Truyện Ngôn Tình » Bỗng dưng muốn chết » Bỗng dưng muốn chết | Chương 23

Bỗng dưng muốn chết | Chương 23

Cho phép admin mượn đất :
"Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)"
Giá chỉ 400k (dùng trong 6 tháng)
ship đi toàn quốc trả tiền sau khi nhận hàng nếu bạn ở hcm ad sẽ giao tận tay. Thích hợp cho nàng nào thức khuya đọc truyện mà muốn dưỡng lại da nhé.
Liên hệ qua sdt: 0166 578 3977 hoặc yahoo riokenshin để đặt hàng. Chi tiết và cách sử dụng ở link sau: Bộ dưỡng da gạo Thefaceshop (Rice ceramide moisture)

Chương 23: Giải đấu COSPLAY
Tất cả những ai tới du lịch Hoa Đông đều sẽ ghi nhớ ngày mùng 3 thánh 10. Bởi ngày hôm nay, họ sẽ tình cờ được chứng kiến sự kiện thi đấu COSPLAY sánh tầm thế giới.
Tuy các nhóm nhỏ và cá nhân cũng được phép đăng kí, song phải trình diễn theo trật tự quốc gia. Dù ít hay nhiều nhóm tham dự, mỗi quốc gia đều có năm mươi lăm phút trên sân khấu. Nhóm Tô Liễu và các bạn có tên hội Thanh Long & Thiết Huyết Đại Tần, do đăng kí hơi muộn nên bị xếp áp chót. Nhưng thật kinh ngạc, nhóm Thanh Long & Hàn Địa Yêu Nhiêu lại đứng ở vị trí chốt bảng.
Nhà sản xuất có ý gì đây?
Tô Liễu phẫn nộ bất bình lên tiếng ca than: “Chị Xuy Phong, chị xem họ sắp xếp thế này, cố ý biến chúng ta thành trò cười.”
“Không được nói chuyện, nhướn môi lên, ừ, thế.” Chị Xuy Phong vừa tôi môi son cho cô vừa chậm rãi nói: “Tô Tô không thấy thứ tự như thế rất hợp ý chúng ta hay sao? Xem xong màn COSPLAY chuyên nghiệp của chúng ta, ai còn muốn xem mấy người mẫu nghiệp dư đó nữa.”
“Đúng thế.” Nguy Hại cầm thanh trường thương khua vài đường rồi nói: “Lão Đại này, Minh Yểm nhà anh chuyên chế tác đạo cụ cosplay à? Chỉ nửa tháng mà làm được nhiều thế này, mà cái nào cũng rất đẹp. Đến nỗi có tuổi như tôi mà cũng thấy rung rinh, muốn COS thử hình tượng nhân vật.”
“Ồ không, Minh Yểm chỉ phụ trách phần đồ họa và mua nguyên liệu phù hợp. Còn Xuân Hiểu tìm người gấp rút gia công đấy!” Lão Đại cười tủm tỉm “Cậu không đăng kí tham gia, mà chỗ trang phục này lại là đồ may đo. Nên cho dù cậu có muốn lên sân khấu, chúng tôi cũng không tìm được bộ nào vừa với cậu cả.”
“Loa loa loa, cả nhà trạt tự.” Có tiếng cười giòn tan của chị Minh Yểm. “Sản phẩm tâm đắc nhất đời của lão nương chuẩn bị xuất hiện. Đề nghị cả nhà cho một tràng pháo tay cổ vũ Thịnh Thế đại nhân…”
Anh Thịnh Hoan? Tô Liễu quay ngoắt đầu lại, khiến vệt phấn của chị Xuy Phong chệch luôn sang tai.
“Chị Minh Yểm gọi em là Tiểu Thịnh thôi.” Rèm cửa phòng thay đồ dã chiến được vén sang một bên, Sở Thịnh Hoan trịnh trọng bước ra trong trang phục khôi giáp.
Người anh cao to, nhưng mặc khôi giáp trông không hế cứng nhắc. Ngược lại, từ anh toát ra khí phách anh hùng hiên ngang, oai phong lẫm liệt.
“Đẹp! Quá đẹp!” Chị Xuy Phong búng tay cái tách và tươi cười đề nghị: “Tiểu Thịnh, thử tạo dáng cho chị em coi cái nào!”
Chị Xuy Phong thật mạnh mẽ, dám trêu chọc cả anh Thịnh Hoan? Tô Liễu nhìn chị Xuy Phong giờ đã hết hứng trang điểm cho cô với đôi mắt nể phục. Rồi Tô Liễu hào hứng vào hùa: “Đồng ý với chị Xuy Phong.”
“Đồng ý cái đầu em ấy!” Chị Minh Yểm bước lại cốc cho cô một cái: “Em tưởng đang chat trên diễn đàn sao.” Nói rồi chị quay qua cười bảo: “Tiểu Thịnh, em cứ đi lại bình thường, bạn chị sẽ thiết kế cho em một dáng đứng thật đẹp hợp với thần thái.”
“Ok.” Sở Thịnh Hoan khẽ gật đầu rồi thư thái sải bước.
Khuôn mặt nghiêm nghị trở lại với dáng vẻ dửng dung thường ngày, Sở Thịnh Hoan hất cằm thong dong tiến lên phía trước. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh hội tụ hết mọi hào khí trong thiên hạ. Ánh năng mặt trời vàng óng len qua rèm cửa, chiếu sáng những mảnh kim loại trên tấm khôi giáp, làm rạng lên một vầng hào quang. Sở Thịnh Hoan không cần phải ra vẻ, bởi bao sự hung hãn ngưng tụ sau mỗi trận ẩu đả và tính lạnh lùng bẩm sinh đã hòa quyện vào nhau, tỏa sáng láp lánh. Khiến bất cứ ai khi nhìn vào thứ ánh sáng đó đều có thể tưởng tượng ra tiếng ngựa hí, tiếng binh đao chan chat.
“Oai phong quá! Chị Tiểu Ngược, em có thể chụp chung một tấm ảnh với anh rể được không?” Bạch Tuyết cầm di động lao lên phía trước.
“Chị cũng thế.” Chị Xuy Phong vứt hộp phấn xuống bàn và chạy lại: “Tiểu Thịnh, lại đây, vòng tay qua eo chị. Chị em mình tạo dáng hình tượng anh hùng mĩ nhân. Bạch Tuyết, em lấy cây quạt đúng sau lưng bọn chị là được.”
