: “Anh muốn nói chuyện học tiếp của An Ninh à?”

Lý Khải Sơn: “Học tiến sĩ, hừm, học rồi thì có tác dụng gì chứ!”

Chu Cẩm Trình mở lời: “Anh đã từng nghĩ chưa, có lẽ An Ninh không thích hợp với cuộc sống quá cần cù tận tụy…”

Lý Khải Sơn quay đầu nhìn anh ta: “Cẩm Trình, anh bảo cậu quan tâm đến nó, giúp được gì thì giúp nó, chứ không bảo cậu đứng về phe nó.”

Chu Cẩm Trình khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Lý Khải Sơn: “Cậu cũng biết anh luôn mong nó quay về, Ninh Ninh là con gái duy nhất của anh, những gì anh có thể cho nó là trải sẵn cho nó một con đường, nó cũng đã hai mươi lăm tuổi rồi. Trước đây thì anh cũng để nó tự sống cuộc sống của nó, nhưng từ nay về sau, anh tuyệt đối không để nó tiếp tục như vậy nữa.”

Năm đó sau khi ly hôn, căn nhà cũ ở thành phố X và phân nửa tài sản đã chia cho người vợ cũ, công việc cũng xin điều đến thành phố G, Lý Khải Sơn cái gì cũng có thể nhường, nhưng con gái nhất thiết phải theo bố, phải mang họ Lý của ông, về điểm này thì chẳng nghi ngờ gì, mà lúc ấy tòa cũng đã phán quyết cho Ninh Ninh theo bố, nhưng con gái yêu quý không may bị tai nạn xe cộ phải nhập viện, suýt chút nữa thì bị mù.

Hai tháng nằm viện cô chẳng nói lấy nửa lời, câu đầu tiên nói ra là: “Con muốn ở với mẹ.”

Câu nói ấy khiến ông nghẹn lòng, bứt rứt, ông là một người cha, cũng hy vọng con gái quấn mình một chút… nhưng cuối cùng đành phải nhượng bộ, đợi con gái lớn một chút, hiểu chuyện rồi sẽ đưa về thành phố G, nhưng không ngờ con gái không hề có ý định quay về với ông, còn mẹ đẻ thì mặc kệ để con gái thích sống sao cũng được.

Mấy năm trước còn có thể nói do con cái chưa khôn lớn, nhưng đến giờ vẫn như thế, con gái không hiểu gì thế thái nhân tình, không có những kế hoạch tương lai, mãi như thế, ông thật sự không thể chấp nhận được.

Lý Khải Sơn ý tứ sâu xa nói: “Cẩm Trình, anh tin tưởng cậu, không chỉ vì quan hệ thân thích mà còn vì anh xem trọng năng lực của cậu.”

Chu Cẩm Trình cười: “Em biết.”

“Chị cậu mấy năm nay chung sống với anh cũng chẳng dễ dàng gì. Anh bảo Ninh Ninh gọi cậu một tiếng “cậu” nó cũng gọi rồi, nhưng từ đầu đến cuối không chịu gọi Chu Hề một tiếng “dì”, tuy chị cậu không nói ra nhưng anh biết trong lòng chị cậu rất khó chịu. Năm xưa anh không để chị sinh con là vì muốn bù đắp cho Ninh Ninh, nhưng như thế cũng là không phải với Chu Hề, anh muốn chị cậu coi Ninh Ninh như con đẻ, nhưng con bé thì…”

Lý Khải Sơn cầm từ trên bàn sách lên một tấm ảnh trẻ con, xinh đẹp dịu dàng, mắt sáng long lanh, miệng cười má lúm như hoa nở, nói: “Cậu nói xem, Ninh Ninh ngoan thì ngoan thật, nhưng tính tình lại lạnh lùng, đã không thích ai thì không bao giờ biết quan tâm, ngay đến cả ông bố như anh nó cũng chẳng để tâm mất rồi.”

Chu Cẩm Trình lặng lẽ không nói, trong ánh mắt hiện lên vẻ hờ hững khó tả.


Từ Mạc Đình tìm chỗ đỗ xe, An Ninh vào trước tìm chỗ.

“Xin hỏi có mấy người ạ?”

“Hai người.” Cô đang định đi vào cửa trong, bên cạnh có người bước vội qua An Ninh, hai người chen nhau, người phụ nữ kia nhìn An Ninh, gắt: “Lợn à, không biết nghiêng người mà đi sao?”

An Ninh cau mày: “Tôi có phải là cua đâu.”