Hức hức! Tô Liễu ngã khỏi chiếc ghế đẩu.
Chị Xuy Phong lườm cô một cái rồi quay sang vỗ về Thịnh Hoan: “Tiểu Thịnh yên tâm, Tô Tô mà dám bày trò ghen tuông giận dỗi em, chị sẽ hóa trang cho nó thành đệ nhất ma nữ.”
“Chị Xuy Phong, em thì không sao, chỉ e anh Hồng Hạnh nổi ghen thôi.” Cô yếu ớt phản đối. Vừa nói xong đã thấy anh Hồng Hạnh đang làm nhiệm vụ phân phát đạo cụ chạy tới. Anh cười ha hả và kéo tay bà xã chạy đi.
“Gia giáo không nghiêm, khiến mọi người cười chê. Xuy Phong nhà tôi chưa gặp đàn ông bao giờ.” Anh nhẹ nhàng bông đùa.
Cả nhà cười sảng khoái.
“Anh Hồng Hạnh, anh không phải là đàn ông sao?” Cố Phi cười chảy nước mắt.
“Đúng thế, anh ấy tự nhận mình đang ở tuổi thanh thiếu niên.” Lời thổ lộ của chị Xuy Phong khiến mọi người choáng váng.
Cả nhà hào hứng thay y phục trang điểm, rồi tập cầm binh khí đạo cụ di chuyển theo điệu nhạc.
Vốn rất chuyên nghiệp, bạn của chị Minh Yểm đã hướng dẫn cách đi, cách đứng trên sân khấu tùy theo từng loại trang phục và phong thái của từng người. Trong lúc mọi người đang hào hứng sôi nổi, một số người chơi ra ngoài xem các đội khác đã quay trở lại.
“Hàn Địa Yêu Nhiêu không thấy động tĩnh và chưa có mặt ở cánh gà. Mấy phần trình diễn sáng nay xem ra cũng thường thường.” Tiểu Triệt chạy tới trước mặt Tô Liễu và Sở Thịnh Hoan thì thào.
Chưa nói dứt lời, đã thấy Cố Phi mặc bộ áo da dành cho cung tiễn thủ dạng trung tính bước vào. Trông thấy Tô Liễu, cậu ta đột nhiên ngoác miệng cười toe toét. Cô ngơ ngác không hiểu vì sao, Cố Phi đã hào hứng lên tiếng: “Chị Minh Yểm, em với Lâm Lâm vóc người ngang ngang nhau. Tô Tô quên không đăng kí cho Lâm Lâm, nhưng chị lại may cho em hai bộ. Em mặc bộ này được rồi, bộ kia để Lâm Lâm mặc, cậu ấy hợp hơn.”
Chị Minh Yểm múm mín tiến lại hỏi: “Lâm Lâm có đồng ý tham gia không?”
“Có ạ, em cảm ơn chị.” Lâm Lập Triệt thoáng kinh ngạc rồi chuyển sang vui vẻ: “Em đồng ý. Em cũng muốn được biểu diễn cùng anh Thịnh Hoan và Tô Liễu.”
Cậu ta đồng ý quá nhanh, đến nỗi Tô Liễu chẳng kịp có ý kiến. Cô đành giương mắt nhìn Tiểu Triệt sung sướng bước vào phòng thay quần áo, để rồi dài mặt khi bị đẩy trở ra.
Minh Yểm nói: “Tiểu Lâm à, bộ này đích thực là của con trai. Có điều được thiết kế hơi cầu kì diêm dúa tí chút. Em xem, rất hợp với em đấy, lát nữa em cùng Tô Tô hai đứa hai bên hộ tống Tiểu Thịnh ra sân khấu nhé!”
Lâm Lập Triệt bần thần hỏi lại: “Chị Minh Yểm, có thật là của con trai không? Nếu thế thì phải để em và anh Thịnh Hoan hộ tống Liễu Liễu mới phải chứ?”
Câu hỏi quá sắc bén! Khiến chị Minh Yểm và mọi người im thin thít.
Nhóm Tô Liễu tới nơi biểu diễn lúc hai giờ kém mười phút, Thanh Long & Ngụy Quốc Phong Lưu đang chuẩn bị lên sân khấu.
Khu vực hậu đài hình vuông chật hẹp được nhà tổ chức ngăn làm hai phòng riêng: một dành để đội đang trình diễn thay đồ, một dành cho đội biểu diễn kế tiếp. Đội nào trình diễn đã xong hoặc chưa đến lượt, hoặc phải hóa trang ở bên ngoài nếu cần, hoặc tạm thời ra làm khán giả.
Theo như đúng lịch, giờ tới lượt nhóm Tô Liễu sử dụng một phòng. Nhưng khi cô cùng mấy chị em tới nơi, một đám nam nữ cao ráo đã chiếm trọn trong đó, kẻ hóa trang, người thử quần áo.
Trong căn phòng tấp nập đó, Khâu Kiều Nhan chễm chệ trên một chiếc ghế cao. Cô ta vừa nhấm nháp tách cà phê, vừa chỉ đạo đám đông.
Minh Yểm không quen biết Kiều Nhan, nhưng trực giác mách bảo, đây chính là kẻ cầm đầu. Vì thế không cần đợi Tô Liễu lên tiếng, chị bước vào nhắc nhở: “Em ơi, làm ơn bảo người bên em ra ngoài đợi chút nhé! Vì bọn chị là đội biểu diễn kế tiếp.”
Khâu Kiều Nhan không nói không rằng nhưng cô gái được trang điểm khá đậm đứng cạnh Khâu Kiều Nhan đã liếc thấy Tô Liễu đang đi từ xa vào, đột nhiên mở miệng: “Yêu Yêu đứa mặc váy xanh da trời kia là đệ nhất bà la sát trong Anh hùng, người đã từng cắm sừng anh Kiêu Dương phải không ạ?”
“Em gái Phi Tử thật tinh mắt.” Khâu Kiều Nhan cười điệu đà. “Vì sao em biết?”
“Nhìn mặt thôi, có những người nhìn thấy mặt đã thấy gian tà rồi chị.”
Hai người thì thầm, kẻ tung người hứng, vừa đủ để chị Minh Yểm đứng bên và Tô Liễu đang bước vào nghe thấy.
Tô Liễu tức giận định trả miếng, thì đã thấy chị Minh Yểm hét toáng lên, khiến cả phòng đều nghe thấy được: “Xuân Hiểu, Xuy Phong, các em mau lại đây mà mục sở thị nữ nhân vật chính trong phi vụ đem thân đổi trang bị tiếng thổi gần xa này!!!”
“Chị đây xưa nay vốn không quen tọc mạch, kể cả chuyện của mấy kẻ nửa người nửa ngợm. Nhưng chị chúa ghét loại người đã bị cả server ném đá thì chớ, lại còn dám ngậm máu phun người.”
“Mụ già kia nói gì thế hà?” Môi trầm tức tím người, nhảy phắt tới đẩy chị Minh Yểm.
“Đừng để ta phải ra tay.” Chị Minh Yểm thản nhiên gạt cô ta sang bên, “Hồng Trần Nhất Kị Phi Tử Tiếu kia, chuyện của ngươi ta không quản, cũng không thèm quản. Nhưng đừng để ta một lần nữa thấy mày nhục mạ em gái tao. Ngươi hãy nhớ, đừng hòng vải thừa che mắt thánh. Người ta không rỗi hơi post nhưng việc nhơ bẩn của đám bọn ngươi lên diễn đàn, chứ không phải là không có chứng cứ đâu nhé!”
Chị Minh Yểm vóc người cao ráo, khuôn mặt xinh đẹp nhẹ nhõm. Song khi cất giọng lạnh lùng, từ chị toát ra vẻ uy nghi khác thường. Tô Liễu thấy Phi Tử Tiếu rúm người định nói gì đó, nhưng sau đành nghiến răng nấp sau lưng Kiều Nhan.
“Phi Tử em việc gì phải sợ? Cây ngay không sợ chết đứng. Chị không tin cô ta có thể vu oan cho em.” Khâu Kiều Nhan chậm rãi lên tiếng.
Minh Yểm vui vẻ quay sang nháy mắt với Tô Liễu, giọng giễu cợt: “Thông minh quá! Híc híc, Tô Tô thật vô dụng, để cho các anh chị phải đứng ra bênh vực.”
Tô Liễu miệng méo xệch. Cô cố nhịn cười và làm ra vẻ nghiêm chỉnh: “Chị Minh Yểm, em đi gọi nhà tổ chức tới nhé. Chị biết đấy, thông minh như vậy thì không thể nói chuyện như người bình thường được đâu!”
Nói xong, cô hớn hở chạy ra bên ngoài.
Khép lại màn đấu khẩu giữ Minh Yểm, Xuy Phong và đám bà cô Yêu Tinh. Tô Liễu hiền lành, không đành lòng chứng kiến kết cục của kẻ thù.
Bởi quả nhiên, có tiếng vọng sau lưng nàng.
Khâu Kiều Nhan: “Mày bảo đứa nào không thông minh?”
Xuy Phong: “Con lợn.”
Tô Liễu…
Tô Liễu nhanh chóng tìm được ông Vượng, người bên phía tổ chức. Trên đường đi, ông này tỏ ra bực dọc nói: “Tại sao lại thế? Thế là thế nào? Rõ ràng tôi đã thông báo với từng nhóm rồi kia mà.” Nhưng sau khi vào phòng nói chuyện với Kiều Nhan chừng ba phút, ông ta quay ra nói với nhóm Tô Liễu: “Có thành viên bên nhóm cô Khâu hơi vội, nên họ quyết định nhường màn diễn chốt hạ cho các bạn.”
“Nhường?” Chị Minh Yểm cười nhạt. “Ai cần họ nhường? Của chúng tôi là từ ba tới bốn giờ, cảm phiền ông bảo họ ra cho. Người bên phía chúng tôi cũng vội.”
“Xin đừng nổi nóng.” Thấy chị Minh Yểm nổi giận, ông Vượng vội giải thích: “Có lẽ do lỗi diễn đạt của tôi. Là thế này, đội bên cô Khâu có chút vấn đề, không thể không diễn được. Thế nên muốn phía các chị đổi thời gian diễn cho họ.”
Minh Yểm chưa nói lại, Khâu Kiều Nhan đã từ trong bước ra. Cô ta đưa mắt nhìn mọi người một lượt rồi khinh khỉnh nói với ông Vượng: “Việc gì phải nhiều lời với họ? Bảo họ ra ngoài đợi là xong.”
Nói xong, cô ta xoay mặt qua, dẩu đôi môi đỏ chót: “Hey, Tô Liễu, còn đứng ngây ra đó làm gì? Có nghe thấy lời tao vừa nói ông Vượng không hả? Bên tao chuẩn bị lên biểu diễn. Cút!”
     Tô Liễu bắt chặt tay sau lưng, lặng lẽ dõi chờ thái độ của chị Minh Yểm. Nhưng kìa, chị đang cười an ủi cô, rồi mặc kệ Khâu Kiều Nhan, chị nói thẳng với ông Vượng: “Chúng tôi không đổi. Nói một câu cho nhanh, hoặc theo đúng trật tự đã định, hoặc chúng tôi không tham gia nữa.”
“Chị định đe dọa chúng tôi?” Ông Vượng đanh giọng.
“Nếu ông cho là như thế.” Chị Minh Yểm thản nhiên gọi: “Tô Tô, Xuy Phong, chúng ta đi thôi.”
“Vâng ạ.” Tô Liễu theo chân chị ra phía bên ngoài, được mấy bước thì thấy cánh đàn ông chở đồ tới trên chiếc xe điện. Thấy các chị em còn ở bên ngoài, mọi người rất ngạc nhiên. Lão Đại hỏi luôn: “Minh Yểm, sao không vào phòng thay đồ, lẽ nào thay đổi thời gian?”
Chị Minh Yểm không trả lời, mà lôi di động ra bấm máy: “A lô, XXX phải không? Cậu có bạn bè ở Hoa Đông không? Hiện chị muốn dựng một sân khấu biểu diễn ngoài quảng trường chỗ cung điện Tần Vương… Ừ, gấp lắm, giúp chị nhé!”
Chị gọi một mạch liền mấy cú điện thoại. Mọi người dần hiểu đầu đuôi sự việc. Nhóm Nguy Hại, Thịnh Hoan, Cố Phi định qua nói chuyện trái phải với ông Vượng, liền bị Xuân Hiểu ngăn lại.