Hai nhân viên phục vụ đứng cạnh đó được phen cười sung sướng.

Người kia bực tức thấy rõ: “Cười cái gì? Thái độ phục vụ của mấy người kiểu gì thế hả?”

Nhân viên thấy vị khách này thể hình rõ ràng là “đẫy đà” hơn An Ninh n lần, thực sự cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng vẫn đon đả chào hỏi: “Xin hỏi có mấy người ạ?”

Đối phương liếc xéo An Ninh một cái rồi mới quay sang nói với nhân viên: “Có người đặt chỗ rồi, dẫn đường đi!” Nói xong ưỡn ẹo đi vào trong.

Còn An Ninh được nhân viên phục vụ tận tình tìm một chỗ khá ổn cạnh cửa sổ, nhưng vừa mới ngồi xuống đã nhìn thấy người phụ nữ kia đang ngồi cách đó hai bàn.

An Ninh “á” lên một tiếng, bởi vì người ngồi đối diện với chị ta nhìn rất quen, là ai nhỉ?

An Ninh thấy lạnh hết má, ngước mắt lên nhìn thì ra là Từ Mạc Đình, bàn tay anh ấp vào má trái cô rồi mới ngồi xuống đối diện.

“Ngó nghiêng gì đấy?”

An Ninh nghĩ người này lại sắp tìm cớ để trêu mình. Cô âm thầm phòng bị.

Từ Mạc Đình rót trà cho An Ninh: “Phu nhân, mời nhé!”

“Được thôi!”

“…”

Lúc đồ ăn mang lên thì điện thoại của cô đổ chuông, nhìn số rất quen: “Xin chào!”

“Chị dâu, tôi hết tiền ăn cơm rồi!”

= =!

Bên cạnh có tiếng chửi: “Lão tam! Chúng ta không đòi tiền chị dâu, phải nói cho rõ, nhờ chị dâu giúp khiến lão đại XXOO!”

“…”

“Đúng đúng!” Lão tam tiếp tục than vãn: “Chị dâu, bao giờ chị mới về? Lão đại tàn độc ghê gớm, đến một con đường lùi cũng không chừa cho bọn này. Lão ăn thịt người không thèm nhả xương…”

Diễu võ giương oai sau lưng người khác, âm lượng tự nhiên rõ ràng, vì thế, ngồi cạnh cũng nghe thấy tiếng trong điện thoại của đối phương, Từ Mạc Đình cầm máy từ tay của An Ninh.

Đợi đối phương kể lể ai oán ba phút đồ ăn cũng đã mang hết lên, lúc này Từ Mạc Đình mới từ từ nói: “Yên tâm, lúc về tôi sẽ “hoàn trả” gấp bội.”

“… Tôi là ai? Đây là đâu? Sao tôi lại đang gọi điện thoại…” Giọng của lão tam xa xa dần.

An Ninh mím môi nhịn cười nhận lại điện thoại.

“Lần sau bọn họ gọi đến em cứ mặc kệ đi.”

An Ninh rốt cuộc cũng cười thành tiếng: “Nhưng vui mà…”

“Vui bằng anh không?” Có người cau mặt lại.

An Ninh nhìn anh, miệng lẩm bẩm: “Anh mà sinh ra vào thời cổ đại, chắc chắn sẽ là một giáo chủ ma giáo giết người không chớp mắt.”

Từ Mạc Đình cười: “Phu nhân quá khen rồi!”


Từ Mạc Đình ăn uống lúc nào cũng từ tốn chậm rãi, An Ninh đã ăn rồi nên chỉ cùng ngồi uống trà, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, hoặc nhìn người ngồi đối diện. Từ Mạc Đình mặt mũi sáng sủa, nhưng vì dáng vẻ lạnh lùng quá nên khiến người ta có cảm giác lành lạnh, nhưng… vẫn đẹp trai như thường. An Ninh cảm thấy cả khuôn mặt anh đâu đâu cũng thanh rạng như vầng trăng thu. Hay là, người ta luôn đẹp trong mắt người yêu nhỉ?

Cô hoàn toàn không biết cái sự “ngầm thưởng thức” đã bị đối phương phát hiện, Từ Mạc Đình ngẩng đẩu lên nói như không có chuyện gì: “Có phải em định đem gán cả thân mình cho anh không?”