“Tranh cãi sau cánh gà phỏng ích gì? Một khi Yêu Tinh đã thích gây sự, chúng ta sẽ đấu tay đôi với cô ta trên sân khấu luôn!” Xuân Hiểu giọng nhẹ nhàng. “Chị Minh Yểm đã nhờ bạn giúp rồi, nhưng thời gian hơi gấp, nên cả nhà tạm dỡ đồ ra đã.”
“Ừ, không được cuống, từ giờ tới tiết mục sau còn gần một tiếng đồng hồ. Trường hợp xấu nhất, chúng ta sẽ mượn bộ âm li rồi biểu diễn trên mặt đất luôn…” Sau khi bình tâm, Lão Đại bình tĩnh nói.
Cánh đàn ông lặng lẽ kéo lê những chiếc bao dứa căng ních y phục và đạo cụ. Điện thọa của Minh Yểm và Xuẩn Hiểu réo liên hồi. Tô Liễu đứng dưới ánh nắng rực rỡ, mắt dõi về dãy công trình kiến trúc giả cổ theo kiểu đền đài vọng gác phía xa xa. Lòng trào dâng nỗi đau thương vô hạn.
Một bóng đen từ từ dịch tới, phủ lấy bờ vai cô. Đôi mắt đen láy in dấu khuôn mặt anh tuấn.
Sở Thịnh Hoan vòng tay ôm chặt eo cô và mỉm cười: “Không phải lỗi của em, Liễu Liễu.”
“Nhưng Khâu Kiều Nhan nhằm vào em, là em đã khiến cả nhà chịu thiệt.” Tô Liễu buồn bã. “Vừa rồi em chỉ ước bố mẹ mình là lãnh đạo trên trung ương, để mọi người có thể vênh vang phản pháo.”
“Bố mẹ em mà nghe thấy câu này, họ sẽ đau lòng lắm đấy!” Sở Thịnh Hoan siết chặt vòng tay, ôm ghì lấy Tô Liễu. Chạm cằm lên mái tóc đen mượt như nhung, anh khẽ cười. “Em đừng cả nghĩ như thế, phải tin tưởng các anh các chị chứ! Khà khà, nếu thực sự tệ quá thì vẫn còn anh Thịnh Hoan đây. Anh sẽ qua cho chúng một trận.”
Tô Liễu phì cười: “Anh Thịnh Hoan đâu còn là trẻ con nữa. Híc híc, trước anh đánh nhau, người ta chỉ mách với phụ huynh. Nay anh đánh người, thì sẽ bị tống vào đồn công an đấy! Chúng ta nên kiềm chế thì hơn.”
Khuôn mặt nhỏ xinh xắn trở lại vẻ rạng rỡ, đôi mắt tròn ngấn nước vẫn phản chiếu đình đài, vọng gác. Phản chiếu thêm bóng anh Thịnh Hoan. Anh bâng

khuâng cúi đầu thầm thì, miệng lướt qua tai cô, lướt qua má cô rồi dừng lại nơi môi cô thật sâu. Và vội vã bỏ đi.
Khuôn mặt Tô Liễu bừng đỏ, cô giật mình quay lại, nhìn bên phải thấy Tiểu Triệt đằng hắng rồi lảng nhìn chỗ khác, trông bên trái thấy Cố Phi đang vung nắm đấm: “Tô Tô, ta nguyền rủa ngươi, muội muội đáng ghét!!!!!!!”
Tô Liễu nhe nanh múa vuốt trêu lại: “Ta cũng nguyền rủa ngươi, đồ tiểu đệ đệ.” Cô cười ngạo nghễ.
Sở Thịnh Hoan… toát mồ hôi hột.
Bạn của Minh Yểm là một đạo diễn nổi tiếng. Tuy ông phải là người Hoa Đông, song có quen một số người ở vùng này. Bạn bè nhờ bạn bè giúp đỡ, Minh Yểm nhanh chóng liên lạc được với người quản lí cảnh quay của một nhóm làm phim đang tác nghiệp tại đây. Chào hỏi giới thiệu xong xuôi, ông liền giúp cả nhóm thần tốc dựng một sân khấu đơn giản, âm thanh, rèm treo, cánh gà, lều thay đồ đều đâu vào đấy. Thậm chí còn thêm cả ba mươi diễn viên quần chúng.
Công việc tấp nập của họ đã gây nên không ít sự xáo trộn. Bởi ngoài một bộ phận khách du lịch tới đây còn có rất nhiều các game thủ vốn chỉ tới để xem COSPLAY.
Trận tranh cãi giữa hai bên đã bị những người chơi tình cờ có mặt tại hậu đài nghe được. Một đồn mười, mười đồn trăm, chưa kể thêm mắm thêm muối. Kết quả là, một trận PK oanh liệt được bắt đầu trong sự chờ đợi háo hức.
Tiếng nhạc du dương.
Tiết mục mở đầu của Hàn Địa Yêu Nhiêu chính là màn biểu dương đội người mẫu. Hơn một chục nam thanh nữ tú mặc trang phục cung thủ màu đen nhịp nhàng tiến ra từ cánh gà.
Áo chẽn và quần lửng, hoàn toàn bằng chất da, sau lưng lấp lánh cây cung bạc.
Cả nhóm vừa xuất hiện, từng tràng pháo tay đã vang lên giòn giã.
Ngược lại, sự ra mắt của Thiết Huyết Đại Tần không gây ấn tượng lắm.
Chị Minh Yểm cũng sắp xếp theo kiểu trình diễn thời trang, nhưng mỗi lần chỉ có ba đến bốn người ra sân khấu. Điểm nhấn ở trang phục COSPLAY, còn đội hình không đồng đều, nên không khí thế bằng đối phương.

Có điều tới giữa chừng, tình hình đã hoàn toàn thay đổi.
Phải công nhận là cả đội hình lẫn trang phục của Hàn Địa Yêu Nhiêu đều rất đẹp. Nhưng nửa tiếng đồng hồ đã trôi qua, mà mới có bốn bộ trang phục được đưa ra trình diễn. Cảm giác mới mẻ lúc ban đầu đã hết, đám đông bắt đầu cảm thấy tẻ nhạt, cho dù các người mẫu đều uốn éo rất đẹp. Vì suy cho cùng, đây là cuộc thi cosplay, nên khán giả trông đợi nhiều ở trang phục, tạo hình, đạo cụ mang màu sắc của game.
Lúc này, một bộ phận khán giả đã chán nản nên quay sang bên Tô Liễu, và lập tức choáng váng.
Phần giữa chương trình chính là Tô Liễu, Sở Thịnh Hoan, Cố Phi, Tiểu Triệt, Bạch Tuyết lên sân khấu trong bộ trang phục đầu tiên. Diện mạo, vóc dáng của từng người trong nhóm đều không thua các người mẫu bên đối thủ. Chưa kể chị Xuân Hiểu đã mời được mấy chuyên gia trang điểm cho mọi người sao cho thật hài hòa với màu sắc sân khấu và ánh sáng ngoài trời.
Tô Liễu mặc bộ trang phục pháp sư dành cho tân thủ: áo thụng màu đen thêu hoa, phía dưới vạt áo có hai con rồng màu vàng óng đang uốn lượn. Tay cầm thanh pháp trượng, trán gắn viên hồng ngọc, Tô Liễu nghiêm trang tiến lên phía trước sân khấu. Hai tay nâng bổng thanh pháp trượng, cô thể hiện động tác Hồng Liên Nghiệp Hỏa của kĩ năng quần sát trong game.
Theo sau cô là Lâm Lập Triết khôi ngô trong trang phục nhà Thanh màu tím than, rồi tới Cố Phi trong trang phục cung thủ và nữ pháp sư Bạch Tuyết. Cô bé mặc đồ của nữ pháo sư đẳng cấp 40 màu xanh trứng sáo.
Ánh mặt trời xuyên qua lớp voan trắng buông trên đỉnh sân khấu, phản chiếu anh vàng lấp lánh. Cả bốn chàng trai cô gái đứng im phăng phắc trên sân khấu. Rồi cánh gà rộng mở, Sở Thịnh Hoan trong bộ ngân giáp dành cho chiến binh cực phẩm bước lên sân khấu.
Bộ trang phục này được chị Minh Yểm cắt may theo đúng nguyên mẫu trang bị của Thịnh Thế Hoan Đằng, kể cả thanh Hình Thiên Phủ hàng cực phẩm.
Tô Liễu đứng phía trước bên phải sân khấu, mắt nhìn thẳng. Nhưng dựa vào độ kích động của đám khan giả, cô cũng đủ biết anh Thịnh Hoan của mình oai phong biết nhường nào.
Cô cố gắng giữ nguyên tư thế người mẫu. Có điều, chưa đầy mà mươi giây sau đó, mọi cố gắng hoàn toàn vô ích.
Phía dưới khan đài bỗng có tiếng hét vang: “Phá Lôi chiến giáp, Hình Thiên Phủ, người này là Thịnh Thế Hoan Đằng sao?”
“Hả, Thịnh Thế Hoan Đằng? Đẹp trai quá, ngầu quá! Phải chụp ảnh cùng mới được!” Trong tiếng kêu váng trời, Tô Liễu nhìn thấy một cô bé tuổi trăng tròn mặc chiếc váy ngắn bắt đầu giẫm lên ghế leo lên sân khấu. “Em là Hận Hận Vi Tiếu, đại nhân có nhớ em không? Một lần ngài đã cứu em tại Phong Ma Giới đó!” Thân hình mảnh mai của cô nhỏ vắt lưng chừng sân khấu, đôi chân thon dài đung đưa phía bên ngoài. Dưới anh mặt trời, làn da trắng muốt nhìn chói cả mắt. Liếc ngang khóe mắt, bất chấp lời chị Minh Yểm đã dặn phải đứng trên sân khấu trọn một phút, Tô Liễu thu vội pháp trượng về. Cô vòng quanh người Thịnh Hoan một vòng rồi kéo tay anh đi thẳng vào cánh gà.
Sau đó, ba thành viên còn lại cũng lục đục rời sân khấu. Vừa vào tới phòng thay đồ, Tô Liễu đã ăn trọn một cái gối ôm màu vàng: “Tô Tô kia, em đứng mỏi chân muốn rút thì không nói làm gì. Cớ sao em lại lôi kéo cả Thịnh Hoan? Chị bận bịu suốt hai tuần lễ, chỉ cốt gây được khoảnh khắc hiệu ứng đó. Vậy mà chưa đầy ba mươi giây, em đã đạp đổ mất tiêu.” Chị Minh Yểm cười mắng yêu cô.
Tô Liễu ôm chặt cánh tay Sở Thịnh Hoan, tìm cách nói tránh: “Chị Minh Yểm không biết đó thôi. Vừa rồi rất đáng sợ, có một cô bé đã tìm cách lao lên sân khấu, động tác rất nguy hiểm. Vậy nên để cứu mạng cô bé, em đành phải kéo anh Thịnh Hoan vào trong.”
“Rõ là kiếm cớ, khẹc khẹc.” Cố Phi cười khẩy không thương tiếc. “Cậu thấy người ta xinh đẹp lại hừng hực, sợ anh Thịnh Hoan thay lòng đổi dạ đó thôi.”
“Nói nhảm, anh Thịnh Hoan còn lâu mới nông nổi như cậu.” Tô Liễu nổi giận.
Cô không bao giờ vội vã rút lui vì lí do mà Cố Phi đưa ra! Bởi cô không bao giờ sợ anh Thịnh Hoan để mắt tới người khác. Chỉ sợ… cô nàng đó lợi dụng anh thì hỏng.
Ai bảo chị Minh Yểm thiết kê trang phục y như trong game. Ai bảo nhà sản xuất game lại để trang phục chiến binh có phần hở hang, lộ cả chỗ cơ đùi rắn chắc. Ai bảo… vì lí do tiện thay đồ, chị Minh Yểm đã thiết kế sao cho trang phục thật dễ cởi, khẽ đụng ngón tay là có thể rời ra từng mảnh.
Bị chị Xuân Hiểu kéo tay, Tô Liễu dành dẩu môi theo chị đi chuẩn bị tiết mục sau. Sở Thịnh Hoan chỉ kịp khẽ nắm tay cô trước lúc bị Nguy Hại đẩy vào phòng thay đồ.
Đám đông khán giả mỗi lúc một kích động. Một coser vừa hoàn thành màn biểu diễn cười sung sướng: “Tất cả mọi người xem đã đổ dồn sang phía chúng ta, khiến nhà tổ chức nhấp nha nhấp nhổm. Chị Minh Yểm thiết kế trang phục quá là tuyệt đỉnh!”