Cái người này…

Tuy mặt có đỏ nhưng An Ninh lướt qua chuyện đó rất dễ dàng, rồi như nhớ ra việc gì, An Ninh hỏi chen ngang: “Hôm kia mẹ em bảo nhận được một túi đồ, đều là các sản phẩm bồi bổ sức khỏe, dưỡng sinh cao cấp. Bác cả bảo nếu là hàng thật, tổng cộng cũng phải mấy trăm nghìn đồng.” An Ninh cảm thấy món quà có vẻ cũng hơi xa xỉ quá.

Từ Mạc Đình đặt đôi đũa đang ăn xuống, nhẹ nhàng nói: “Không phải của anh tặng đâu.”

An Ninh không tin, nhìn anh đầy hoài nghi, cảm giác của cô trước nay đều rất chuẩn mà.

Từ Mạc Đình không biết làm thế nào, đành mỉm cười: “Là của mẹ chồng tương lai em tặng.”

>o<

“Em đừng để tâm mấy cái đó, chỉ là… nếu như em giúp được mẹ, mọi thứ khác đều không quan trọng.” Mạc Đình không muốn cô phải nghĩ ngợi nhiều.

An Ninh nhìn anh một lúc lâu, trong lòng cảm thấy ấm áp, nhưng vẫn nghiêm túc bảo: “Lần sau bảo mẹ anh đừng tặng nữa, tốn kém quá!” An Ninh thật sự nghĩ chúng quá đắt.

“Không sao, dù gì cũng là người một nhà cả.” Từ Mạc Đình nói kiểu như đó là đạo lý tự nhiên của trời đất vậy.

Từ lão đại, anh cứ nhất định phải vòng vèo sang chuyện đó à?

“Anh nói thật đấy!”

Từ Mạc Đình hơi mỉm cười, nói: “An Ninh, anh nói không thể thật hơn được nữa đâu.”

Lại có kẻ chịu thua triệt để rồi.

Lúc ây, An Ninh nhìn thấy người phụ nữ ngồi cách hai bàn đang chỉ vào người ngồi đối diện mà hỏi: “Sao anh lại nhìn cô ta? Có phải là cô ta không?”

An Ninh không hiểu gì cả, người nam kia còn nhìn cô thêm một cái rồi cúi đầu xuống, bắt đầu giải thích.

Nhưng rõ ràng là chị kia không có ý hợp tác: “Tôi không nghe! Các người quen nhau từ bao giờ? Anh nói đi, nói mau!” Cách nhau chỉ khoảng bốn, năm mét, ở giữa lại không có người ngồi nên dù bàn bên kia không nói to thì bên này cũng có thể nghe thấy, huống hồ là âm lượng thế này.

An Ninh nghĩ bụng, chả nhẽ cô lại gặp phải “vỏ dừa” giữa ban ngày… Người nam kia lại dòm sang An Ninh lần nữa, rồi nói như hối hận giá mà trước đây… “Thì mấy hôm trước.”

An Ninh mắt đờ đẫn, anh ta là ai nhì?

Từ Mạc Đình hỏi: “Có cãi nhau à?” Anh ngồi quay lưng lại với hai bọn họ, thành ghế sofa lại khá cao, thế nên hai người đang đóng vai trong cuộc chiến bảo vệ tình yêu kia, ngoài An Ninh có thể nhìn rõ ra thì Mạc Đình chỉ thấy lấp ló một chút bóng người.

An Ninh thu mắt về không nhìn nữa, dù sao cũng là người không liên quan, kệ bọn họ là xong. Nhưng cô đâu biết “vỏ dừa” thường giội không trôi.

“Có phải cô ta theo anh đến đây không? Thảo nào vào đến cửa là cô ta đã kiếm chuyện với tôi!” Blah, blah, blah, nhiều khách ở các bàn xung quanh bắt đầu nghển cổ lên hóng.

An Ninh dở khóc dờ cười. Người phụ nữ kia lại nói một thôi một hồi, người nam đành ấp a ấp úng trả lời: “Cô ta và bạn cô ta từng hỏi tôi chuyện bệnh viện tôi có dịch vụ vá màng…”

Nghe xong câu ây, An Ninh mói mơ hồ nhận ra người nam đó là ai. Là tay bác sĩ phụ khoa mà Tường Vy xem mặt?

Nhưng An Ninh vẫn thấy tức tối, hai người đó cũng thật là chả ra gì.

“Quen à?” Mạc Đình hỏi, anh cũng chẳng thèm quay lưng lại xem đám nhăng nhít đó là ai.