Tô Liễu ra sân khấu lần thứ hai, trong trang phục dành cho nữ vương. Những chùm tua rua óng ánh vàng rủ xuống hai bên tai khiến khuôn mặt thanh tú của cô càng thêm vẻ thoát tục. Bộ váy quyến rũ với chân váy xòe rộng. Một chiếc thắt lưng được thiết kế bằng bạc và ngọc trai hững hờ nơi eo thon rồi buông lơi xuống vạt váy. Từng nếp váy lượn sóng và những hạt ngọc trai đung đưa theo bước chân Tô Liễu, tạo nên tiếng lách cách nhè nhẹ. Âm thanh nhỏ bé này nhanh chóng bị hòa tan trong một bể tiếng vỗ tay náo nhiệt. Nhưng đôi chân trắng trẻo tựa ngó sen ẩn hiện trong vạt váy phản chiếu sắc óng ánh của ngọc trai cùng lớp lụa lót trắng tinh phấp phới, cũng đã đủ để hút hồn đám đông.
 
“Hoàng Thiên!” Có tiếng hét lớn. “Anh hìng Đệ Nhất Hoa Phục! Ôi, mặc lên người mới thật tuyệt làm sao, mĩ nữ trên sân khấu là ai vậy? Yêu Tinh Áo Choàng ư?”
Nghe thấy câu này, nét mặt Tô Liễu bất giác thoáng sa sầm. Bộ trang phục cô đang mặc đúng là được dựa trên nguyên mẫu Đệ Nhất Hoa Phục Hoàng Thiên. Bộ này tuy đẹp, nhưng không có thuộc tính gì, và chỉ có nữ vương mới được mặc. Server Thanh Long chỉ có hai nữ vương. Trong khi Tô Liễu bình thường rất ít mặc thì Yêu Tinh Áo Choàng lại rất hay khoác lên mình rồi tung tẩy khắp nơi. Do đó, mới có hiện tượng người chơi ngộ nhận.
May mà đa phần game thủ đều tinh tường, nên chẳng đợi người kia gào xong, đã có tiếng phản bác mạnh mẽ: “Nhầm rồi, Yêu Tinh Áo Choàng ở sân khấu sau lung kia kìa, vừa già vừa xấu, lại còn mặc áo choàng pháp sưu đỏ lòe quê kệch. Mĩ nhân này đích thị là Tần vương Tiểu Ngược của chúng ta.”
Thấy vẻ tự hào của người vừa nói, Tô Liễu vốn đang đứng yên trên sân khấu liền nhoẻn miệng cười. Nụ cười nghiêng nước nghiêng thành khiến đám đông dậy sóng, thậm chí có kẻ còn muốn leo tót lên sân khấu. Để Tô Liễu khỏi bị làm phiền, một nam nhân vật đeo mặt nạ, mình khoác áo choàng đen nhan nhẹn vén rèm tiến ra giữa sân khấu.
“Biến thân của Đề Đạt Môn sau khi thi triển chiêu thức Tự Do! Tôi đến ngất mất thôi, ặc ặc… Đại BOSS lợi hại bậc nhất đã xuất hiện rồi kìa!” Đám đông phía dưới không giữ nổi trận tự nữa. Có mấy cô gái ôm chầm lấy nhau vừa nhảy vừa múa. Có người thì rút vội máy ảnh làm vài pha chớp nhoáng.
Tô Liễu thư thái rút ra phía sau, đợi cho đến khi nhạc nền chuyển thành bài hợp ca vui vẻ.
Ồ la la, chúng ta cùng giết quái
Một, hai, ba,bốn… cười như điên như dại
Kiếm ta đâu hãy vung lên nào
Lũ yêu quái khôn hồn ra đây mau
Cho ta giết rồi thẳng đường tiến bước
Cả những chuyện tình cảm xuôi ngược
Hãy tới đây để ta thỏa giấc mơ
Cơn gió hững hờ, ta đuổi theo hình bóng!

Cùng với bài Xõa quái ca đã được các người chơi cải biên, một đám coser trong trang phục các kiểu từ cánh gà đổ ra, đứng hai bên Tô Liễu. Sau khi mọi đã ở vào đúng tư thế như kịch bản, Tô Liễu liền nâng bổng thanh vương trượng trong tay. Lúc này, đám đông lại tỏa ra làm các kiểu động tác tấn công Đề Đạt Môn.
Tô Liễu không biết chị Xuân Hiểu tìm được ở đâu những người thợ tài ba, chế tác ra những sản phẩm không chỉ đơn thuần là vật trang trí. Ví dụ như những cây trường cung có thể bắn ra cái mũi tên gỗ nho nhỏ, hay trên đầu pháp trượng có gắn một nút đỏ, ấn vào đó sẽ có hiệu ứng pháo hoa lung linh, đường kính dài một mét. Đến nỗi có chiến binh cầm luôn cả thanh đại đao xông lên chiến đấu như thật.
Tô Liễu mặc bộ hoa phục đứng phía sau đám đông, đợi chờ anh Thịnh Hoan một lần nữa bước ra sân khấu. Nhưng cô chờ mãi, chờ mãi mà không thấy anh đâu. Chỉ thấy coser Đề Đạt Môn đang xông pha giữa sân khấu, thỉnh thoảng lại phun ra một ít pháo sáng giả, nhìn trông quen quen.
Tiểu Triệt vừa bắn tên vừa nhích lại gần cô, giọng bực bội: “Nguy Hại muốn làm người hùng, nên đã nằng nặc đòi đổi vai với anh Thịnh Hoan. Trang phục Đề Đạt Môn rộng thênh thang, ai mặc cũng được, vậy nên… Nhưng bộ trang phục của anh Thịnh Hoan, hắn ta mặc có vừa đâu, không biết chị Minh Yểm có sửa kịp không. Hửm, già rồi, mặc trang phục giời cũng xấu.”
Tô Liễu tròn xoe mắt.
Trong lúc hai người đang thì thào, Nguy Hại Tứ Phương đã tiến ra sân khấu. Vốn bình thường chẳng mấy nghiêm túc, nhưng vì lần đầu trình diễn cosplay, nên Nguy Hại vòng qua trước mặt Tô Liễu và lo lắng hỏi: “Ta mặc thế này trông có buồn cười không?”
“Tuy không được đẹp bằng anh Thịnh Hoan mặc, nhưng trông cũng được.” Tô Liễu liếc nhìn và trả lời thành thật.
“Vậy thì tốt.” Nguy Hại cười hì hì, trên khuôn mặt vuông chữ điền thoáng ngượng ngập: “Vừa rồi thấy mọi người trình diễn, lão gia cũng sốt ruột, một phút bồng bột…”
Tô Liễu không biết phải nói sao. Thấy Nguy Hại lại muốn xông lên phía trước, cô lo lắng dặn với theo: “Bộ trang phục này thuộc hàng cực phẩm, nên chị Xuân Hiểu đã đính kèm rất nhiều thứ nhằm gây hiệu ứng. Lát nữa tấn công, chú làm ơn đứng xa anh Thịnh Hoan một chút nhé!”
“Biết rồi, biết rồi.” Nguy Hại Tứ Phương xua tay cười cười và lao lên phía trước.
Đồng ý rất rõ ràng, nhưng vừa nhập vào đám đông và hùa với không khí ồn ào náo nhiệt, Nguy Hại đã quên mất lời Tô Liễu dặn. Cô thót tim đứng nhìn thanh trường đao trong tay “người hùng” chốc lại xẹt ra từng luồng ám khí trắng xóa, úp chụp lấy tấm hắn bào của anh Thịnh Hoan.
….
Một lúc sau tiếng nhạc mới lắng xuống, báo hiệu kết thúc màn trình diễn, Tô Liễu lao lên phía trước. Trong sự kinh ngạc của khán giả, cô ôm chặt eo lưng của BOSS Đề Đạt Môn. Giọng Tô Liễu sang sảng: “Hết giờ rồi, không được đánh anh Thịnh Hoan của tôi nữa!”
Đám đông bật cười ầm ĩ, hi hả buông hết mọi thứ vũ khí, bắt chước Tô Liễu chạy lại ôm lấy anh Thịnh Hoan. Sở Thịnh Hoan nhanh nhẹn đưa tay kéo Tô Liễu vào lòng, rồi một tay ôm chặt cô, một tay gỡ chiếc mặt nạ xuống.
Mọi người thi nhau giương ống kính nhằm lưu lại khoảnh khắc ấn tượng: một dũng sĩ khôi ngô tuấn tú với hàng mi hơi rủ và đôi môi mím chặt cương nghị. Mặc dù tay trái vẫn đang cầm chiếc mặt nạ, anh vòng cả hai tay ra phía trước âu yếm níu giữ người thiếu nữ, lặng lẽ che chở cho cô.
Còn thiếu nữ trong bộ hoa phục nữ vương óng ánh vàng tươi cười ngước lên nhìn anh, đôi mắt bồ câu sáng lấp lánh.
Xung quanh họ, những người bạn trong đủ loại trang phục COSPLAY tay nắm chặt tay, kết thành một khối. Những khuôn mặt tươi tắn ngời ngời sức xuân.
Giải đấu cosplay khép lại, với chiến thắng của Thiết Huyết Đại Tần. Sau đó, ông Vượng bên ban tổ chức đã tới tặng quà và xin lỗi. Còn nói, ban giám khảo nhất trí cho rằng nhiều khả năng đội chị Minh Yểm đạt hạng nhất, nhóm ba người Thịnh Hoan, Tô Liễu, Cố Phi lọt thẳng vào vòng sau do nằm trong top 8 cá nhân đứng đầu. Nhà sản xuất hy vọng họ sẽ phối hợp tham gia quay trailer.
Tô Liễu bực mình thái độ ba phải của ông Vượng, nên không muốn tham gia thi đấu. Sở Thịnh Hoan và Cố Phi cũng đồng ý với cô. Thấy thế, chị Minh Yểm thẳng thắn từ chối luôn, rồi cả nhóm quay về khách sạn ăn mừng.
Chẳng biết do tình cờ hay hữu ý mà khách sạn Nguy Hại bố trí lại đúng là điểm cắm chốt của nhóm Khâu Kiều Nhan.
Oan gia ngõ hẹp, đôi bên đụng đầu ngay cửa thang máy.
Lúc đó, Sở Thịnh Hoan đang khoác vai Tô Liễu, nhỏ to bàn tính có nên nhân dịp này về nhà luôn một chuyến và thưa chuyện cùng cha mẹ hai bên. Để anh khỏi bị bắt đi xem mặt ai đó, trong khi mẹ Tô Liễu lại nhờ mẹ Thịnh Hoan giới thiệu người yêu… Tô Liễu nghe mà ù cả tai, bụng nghĩ, sao mẹ vội gả bán mình thế không biết. Còn nữa, lại đem chuyện này đi nhờ mẹ anh Thịnh Hoan làm gì cơ chứ!
Khuôn mặt xinh xắn ửng hồng, Tô Liễu ấp úng chẳng biết nói sao, vì nửa muốn về nhà nói rõ, nửa lại nghĩ có vẻ như gấp rút quá. Cô hooàn toàn không hề thấy anh em nhà Khâu đã bước ra khỏi thang máy. Đến lúc phát hiện ra thì Khâu Kiều Nhan đã lướt qua người cô rồi ném lại một câu: “Đồ tiện nhân đừng vội đắc ý, hãy đợi đấy!”
“Hả?” Tô Liễu ngẩng đầu lên nhìn, má vẫn đỏ hồng, ánh mắt ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Đã thấy anh Thịnh Hoan thản nhiên đáp trả: “Kiêu Dương, nhà anh còn muốn ô đất đó không đấy?”
Khâu Kiêu Dương thoáng nhìn Tô Liễu bằng đôi mắt chất chứa bao điều. Rồi anh ta cúi đầu, thì thào bên tai Kiều Nhan điều gì đó. Chỉ thấy mặt cô ta tái nhợt, mím môi ấm ức lườm về phía Tô Liễu. Khâu Kiều Nhan vênh mặt: “Sở Thịnh Hoan, anh đừng ỷ thế bắt nạt người, uy hiếp anh trai tôi. Khâu Kiều Nhan tự làm tự chịu. Nếu anh bất mãn, cứ việc nhằm thẳng tôi đây.”
Câu nói đầy vẻ chính nghĩa khiến Tô Liễu sực tỉnh. Nhìn xung quanh, cô thấy mặt ai cũng đầy vẻ khó hiểu. Ngay cả chị Minh Yểm vốn rất giỏi chịu đựng cũng không nhịn cười được.