An Ninh lắc đầu: “Không hẳn thế chỉ là Tường Vy đi xem mặt anh ta…”

Từ Mạc Đình nhướng mày: “Em đi xem mặt cùng?”

An Ninh có vẻ muốn cười: “Em chỉ quan tâm cái…”

“Quan tâm cái gì?”

Ách! Thực ra…

An Ninh thấy Mạc Đình tỏ vẻ bình thản, nhưng để an toàn nên vẫn nói: “Không sao, suy cho cùng thì cái miệng mọc ở trên đầu người khác…” Chỉ cần anh không hiểu nhầm, câu cuối An Ninh vẫn để trong lòng.

“Không được!” Mạc Đình cười: “Anh xưa nay có thù tất báo.”

An Ninh ngẩn ra mấy giây, Từ lão đại chắc không định giết người không cần hỏi chứ?

Tuv rất vui vì sự tin tưởng và che chở của anh, nhưng nếu là loại người đó thì không đáng.

An Ninh đang định nói: “Cứ đi con đường của mình, mặc kệ người ta nói gì” thì tay bác sĩ đó đã chủ động mò đến.

Đối phương đi đến chào một tiếng vẻ xin lỗi: “Cô Lý”, quay ra muốn nhìn cho rõ người đối diện với An Ninh, bất giác sững người.

An Ninh không nỡ để Mạc Đình tham gia vào vở kịch “thấp kém” này; bèn mở lời lạnh nhạt: “Có việc gì vậy?” Chỉ hy vọng anh ta mau đi cho.

Tay bác sĩ do dự một hồi rồi nói: “Cô Lý, bạn gái tôi… haizz, có thể nhờ cô giúp tôi được không?”

Giúp đỡ? An Ninh chưa từng thấy ai mặt dày như vậy, cô ngỡ ngàng đến mức không đỡ nổi.

Tay bác sĩ phụ khoa lại muốn nói gì đó thì nghe thấy một giọng hỏi đột ngột: “Anh muốn giúp gì?”

Tay bác sĩ quay đầu xem người nói là ai, An Ninh cũng nhìn anh, khuôn mặt Từ Mạc Đình không có biểu hiện gì, chỉ thấy anh nói: “Anh nhờ vợ tôi giúp, tôi cũng muốn biết là việc gì?”

Tay bác sĩ đờ đẫn, An Ninh cũng đờ luôn.

Vợ tôi?

“Phu nhân” An Ninh nghe đã thấy rất kịch, đằng này còn “vợ tôi”…

Tay bác sĩ cảm thấy ngượng, vốn nghĩ người đàn ông có vẻ đẹp lạnh lùng này chỉ là một đối tượng xem mặt khác, ai ngờ lại là…

Từ Mạc Đình xưa nay vốn không nhẫn nại với người khác, đợi mấy giây sau thấy anh ta không có gì để nói, liền bảo: “Nếu không có chuyện gì, vậy có thể để chúng tôi dùng cơm tiếp không?” Ý tứ chẳng qua là anh cút đi được rồi đấy.

“…”

Cứ nghĩ thế là kết thúc, nhưng không, lúc người phụ nữ béo tốt kia vừa khéo mò qua, Từ Mạc Đình lại nói chầm chậm: “Anh cho rằng nếu anh so với tôi, vợ tôi sẽ thèm nhìn anh sao?”

An Ninh cũng a dua theo, bổ sung cho đầy đủ câu nói của Mạc Đình: “Anh đem so với tôi, đâu chỉ kém một chút, vợ tôi sẽ thèm nhìn anh sao? Trong bất kỳ trường hợp nào cũng thế.”

Vậy mói nói, đừng có dây vào mấy nhà ngoại giao giỏi che giấu và đầy mưu mô, sở trường của họ là dùng lời lẽ lịch thiệp dễ nghe để giết người.

Lúc ấy, chẳng thấy người phụ nữ đành hanh kia phát rồ lên, An Ninh cũng thấy lạ, nhưng sau đó ngộ ra ngay, đây là kiểu hạ gục trong tích tắc.

Ra ngoài, An Ninh cứ kéo vạt áo Mạc Đình mà cười, tuy là không nên, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy sướng: “Anh tệ thật đấy!”

“Em không thích à?”

“Thích quá đi chứ.” An Ninh sững lại, gõ nhẹ vào anh: “Lại còn cài lời của em nữa chứ.”

Từ Mạc Đình cúi xuống cười: “Anh cài lời em bao giờ, anh không còn dùng chiêu này lâu rồi.”