Chị cười ha hả làm vẻ trách móc: “Tiểu Thịnh, em đừng ỷ thế bắt nạt người! Em có biết, mấy chữ “ỷ thế bắt nạt người” đã được nhà Khâu đăng kí bản quyền rồi không?”
Chị Minh Yểm quả là sắc sảo, Tô Liễu kéo tay anh Thịnh Hoan tủm tỉm cười.
Cô và Khâu Kiều Nhan ghét nhau đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên “quân ta” áp đảo được “quân địch” trong một trận giáp lá cà. Thấy có nhiều người đứng ra nói hộ mình, Tô Liễu âm ỉ vui sướng. Cô thầm nghĩ, chả trách Khâu Kiều Nhan chịu khó bỏ tiền mua chuộc một lũ lâu la, lần nào bắt nạt cô cũng kéo bè kéo lũ tới. Thì ra, cảm giác tấn công kiểu bầy đàn còn thú vị hơn trò cáo mượn oai hùm.
Từ nhỏ tới lớn chỉ quen nấp sau lung anh Thịnh Hoan, giờ Tô Liễu mới ngộ ra, trong một thời khắc quan trọng.
Chị Minh Yểm vừa dứt lời, tất cả đám đông bật cười ầm ĩ. Sở Thịnh Hoan quay qua liếc nhìn cô nàng Kiều Nhan đang tức đỏ mắt. Anh từ tốn nói: “Cô cả nghĩ rồi. Cô làm thật ăn ngay, lại không lên cơn gọi điện chửi tôi, cũng chẳng lấy tiền dằn mặt tôi, lại càng không bao giờ tìm đủ mọi cách làm khó tôi. Tôi có gì phải bất mãn với cô đâu? Việc của tôi và anh trai cô là việc giữa những người đàn ông với nhau, không liên can gì tới cô cả.”
“Anh… anh…” Khâu Kiều Nhan tay run rẩy chỉ về phía Thịnh Hoan. Rồi cô ta quay ngoắt người, lộp cộp giầy cao gót chạy biến.
Khâu Kiều Dương ngoái cổ lại ngượng ngập: “Xin lỗi nhé!” Anh nhìn về phía Tô Liễu, cười một nụ cười đau khổ rồi vội vã bỏ đi.
Tô Liễu thoáng đăm chiêu và khẽ nói với anh Thịnh Hoan: “Tứ Hỏa thật là một người anh tốt!” Cô cất giọng cảm phục, sau ba giây im lặng liền vội vã bổ sung: “Đương nhiên, không tốt bằng anh Thịnh Hoan đối với em!”
So sánh kiều gì mà…
Sở Thịnh Hoan không biết nói sao.
“Thịnh Hoan có người nhà trong chính phủ à, sao có thể mua bán được đất cát?” Nguy Hại cười ha hả hỏi thăm.
“Đâu đâu, chỉ có một người phục trách việc mời thầu ở thành phố X.” Sở Thịnh Hoan nói sơ sơ. “Nghĩ hồi chiều Tô Liễu bảo giá có người nhà là  lãnh đạo cao cấp trung ương để có thể phản kích mỗi khi bị người khác cậy thế bắt nạt. Sực nhớ ra

người họ hàng có lần kể chuyện nhà họ Khâu, em bèn thử dọa Khâu Kiều Nhan xem sao. Quả nhiên kiến cô ta sợ hãi thật.”
Nguy Hại…
Minh Yểm cười nói: “Tôi nói rồi mà, quanh mình thiếu gì các nhân vật tai to mặt lớn.”
Lâm Lập Triết cũng nói: “Anh Thịnh Hoan ngày càng gian tà.”
Quả táo Bạch Tuyết góp chuyện: “Ha ha ha, vừa rồi nhìn mặt bà cô Yêu Tinh tái nhợt mà em thấy vui quá!”
Cố Phi đáp luôn: “Bạch Tuyết bị nhiễm thói xấu của Tô Tô rồi.”
Xuy Phong lên tiếng: “Cái trò rung cây dọa khỉ xưa nay vẫn thuộc sở trường của tiểu nữ vương nhà chúng ta. Phụ xướng phu tùy, Sở Thịnh Hoan học nhanh quá đấy!”
Mọi người cười ầm ĩ.
Buổi liên hoan đã diễn ra trong bầu không khí rộn rang. Sáng hôm sau, nhiếp ảnh gia bạn chị Minh Yểm dẫn cả nhóm tới mấy nơi cảnh đẹp để quay phim chụp ảnh trong trang phục cosplay. Mọi người quay chụp rất nhiều, mãi tới bốn giờ chiều mới xong. Sở Thịnh Hoan tung chìa khóa xe cho Tiều Bố, nhờ chở luôn cả Tiểu Triệt và Cố Phi về. Anh kéo tay Tô Liễu về thăm nhà, nhưng sau khi xuống taxi, cô lại bắt chước… Đại Vũ, chỉ đi qua cổng chứ không vào.
Tô Liễu nói: “Để đến tết Tây đi, anh Thịnh Hoan. Em chưa từng kể tốt về anh với mẹ bao giờ. Nay đột nhiên nói chúng ta yêu nhau, mẹ sẽ không đồng ý đâu.”
Sở Thịnh Hoan lặng người, lôi tuột Tô Liễu vào con ngõ nhỏ yên tĩnh bên cạnh đó, trừng phạt cô bằng một chuỗi những nụ hôn nồng thắm. Sau khi lấy lại hơi, anh hỏi: “Thật là không có lấy một câu nói tốt?”
Tô Liễu đỏ mặt, xấu hổ gật đầu. Sở Thịnh Hoan đành biến đau thương thành hành động bằng cách đưa cô lên chuyến bay sớm nhất trở lại thành phố.
Sau đó, đến lượt Tô Liễu đau khổ.
Vì trong suốt những ngày nghỉ lễ còn lại, ngày nào cô cũng phải tập ca ngợi anh Thịnh Hoan qua điện thoại, sao cho thật trơn tru. Với tinh thần cảnh giác cao độ, tới khi Tô Liễu đạt được cảnh giới bất cứ lúc nào cũng có thể xuất khẩu thành những lời ca ngợi có cánh, Thịnh Hoan mới tha cho cô.

Bánh Tráng

.. Dù có chuyện gì thì tình yêu và cuộc sống vẫn cứ tiếp tục...