Ôi cái con người này…

Thấp thoáng đâu đó trong lòng cô cảm thấy nóng bừng.

An Ninh hắng giọng hỏi: “Trước đây anh cũng đối phó như vậy với những người anh cảm thấy không vừa mắt à?”

“Không, đây là lần đầu tiên.”

An Ninh không tin.

“Thông thường chẳng có mấy ai dám mạo phạm anh.”

“…”

Bên này, Chu Cẩm Trình đang lái xe về chỗ ở, ngang qua phố thấy một cặp tình nhân, trai tài gái sắc, họ đang dựa vào nhau, cảm giác như minh chứng cho một câu nói: “Trời sinh một cặp.” Tay người con gái đang khoác lấy tay người vêu, thì thầm to nhỏ, đôi má lúm tựa như hoa nở mùa hè.

Chu Cẩm Trình thấy thế cũng cười theo, nhưng nụ cười biến mất trong giây lát. Đèn xanh đã sáng, anh đạp ga, hạ kính xe, để những cơn gió lạnh mùa đông thổi vào cho tỉnh táo. Chu Cẩm Trình là người hiểu đời, lại giỏi ứng biến che giấu cảm xúc thực của mình, vì thế, sống cũng mệt mỏi hơn người khác.

Xe đỗ ở cửa nhà, Cẩm Trình vẫn còn ngồi lại trong xe một lúc, thò tay mở khoang chứa đồ, bên trong có một cuốn Ngũ đại sử đã rất cũ rồi, trên bìa còn có vài vết máu.

Đó là chuyện ngoài ý muốn, nhưng cũng khó có thể biện minh cho lỗi lầm được, đáng ra anh phải để ý đến cảm xúc của cô lúc đó…

Thế mà anh lại coi cô là một cô gái ấu trĩ, tùy tiện.

Lúc anh bế cô vào bệnh viện, cô chỉ nói không ngừng: “Cho tôi về chỗ mẹ tôi được không…”

Cẩm Trình mở cuốn sách ra, trong còn có một lá thư, cũng nhuốm vệt máu.

Mở lá thư xem, những vết máu đã nhòe nhoẹt thành những vết ố đến mức gần như không đọc được, chỉ còn đoạn cuối thư chưa bị nhuốm máu có thể lờ mờ đọc được một cái tên: Từ Mạc Đình.


An Ninh cùng Từ Mạc Đình đi tìm khách sạn, thực ra, ngành kinh doanh khách sạn ở thành phố G tương đối phát triển, phải nói là đâu đâu cũng có. Từ Mạc Đình thì trời sinh cho cái tính kén chọn, ga giường không sạch sẽ khô ráo thì không được, nhân viên không ưa nhìn cũng không được.

An Ninh bực mình: “Anh quan trọng gì nhân viên đẹp hay không đẹp! Đây là khách sạn năm sao cuối cùng rồi. Hơn nữa, bạn gái đẹp chẳng phải là được rồi sao!”

Mạc Đình mím miệng cười: “Thế em vào cùng anh chứ?”

“…”

Trong khi An Ninh vẫn còn đang nhõng nhẽo thì Từ Mạc Đình đã quẹt thẻ một phòng đôi. Nhân viên lễ tân thấy tình nhân đôi lứa xứng đôi cũng cảm thấy thích trong lòng.

Trong thang máy, An Ninh nghiêm túc: “Em chỉ ngồi một lúc rồi đi.”

Từ Mạc Đình gật đầu: “Được mà!”

Tự nhiên lại dễ dãi thế, An Ninh không thích ứng được, đang định quay sang nhìn anh thì thấy mắt mình như tối đi, bờ môi ấm nóng mềm mại đã trùm lên bờ môi cô.

An Ninh tứ chi bải hoải như không còn sức, mắt chỉ còn mở he hé nhìn người đang hôn mình. Trong ánh mắt rạng ngời mà sâu thẳm của anh đang bùng lên ngọn lửa cuồng nhiệt. Từ Mạc Đình không phải là người nhiệt tình, nhưng mỗi khi đối diện với An Ninh, trong anh luôn ẩn hiện một khát vọng chân thành và mãnh liệt.

“An Ninh!” Trong sự mơ màng nóng bỏng, Từ Mạc Đình nâng cằm cô, từng chút một chiếm trọn hơi thở gấp gáp của cô.
  • Wisteria
    Trong đoạn cuối, khúc gặp Cổ Đại Hoa, có lẽ có sự nhầm lẫn giữa Cảnh Mạn và Cảnh Dật.